Cao Thủ Y Đạo

Chương 15: Lễ vật

“Vậy xin cảm ơn” Trần Vũ gật đầu.

“Đồ ăn sắp được mang lên rồi, không quấy rầy cậu Trần nữa, nếu có bất cứ yêu cầu gì xin hãy gọi tôi.” Giám đốc Trương cung kính cúi đầu, bước lùi ra ngoài.

Sau khi giám đốc Trương ra ngoài, sắc mặt của người nhà họ Diệp đều có chút khó coi.

Nhất là Phương Thần, anh ta giống như bị ai đánh vào mặt, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, giám đốc ở đây điên rồi, cái thế giới này cũng điên rồi.

Năm mươi nghìn, nói miễn là miễn, mà giám đốc ở đây còn dùng quy cách trang trọng nhất để phục vụ một tên cặn bã của xã hội.

Đồ ăn rất nhanh được bày lên, nhưng ngoại trừ vợ chồng Trần Vũ, mọi người ăn đều không cảm nhận được vị ngon, trong lòng bọn họ thấy ấm ức, một nhà hàng cao cấp thế này, gặp bọn họ thì ngoảnh mặt làm ngơ, vậy mà lại khăng khăng xem trọng một tên phế vật như Trần Vũ, điều này khiến trong lòng bọn họ không hề thoải mái.

“Bố, hôm nay là sinh nhật bố, con đã chuẩn bị quà tặng cho bố, đây là chiếc hộp đựng bút trang trí mà con và tiểu Lộ đặc biệt chuẩn bị cho bố, hộp bút được làm từ gỗ lê vàng, đồ trang trí phía trên được làm từ ngọc Miến Điện đánh bóng, chúc bố thân thể mạnh khỏe, ngày càng thăng tiến.”

Vẫn chưa hề ăn một miếng nào, Diệp Thần Quang lấy món quà đã được chuẩn bị ra, món quà này là đồ trang trí phòng sách, cực kì tinh tế, đặc biệt là viên ngọc bên trên được đánh bóng như một tấm gương phẳng.

“Tốt tốt, thật hiếm khi con có lòng như vậy.” Dù đồ vật không đáng giá bao nhiêu, nhưng là do con trai tặng, Diệp Thái Hòa vẫn rất vui vẻ.

“Bố, Phương Thần nhà con cũng đã chuẩn bị quà sinh nhật cho bố, đảm bảo bố cũng sẽ thích.” Diệp Thiến đương nhiên cũng không chịu kém cạnh.

“Chú, chú đam mê thư pháp, nên hôm nay cháu đặc biệt chuẩn bị cho chú một món quà, đảm bảo chú sẽ thích.” Phương Thần đặt đũa xuống, đưa ra một hộp quà dài khoảng ba mươi xen-ti-met.

“Đây là cái gì?” Diệp Thái Hòa có chút tò mò.

“Đồ mà Tiểu Thần tặng nhất định là đồ tốt, mau mở ra xem xem, để em cũng được mở mang tâm mắt.” Diệp Lệ vươn cổ dài ra nhìn rồi nói.

“Phải đấy, quà của anh rể tương lai tặng nhất định có giá liên thành.” Lưu Quyên cũng đùa giỡn.

“Tôi xem thử xem” Diệp Thái Hòa mở lớp giấy bọc bên ngoài hộp quà, chỉ thấy một cây bút lông màu nâu xuất hiện trong tay.

“Đây, đây là... Diệp Thái Hòa mắt sáng rực, ông ta thích thư pháp, cây bút trong tay đã có niên đại từ rất lâu, gần như được xem là đồ cổ, ông ta liên tục sờ vào cây bút, nhất thời có cảm giác không chân thật cho lắm.