Ẩn Sát
Chương 459: Tẩy trắng
Chính phủ đả kích Tân Ninh bang, đồng thời cũng mạnh mẽ tẩy trừ toàn bộ thị trường ma túy Giang Hải. Đó vốn là chuyện vẫn xảy ra ở mỗi lần hành động, mọi người đã quá quen thuộc, có được chút năng lực ứng phó. Đơn giản là bắt một số người, cơn sóng lớn qua đi mọi người lại ngóc đầu trở lại, song lần này bởi vì ý của phía trên và sự phối hợp của Sa Trúc bang, mấy người phản đối kịch liệt nhất lập tức bị cho đi bóc lịch. Sau đó, nguồn tài chính khổng lồ không rõ nguồn gốc lên tới hàng ngàn vạn rót vào Sa Trúc bang, một kế hoạch cải cách tỉ mỉ được đưa ra. Khi cải cách tiến hành đâu vào đấy, bắt đầu với nghiệp vụ buôn lậu ma túy, mọi người mới ngạc nhiên nhận ra sau lưng thiếu nữ đầy nhiệt huyết và chí nguyện kia thập chí lại có một sự ủng hộ vô cùng mạnh mẽ, mà sự ủng hộ đó rất có thể đến từ chính phủ.
Đây không phài thời phong kiến, ở đất nước Trung Quốc này, một bang phái muốn tồn tại được thì ít nhiều cũng phải có được sự duy trì nhất định của chính phủ. Hợp tác ở phương diện nào đó cũng có, nhưng có thể mạnh mẽ làm được như vậy thì thực sự quá ít. Một nhóm người bắt đầu thấp thỏm cho rằng chính phủ muốn "chiêu an" bọn họ. Nhưng mọi người ra lăn lộn xã hội đen đều vì tiền, khi lượng lớn tài chính được rót vào, các kế hoạch được thực hiện, mấy công ty được thành lập và vận hành ổn định dưới sự quản lý của đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp, phản đối trong nội bộ bất tri bất giác bị đè ép đến mức thấp nhất.Trong bối cảnh như vậy, Sa Trúc bang bắt đầu được tẩy trắng. Nhưng tranh đoạt giữa các bang phái nhỏ lại càng trở nên kịch liệt. Khi định mức buôn bán ma túy của Sa Trúc bang đột nhiên giảm bớt, những kẻ còn lại bắt đầu nhân cơ hội tranh đoạt địa bàn. Đối mặt với món lời kếch sù, thậm chí không ít người có can đảm khai chiến với Sa Trúc bang."Không phải các người chưa từng làm, bây giờ không làm nữa lại muốn ngăn cản người khác làm sao? Ngăn cản người khác phát tài sẽ bị chém!"Bọn họ kêu gào khẩu hiệu như vậy. Tranh đấu với các bang phái nhỏ trở nên càng kịch liệt hơn. Bên cạnh đó, Tân Ninh bang vốn bị Sa Trúc bang và chính phủ liên hợp chèn ép nhưng cũng không chịu buông tha, không ngừng nhân thời cơ này để thuyết phục các bang phái còn lại đứng về phía bọn họ. Toàn bộ Giang Hải trải qua tháng mười, tháng mười một, tháng mười hai trong bầu không khí thế này, thậm chí sang đến năm mới vẫn bị vây trong tình cảnh hỗn loạn và bất an.Mà ngoài vấn đề về xã hội đen ở Giang Hải ra cũng có một số chuyện bị ảnh hưởng liên đới từ cái chết của Liễu Chính, phát triển theo chiều hướng không cách nào dự đoán được."Phương tiên sinh nhờ cậu truyền đạt lời cảm ơn của ông ấy với Giản tiểu thư... Ách, có phải rất lộn xộn không? Thực ra ý ông ấy là nếu có cơ hội ngay mặt hoặc trực tiếp nói cảm ơn qua điện thoại với cô ấy thì tốt nhất..."Đầu tháng 1 của năm mới, vừa qua tiết Tiểu Hàn, đường phố Giang Hải bị bao phủ bởi không khí lạnh đột ngột kéo tới. Dưới bầu trời khá ảm đạm, những người đi đường đều mặc áo khoác thật dày. Ngồi bên cửa sổ sát đường trong một quán cafe, Diệp Liên vừa tháo khăn quàng cổ, vừa nói chuyện với thiếu niên đeo cặp sách đang ngồi bên cạnh."Các anh thực sự không quên tìm kiếm chị ấy."Gia Minh nhìn đồng hồ, nói:"Tôi còn nhiều nhất là bảy phút.""Chỉ là hơi tò mò, quả thực là rất nhiều tổ chức muốn tìm cô ấy, như thiên la địa võng vậy, nhưng không chỉ không tìm được mà ngay cả một chút dấu vết cũng không có..."Diệp Liên cười,"Cậu biết không? Tôi từng cho rằng cô ấy là cậu cải trang thành, nhưng sau sự kiện Bá Tước tôi mới nhận ra suy nghĩ như vậy đúng là rất ngu ngốc.""Ồ."Gia Minh lập lờ nước đôi, gật đầu:"Đúng là rất ngu ngốc.""Được rồi, nếu cô ấy nhất định không muốn xuất hiện thì tôi cũng không nói nữa. Có điều, tin tức tình báo kia giúp chúng tôi cứu vãn được rất nhiều thứ. Chỉ nói riêng tên gián điệp kia thôi, nếu hắn thành công truyền tài liệu về hệ thống tên lửa ra ngoài thì chúng tôi sẽ tổn thất ít nhất vài tỷ. Vì vậy ý Phương tiên sinh là nếu có gì cần thì đừng khách khí, mọi người cùng vui vẻ mới là tốt nhất.""Cho mẹ mày ăn bánh..."Gia Minh vừa uống cafe vừa thầm mắng một câu,"Ửm, nếu cần tôi sẽ nói.""Vội đi đón Sa Sa?""Chiều nay cô ấy lại bỏ hai tiết học."Gia Minh bĩu môi,"Nếu đến bữa tối mà không lôi cô ấy về được thì có lẽ Linh Tĩnh sẽ nổi đóa, thật là...""Thật là hâm mộ... Sa Trúc bang tẩy trắng đã không còn vấn đề gì nữa, nhưng mà... thật sự phải tiếp tục sao? Không phải tôi có ý kiến gì, có điều tôi cảm thấy không có ý nghĩa gì lớn...""Có người thấy vui vẻ thì sẽ có ý nghĩa... Thế nào? Phía trên có ý kiến gì sao?""Tạm thời không có. Càn quét ma túy thành công, thành tích của Khúc thị trưởng bên này cũng tăng lên kha khá. Ngày nào cũng có xã hội đen chém giết nhau, chỉ cần không chết quá nhiều người thì phía chúng tôi cũng không có vấn đề gì cả. Nhưng mà... nếu Sa Trúc bang tiếp tục làm như vậy thì xã hội đen sẽ dầnbài xích bọn họ, cuối cùng có khác cảnh sát là bao đâu. Tôi rất khâm phục lý tưởng của Sa Sa, sự vui vẻ của cô ấy tất nhiên cũng rất quan trọng, có lẽ đến ba, bốn mươi tuổi cô ấy có thể khoe khoang với con mình rằng, năm đó khi lão nương còn làm đại ca, ai dám buôn ma túy liền chém kẻ đó. Có điều... cậu định đến khi nào sẽ nói để cô ấy hiểu? Làm như vậy thực ra ý nghĩa cũng không lớn.""Gia Minh nhún vai:"Tôi thấy rất có ý nghĩa. Dưới sự lãnh đạo của cô ấy, lượng ma túy trên thị trường Giang Hải ít nhất đã giảm đi một nửa.""Cũng đúng, nhưng hết người này lại có người khác lên, Sa Trúc bang định cứ dông dài như vậy?""Vì chính nghĩa mà."Gia Minh thuận miệng đáp, nhìn đồng hồ rồi đứng dậy:"Tôi đi tìm cô ấy. Chào...""Chào...""À đúng rồi."Đi được vài bước, Gia Minh nhíu mày quay lại, nói:"Sau này mọi người gặp nhau thì nói vài câu trên đường là được rồi, không cần phải ngồi ở nơi thế này...""Tôi thấy như vậy sẽ chính thức hơn.""Không phải ý đó. Anh nhìn khá ẻo lả, những người đi qua ban đầu thì cho rằng anh là phụ nữ nhưng nhìn lại mới nhận ra anh là đàn ông, sau đó ánh mắt họ nhìn tôi đều rất quái dị... OK, cứ như vậy..."Gia Minh phất tay rời đi. Diệp Liên ngồi đó sửng sốt hồi lâu:"Trời đất..."Hắn lấy gương từ túi xách ra ngắm nghía một hồi lâu, nhìn thế nào cũng thấy mình tràn đầy khí khái nam tử:"Con mắt thẩm mỹ của những người này đều bị sao vậy?"Than vãn một câu, hắn nghe thấy tiếng một đứa trẻ ở phía sau lưng:"Mẹ, chị kia thật xinh đẹp nha."Vẻ mặt hắn lập tức suy sụp."Đừng nói bậy, đó là một anh trai.""Nhưng mà anh ấy đang soi gương kìa, có phải muốn trang điểm không? Con chỉ thấy mẹ mang theo gương trang điểm, cha chưa bao giờ mang theo cả...""Tôi là đặc công..."Hắn khóc không ra nước mặt, thều thào âm thâm giải thích...Hắn ra ngoài với cảm xúc buồn bực như vậy, khi nhìn sang bên kia đường lại bắt gặp Gia Minh đứng dựa vào cột điện, một tay day trán, rất lâu vẫn không bước đi. Lúc này là giờ tan sở, người đi đường rất nhiều, người kia thỉnh thoảng bị người qua đường che khuất. Hắn nhìn qua vài lần, thầm nghĩ: Ngươi có đẹp trai đâu, tạo dáng làm quái gì chứ? Sau đó hắn lại nghĩ bộ dạng như vậy giống như ngộ độc rồi nôn mửa, quay đầu lại nhìn quán cafe, khi nhìn lại thì bóng dáng kia đã biến mất ở góc đường.