Bản Năng Si Mê

Chương 11

Lúc Dư Hiểu Song cầu xin tha thứ Lạc Ngu mới buông tay, nhìn người đứng cạnh mình.

"Trì Mục, chúng tôi đi lướt mạng một lát, cậu muốn đi không? Nhưng có lẽ hoàn cảnh không tốt lắm."

Quán net Tinh Nguyệt khá nhỏ, phí cũng đắt hơn đại đa số quán ở Tây Giang chút, mà Lạc Ngu thích đến đây bởi vì máy tính tốt, hoàn cảnh cũng tốt hơn chút, thế nhưng không tránh được có người hút thuốc ăn mì, đủ thứ mùi pha trộn vào nhau.

"Trì Mục?"

Dư Hiểu Song vuốt tóc ngắn bị mũ làm cho vểnh lên, cứ cảm thấy sao mà quen tai.

Kỳ quái, sao lại không nghĩ ra nhỉ.

Trì Mục đang định trả lời, điện thoại lại vang lên, nhìn thông báo, biểu tình của Trì Mục trầm xuống.

Hắn cúp máy, lắc đầu với Lạc Ngu.

"Phải về nhà."

"Vậy được rồi." Lạc Ngu không nói thêm, tay khoát lên trên vai Trì Mục, vỗ vỗ lưng hắn, kề tai, "Chuyện đêm nay tôi ghi tạc trong lòng, về sau có chỗ dùng được tôi thì cứ việc tìm tôi hỗ trợ."


Hơi thở thiếu niên hỗn hợp hương gió đêm cuối xuân đầu hạ phất qua tai, Trì Mục cảm giác tựa hồ nháy mắt âm thanh xung quanh tan biến như thủy triều, mãi cho đến khi hơi thở ấm áp kia biến mất, tất cả mới khôi phục như lúc ban đầu.

"Ngày mai gặp nha."

Lạc Ngu lui nửa bước, vẫy tay với Trì Mục.

"Ngày mai gặp."

Tất cả cảm xúc bị đè xuống trong đôi mắt đen, Trì Mục nhìn Lạc Ngu, nhẹ giọng nói ngủ ngon.

Cho đến khi bóng dáng Trì Mục biến mất trong bóng đêm, Lạc Ngu mới xoay người.

"Đừng vò, vò nữa là trọc đấy."

Lạc Ngu nhìn Dư Hiểu Song vò tóc không biết đang nghĩ gì, ngăn lại hành vi làm tuổi còn trẻ mà đã rụng tóc của cô bé.

Dư Hiểu Song: "Em không trọc được, không có ai nhiều lông hơn em!"

Lạc Ngu: "Ria mép của em lại mọc nhiều lên à?"

Biểu tình của Dư Hiểu Song u oán: "Alpha các anh đúng là đáng ghét."


Lạc Ngu từ chối cho ý kiến, cắm hai tay vào trong túi, chậm rãi đi vào quán net.

Dư Hiểu Song thấy máy tính là không dời nổi chân, nhanh chóng về tới chỗ máy mình đang mở, vào game bắt đầu chơi.

"Cùng chơi PUBG không?"

Lạc Ngu tự mở máy của mình, đăng nhập vào tài khoản.

Dư Hiểu Song không nghĩ ngợi đã từ chối: "Không được, em chơi gà."

Khác với Lạc Ngu ham chơi game bắn nhau, Dư Hiểu Song thiên về loại game MOBA và đánh bài hơn.

Sau đó cô nhóc csờ sờ cằm mình, như thể bừng tỉnh đại ngộ: "Bảo sao em là một nữ Beta bình thường, vì em không xứng."

Lạc Ngu nhếch khóe miệng: "Em và Nhị Ti hợp lại thành nhóm hát tấu nói* debut đi, đừng làm mai một tài hoa của hai đứa."

(Một loại hình nghệ thuật của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước để gây cười, phần lớn là châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt)


Cậu thường xuyên bởi vì mình không đủ khờ khạo mà không hợp hai người kia.

Nói đến Đinh Duệ Tư, Lạc Ngu lại nghĩ đến lúc mình tự học buổi tối không gọi được cho cậu ta.

Dư Hiểu Song: "Nói mới nhớ đã lâu không gặp Nhị Ti rồi, anh gọi ảnh ra chơi cùng đi."

Từ nhỏ Dư Hiểu Song đã hay đến nhà Lạc Ngu, bởi vậy cũng quen biết với Đinh Duệ Tư chơi cùng Lạc Ngu, ba người thân đến độ không thể thân hơn.

Lạc Ngu lại gọi điện thoại cho Đinh Duệ Tư, lại vẫn là trạng thái không thể kết nối.

Lạc Ngu ngồi ngay ngắn, bắt đầu ngẫm nghĩ xem liệu có phải Đinh Duệ Tư bị mất điện thoại hay không.

Đang định nhắn tin cho Đinh Duệ Tư, lại có một cuộc gọi WeChat.

Đinh Duệ Tư hỏi trước: "Ngu ca Ngu ca, giờ ông ở đâu, tôi đến nhà tìm ông mà cô nói ông chưa về."

Lạc Ngu tựa lưng vào ghế ngồi vừa di chuyển con chuột vừa đáp: "Ở quán net Tinh Nguyệt, làm sao thế, gọi điện cho ông mà ông không nghe?"