Cao Thủ Y Đạo
Chương 14: Có năng lực mời khách không
Chương 14: Có năng lực mời khách không
"Hân Vũ, chúng ta đi thôi, bọn họ thích vào hay không thì tuỳ.' Trần Vũ kéo Diệp Hân Vũ đang mang vẻ mặt kinh ngạc bước vào.
"Anh biết giám đốc Trương sao?" Diệp Hân Vũ không thể tưởng tượng nổi.
"Anh không quen."
"Giám đốc Trương là giám đốc của Phúc Mãn Lâu, anh ta còn nắm giữ cổ phần ở đây, có mối quan hệ rộng rãi, tại sao anh lại đối xử tốt với anh như vậy?" Diệp Hân Vũ không thể hiểu được.
"Ồ, anh đã giúp cho ông chủ của họ làm một việc nhỏ, có thể là do ông chủ của họ muốn cảm ơn anh." Trần Vũ mỉm cười nói.
"Thì ra là như vậy." Diệp Hân Vũ cũng không nghi ngờ nữa, là do cô nghĩ nhiều rồi.
"Ở đây xảy ra chuyện gì thế này?" Nhìn thấy Trần Vũ đi vào, Lưu Quyên trợn mắt há mồm hỏi, có phải giám đốc nhận nhầm người rồi không?
"Không biết, nhất định là có vấn đề gì đó, đi, chúng ta vào, biết rõ tình hình rồi nói tiếp, tôi cũng không tin chúng ta không thể so bì được với một tên côn đồ." Phương Thần nghiến răng nghiến lợi nói.
Phòng VIP cao cấp ở Phúc Mãn Lâu vô cùng sang trọng, trải thảm được đặt làm riêng, toàn bộ nội thất bằng gỗ qụ, trang trí phong cách Trung Quốc, hai bên có hai hàng phục vụ trẻ mặc sườn xám, mọi thứ ở đây đều rất xa hoa.
"Cậu Trân, những gì tôi chuẩn bị cho cậu đều là đặc sản của Phúc Mãn Lâu chúng tôi. Cậu xem có còn cần gì nữa không?" Giám đốc Trương đích thân phục vụ trong phòng VỊP, chìa ra thực đơn.
"Không cần, đây là lần đầu tôi tới đây, anh cảm thấy thứ gì ngon thì cứ đem lên đi." Trần Vũ nhàn nhạt nói.
"Được rồi, cậu Trần, nếu có cần thêm gì thì cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ đợi ở bên ngoài." Giám đốc Trương khẽ cúi người rồi bước ra ngoài.
"Trần Vũ, anh rất thân với giám đốc Trương sao?" Phương Thần đi vào sau hỏi.
"Tôi không quen." Trần Vũ thản nhiên nói: "Nhưng tôi biết ông chủ lớn ở đây."
"Phúc Mãn Lâu là một sản nghiệp dưới trướng tập đoàn Lâm Thị. Ông chủ là Lâm Văn Phủ - là người đứng đầu một trong bốn gia tộc lớn ở Phong Lăng. Anh biết Lâm Văn Phủ thật sao?" Phương Thần chỉ cười.
"Cũng không tính là quen biết, nhưng ông ta nợ tôi một ân tình." Trần Vũ cười nói.
"Đừng khoác lác nữa được không? Lâm thị có tài sản mấy chục tỷ, là gia tộc hạng nhất ở Phong Lăng. Làm sao có thể nợ anh một ân tình được?"
"Người này bị điên rồi!"
"Khoác lác cũng không biết lựa lời."
Tất cả mọi người trong nhà họ Diệp đều không tin, bọn họ cho rằng Trần Vũ đang nói dối, giám đốc Trương đã nhận sai người, nhất định là như vậy.