Anh Có Thấy Chim Của Em Không?
Chương 50: (¯`v´¯) Thành quả thắng lợi
Một khi hai đội tương ngộ, thì đó sẽ là một trận quyết chiến kịch liệt.
Lúc này vừa hay bo độc bắt đầu spawn, FCD cần phải vừa đọ súng với đối thủ vừa chạy độc, tình hình cực kì bất lợi. Lục Nghiên Kiều thật sự chẳng thể giúp đỡ gì trong lĩnh vực đọ súng, vì thế cô bèn nhắm mắt, cắn nhẹ môi, ném một quả lựu đạn rồi chạy điên cuồng về phía bo an toàn, chỉ nghĩ đến chuyện chạy nhanh vào bo trước rồi mới xử lý kẻ địch ngoài bo sau.
Ai ngờ sau khi cô vào bo thì phát hiện Lý Tư Niên và Đồng Chu Vũ đều đã ngã xuống đất, kẻ địch lại còn thừa những hai người. Hai người này chưa phát hiện Lục Nghiên Kiều chạy vòng từ phía sau lên, còn đang chuyên tâm tập trung nã về vị trí của Hạ Trúc Lịch. Lục Nghiên Kiều thấy thế thì quýnh lên, móc luôn súng ra nã về phía địch. Cô thề khả năng bắn súng của cô chưa từng xịn thế bao giờ, họng súng chẳng run tí nào, knock out hai kẻ địch chỉ trong nháy mắt.
Nhưng động tác của cô vẫn chậm một chút, Hạ Trúc Lịch cũng đồng thời ngã xuống ngay khi cô giết chết kẻ địch. Bởi vì là lần thứ hai bị knock out, lượng máu của anh rớt như mùa dâu tới, xoẹt xoẹt xoẹt đã tới đáy. Lúc này họ lại ở ngay ruộng lúa mạch, giờ mà chạy lên cứu Hạ Trúc Lịch thì sẽ vô cùng nguy hiểm.
“Puma cũng ngã xuống đất! Nhìn lượng máu này thì anh ấy sẽ chết ngay thôi, không cứu nổi nữa rồi……” Host bình luận về màn mạo hiểm này, “Trải qua cuộc chạm trán này, FCD sắp chỉ còn lại một mình Bé Hoa Nhỏ! Từ từ, sao Bé Hoa Nhỏ lại chạy về hướng đấy thế…… Chẳng lẽ cô ấy muốn đi đỡ Hạ Trúc Lịch? Trời đất ơi, đúng là cô ấy đi đỡ người dậy thật rồi.”
“Đừng đỡ.” Hạ Trúc Lịch ra lệnh ngay lúc này, “Buông tay ra, tự em bò vào bụi cỏ đi.”
Bo này còn dư 6 người, chưa xuất hiện tiếng bắn súng, nên đối thủ hẳn là nguyên một team. Lục Nghiên Kiều mà núp vào bụi cỏ quăng mìn có khi còn có cơ hội, chứ bây giờ ngồi xổm đây đỡ người thì chẳng khác gì một cái bia ngắm sống.
Lục Nghiên Kiều lại không nhúc nhích, cố chấp ấn phím F trên bàn phím, trong miệng còn lẩm bẩm gì đó nghe không rõ.
Hạ Trúc Lịch cẩn thận nghe lại, mới phát hiện cái con bé này đang niệm: Không nhìn thấy mị, không nhìn thấy mị, không nhìn thấy mị.
Hạ Trúc Lịch: “……” Sao em lại đáng yêu thế nhỉ?
Cứu người khác dậy cần 9 giây, trong thời khắc này 9 giây như kéo dài vô tận, như thể ngay sau đấy sẽ có một viên đạn bắn xuyên qua sọ Lục Nghiên Kiều vậy.
Hạ Trúc Lịch không khuyên nữa, nhìn hình ảnh trên màn hình, bàn tay nắm con chuột khẽ siết lại.
Ba…… Hai…… Một…… Khi kết thúc đếm ngược, nhân vật của Hạ Trúc Lịch lại đứng lên khỏi mặt đất, đến host cũng phải cảm thán: “Lại còn cứu được thật kìa, lá gan của Bé Hoa Nhỏ nhà chúng ta lớn thật nha. Chúng ta cùng xem tình hình hiện tại nào, hiện tại còn 6 người, tổng cộng có ba đội. Lần này thành tích của đội Trung Quốc tốt ghê, có hai đội vào được bo cuối, chỉ là không biết ai có thể đoạt được vòng nguyệt quế đây?”
Bo cuối có hai đội Trung Quốc, một đội là FCD, một đội khác chính là đội tuyển của Tiểu Thản.
Đương nhiên, bây giờ hai bên cũng không biết thân phận của đối phương, mãi đến khi tiếng súng vang lên —— đội của Tiểu Thản và đội còn lại của bên Châu Âu chạm trán nhau, hai bên mới để lộ vị trí.