Cậu Ôm Tôi Một Chút
Chương 38: Hôn
[Tiêu đề chương do editor tự đặt]
Lương Túc Niên hôn rất mãnh liệt.
Có lẽ là vì đã nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng, không phải sự dịu dàng và kiên nhẫn mà Tạ Gia Nhiên nghĩ, là nôn nóng, dùng sức, thậm chí còn mang theo vài phần thô bạo.
Hắn dùng một tay nắm cằm dưới của cậu, mạnh mẽ đè ép để trong hô hấp của cậu chỉ cảm nhận được hơi thở của hắn.
Nhưng Tạ Gia Nhiên lại chưa bao giờ được thoải mái như vậy.
Giống như mỗi một tấc da thịt, mỗi một mm mạch máu dưới da, mỗi một giọt máu, mỗi một tế bào đều vô cùng thỏa mãn, đến mức như muốn tràn ra ngoài.
Sức lực bị cướp đoạt hơn nửa, tay cũng trượt víu trên đầu vai người kia mấy lần, đầu ngón tay khó nhịn mà ấn sâu vào da thịt, tạo ra vết lõm có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Không muốn phản kháng cũng không có sức lực phản kháng, cậu rất biết điều mà ngẩng đầu, tiếp thu tất cả những gì hắn mang đến.
Hơi thở hỗn loạn cách một khoảng không mà quấn quýt, bọn họ nhìn vào mắt nhau, ai cũng không vì nụ hôn gián đoạn mà buông tay.
Tạ Gia Nhiên gần như là si mê ánh mắt Lương Túc Niên nhìn cậu lúc này.
Con ngươi màu hổ phách không còn trong suốt, nó đè nén bản năng kích động, ẩn giấu du͙ƈ vọиɠ chân thật nhất.
Mà tất cả những điều này, đều là vì cậu.
Tạ Gia Nhiên chóng mặt khép hai mắt lại, lại một lần nữa hôn lên.
Lần này thậm chí không cần cậu câu dẫn hay thăm dò từng chút một.
Vừa chạm vào lập tức bùng nổ.
Lương Túc Niên thậm chí còn giữ tay sau gáy cậu để ngăn không cho cậu có cơ hội lùi lại lần nữa, cường thế mà dẫn dắt đối phương lui về phía sau.
Tạ Gia Nhiên gần như là bị hắn siết eo nhấn đến trước cửa sổ sát đất, ánh đèn lộng lẫy mà cậu nhìn thấy bên ngoài cửa sổ bây giờ đều đang chiếu lên mặt hắn.
Chắc là do nam sinh ở phương diện này luôn có loại thiên phú thần kì, vô sự tự thông, mới bắt đầu còn có thể cảm nhận được một chút ngập ngừng đến lúc này đều không còn tồn tại nữa.
Lương Túc Niên hôn càng ngày càng sâu, nam sinh vẫn luôn luôn hào phóng buông tuồng bỗng nhiên tham lam đến đòi mạng, từng bước không để lại chỗ trống mà xâm lấn, ôm chặt lấy cậu không chịu buông.
Một tiếng nức nở vô tình thoát ra từ bên môi khiến không khí bốn phía đều bị đẩy đến hướng không thể khống chế, rạo rực nóng bỏng.
Đầu óc Tạ Gia Nhiên đã trống rỗng từ lâu, cậu hoàn toàn bị động.
Hàm trên bị người tỉ mỉ hôn lấy, dây dưa đến nơi sâu nhất, tê dại toàn thân tụ lại một chỗ, dọc theo xương sống đi ngược dòng nước, mang theo tia lửa xông thẳng vào đại não ——
Ầm ầm nổ tung.
-
...
"Yên tâm, chỉ là tâm tình kích động quá mức dẫn đến não không được cung cấp đủ máu nên mới ngất xỉu, không quá đáng lo, nghỉ ngơi nhiều chút là tốt rồi."
Bác sĩ lật bệnh án, dừng một chút, lại nghi hoặc mà đặt câu hỏi: "Hình như cũng một phần là do thiếu oxi, bệnh nhân trước lúc ngất xỉu có làm vận động dữ dội gì khiến cho hô hấp không thông không?"
"..."
"..."
Phòng bệnh rơi vào yên lặng kì quái.
Cái người vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng sau khi bị ngất, tạm thời không có cách nào đối mặt với sự thật là mình bị hôn đến ngất xỉu nên không nói tiếng nào, yên lặng kéo chăn lên che kín khuôn mặt mình.
Lương Túc Niên dùng hai ba câu đối phó với bác sĩ xong, đi tới bên giường bệnh, nhìn con đà điểu nhỏ đang giấu mình kín kẽ, không một tiếng động cong môi.
"Bác sĩ đã đi rồi, đi ra đi." Hắn lấy tay kéo tầm chăn mềm của cậu: "Ngoan nào, đừng để lát nữa lại bị ngộp."
"..."
Không còn gì che chắn, Tạ Gia Nhiên thẳng thắn kéo lấy tay của Lương Túc Niên, chôn mặt trong lòng bàn tay của hắn đè trên gối, chỉ chừa vành tai và cái gáy đỏ như tụ máu ra ngoài.
Phía trên truyền đến một tiếng cười khẽ, ngón tay bị cậu đè lên nhẹ nhàng ngoắc ngoắc: "Thực sự buồn ngủ thì ngủ thêm một lát nhé?"
"Không buồn ngủ." Giọng nói buồn buồn từ lòng bàn tay truyền đến, giống như đang chơi xấu.
Lương Túc Niên liền dụ dỗ cậu: "Vậy chúng ta dọn dẹp một chút rồi chuẩn bị đi nhé?"
Tạ Gia Nhiên bất động, cũng không nói gì, hơn nửa phút sau mới buông tay hắn ra, chậm rì rì ngồi dậy trên giường bệnh.
Cũng không nhìn hắn, cúi đầu dụi mắt, chọn một câu hỏi khá cứng ngắc, nỗ lực muốn giấu đi sự không thoải mái: "Đám người Lý Đường đâu rồi?"
Lương Túc Niên: "Bọn họ còn đang ở khách sạn, định hôm nay đi dạo ngắm cảnh trên núi, buổi chiều mới trở về."
Tạ Gia Nhiên trầm giọng ồ một tiếng, nhớ tới cái gì, lông mi run run nói : "Vậy bọn họ, có biết—— "
"Bọn họ không biết."
Lương Túc Niên biết cậu muốn hỏi cái gì: "Yên tâm đi, bọn họ chỉ nghĩ cậu có việc gấp về trường ngay, còn tôi không yên tâm để cậu đi một mình nên cùng cậu về."
Tạ Gia Nhiên khô khan ừ một tiếng.
Vành tai vẫn còn hồng, cậu chống tay ở bên giường, vô thức túm lấy khăn trải giường.
Cậu vẫn không dám ngẩng đầu, vụng về cúi đầu đi tìm giày.
Bạn nhỏ không giấu được tâm tình, ngay cả cọng tóc nhỏ ở sau gáy cũng giống như mang một tấm biển vô hình, trên đó in bốn chữ to:
Tôi đang xấu hổ.
Bộ dáng tự vệ của bạn học Tiểu Tạ, đáng yêu đến mức sắp ngấm vào trong xương .
Nói thế nào đây?
Lương Túc Niên cảm thấy người này đáng yêu đến mức không cần làm bất cứ chuyện gì, chỉ ngồi ở chỗ đó cũng khiến cho lòng người sinh ra yêu thích.
Mũi chân Tạ Gia Nhiên đạp lên một cái giày, chân còn lại đang định với tới cái ở xa kia, người trước mặt bất chợt cúi người ngồi xổm xuống, cầm mắt cá chân cậu, cầm giày cẩn thận đi vào cho cậu, sau đó lại tới chiếc kia.
Tạ Gia Nhiên cứng người ngồi yên tại chỗ, không biết nên làm gì.
Từ khi bắt đầu có ký ức, từ xưa tới nay chưa từng có ai ngồi xổm ở trước mặt cậu, săn sóc tỉ mỉ mà giúp cậu đi giày như thế.
Chầm chậm vươn lên, chỗ mắt cá chân bị nắm lấy giống như có một dây leo đã nảy mầm.
Nhanh chóng quấn vòng quanh thân thể của cậu, cấp tốc leo lên trên, dịu dàng bao bọc lấy cậu, ở trên đầu quả tim nở ra một đóa hoa trắng nõn mềm mại, suиɠ sướиɠ rung rinh trong gió.
Bỏ đi.
Cậu nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng quơ quơ mũi chân, suиɠ sướиɠ mà nghĩ.
Dù sao cũng là người của cậu rồi, mất mặt trước người nhà cũng không tính là mất mặt.
Trước hết phải ôm một cái đã, cũng đã một buổi tối cộng thêm một buổi sáng bọn họ chưa ôm nhau đâu.
Lương Túc Niên giúp cậu xỏ giày xong liền đứng lên, Tạ Gia Nhiên vừa định giang hai tay ôm hắn, lại nhanh chóng nghe thấy hắn đang nhìn căn phòng rồi tự nói với mình: "Bây giờ là 1 giờ, về trường là 4 giờ, vừa kịp bệnh viện chưa hết giờ làm việc."
"... ?"
Động tác của Tạ Gia Nhiên ngừng lại, ánh mắt khó hiểu: "Về rồi còn phải đi bệnh viện sao? Nhưng tôi ổn rồi mà."
Lương Túc Niên giải thích: "Là bệnh viện tư nhân, cha tôi giúp tôi liên hệ với bạn cũ của ông ấy, vừa từ nước ngoài trở về không lâu, là chuyên gia tâm lí học rất nổi danh."
Tạ Gia Nhiên càng bối rối: "Bác sĩ tâm lý?"
"Ừm." Lương Túc Niên nắm chặt tay cậu đặt trên đầu gối: "Nhiên Nhiên, bệnh trạng của cậu đã rất nghiêm trọng , nếu như tình huống giống như tối hôm qua lại phát sinh, không có tôi ở bên cạnh cậu, cậu sẽ thế nào?"
Tạ Gia Nhiên ngửa đầu nhìn hắn, không hiểu nói: "Nhưng tại sao cậu lại không ở bên cạnh tôi?"
"Bởi vì chuyên ngành của chúng ta khác nhau chứ sao."
Lương Túc Niên trật tự rõ ràng kiên nhẫn giải thích: "Hơn nữa rất nhanh sẽ vào năm tư, bắt đầu phải đi thực tập, nhỡ đâu vì công việc mà cậu hoặc tôi phải chuyển ra khỏi kí túc xá, không thể tiếp tục làm bạn cùng phòng hoặc là cơ hội gặp mặt càng ngày càng ít thì sao?"
Đầu Tạ Gia Nhiên ong một tiếng, hoảng hốt mở miệng: "... Bạn cùng phòng?"
Lương Túc Niên gật đầu, cho là cậu bị giật mình, an ủi xoa xoa đầu cậu: "Đừng sợ, bác sĩ này có kinh nghiệm rất phong phú, hơn nữa cho dù không thể chữa trị hoàn toàn thì ít nhất chúng ta cũng có thể nỗ lực khống chế không cho nó tiếp tục nặng thêm."
"..."
Ba tiếng đường xe về nội thành, nửa tiếng đi đến bệnh viện tư nhân.
Mãi đến tận khi tiến vào đại sảnh được trang hoàng xa hoa của bệnh viện, toàn thân Tạ Gia Nhiên vẫn đang hoảng hốt.
Có ý gì.
... Bạn cùng phòng?
Cho nên cú đẩy này của cậu đổi được kết quả là Lương Túc Niên cho là bệnh trạng của cậu nặng thêm, sau đó giúp cậu liên lạc với bác sĩ tâm lý giỏi nhất sao?
Nhưng mục đích của cậu có phải là tìm bác sĩ đâu?
Rõ ràng là cậu muốn tìm bạn trai mà.
Hồn vía lên mây, cậu cùng Lương Túc Niên lên lầu tìm được phòng khám, vị bác sĩ tên Mễ Hiết mới về nước kia đã đứng ở cửa chờ bọn họ.
Đối phương chào hỏi đơn giản với Lương Túc Niên vài câu, hỏi về tình huống cơ bản xong liền để Tạ Gia Nhiên cùng ông vào phòng.
Tạ Gia Nhiên không lập tức đi theo.
Nhìn Mễ Hiết đi vào phòng, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lương Túc Niên, từng chữ từng câu nghiêm túc nói: "Chuyện cậu muốn nói với tôi, cũng chỉ có cái này thôi sao?"
"Yên tâm, bác sĩ Mễ rất chuyên nghiệp."
Lương Túc Niên động viên vỗ vai cậu: "Thả lỏng đi, tôi sẽ luôn ở bên ngoài chờ cậu."
"..."
Cảm xúc ngũ vị tạp trần tràn ngập toàn bộ lồng ngực, Tạ Gia Nhiên vừa bất lực vừa tức giận, vào giờ phút này lại bó tay toàn tập.
Nhắm mắt lại rầu rĩ thở ra một hơi, quay người bước nhanh vào phòng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của bạn học Tiểu Tạ lạnh đến mức dù chỉ một chút nước dính lên cũng có thể kết băng, mà tên đầu sỏ lại hiếm thấy sơ ý mà không phát hiện.
Nhìn theo người biến mất ở phía sau cửa, nụ cười trên mặt Lương Túc Niên cũng cấp tốc rút đi.
Lùi về sau vài bước, ngồi lên băng ghế đặt trên hành lang, lòng bàn tay che mặt, hắn nhắm mắt lại cố giấu đi tất cả buồn bực và mất tập trung.
Một đêm quá ngắn, chẳng có thứ gì bị mài mòn đi.
Hắn vừa nhắm mắt là lại có thể nhớ lại rõ ràng sự kích động chưa từng có kia, trong óc toàn là hình ảnh hắn gần như mất khống chế, lòng tham không đáy như hận không thể dùng một ngụm nuốt người vào bụng,...
Thậm chí hắn còn vui mừng, cảm thấy may là vào lúc ấy Tạ Gia Nhiên ngất đi, nếu không thì còn không biết sau đó sẽ phát sinh chuyện gì.
Không đúng.
Nếu không phải vì hắn hôn ác như vậy thì có lẽ cũng không đến nỗi làm người ta ngất xỉu.
Đệt!
Lương Túc Niên, mi là con chó sống hơn hai mươi năm chưa từng được gặm xương sao?
Tạ Gia Nhiên tin tưởng mi, ỷ lại mi như vậy, mi lại trong lúc người ta khó chịu nảy sinh loại tâm tư xấu xa như thế? Thừa dịp cháy nhà đi hôi của, làm ra chuyện lưu manh như vậy?
Rõ ràng là chỗ tốt đều bị mi chiếm hết, còn dựa vào một chứng khát da thịt không an phận, rõ ràng mi mới là người bắt nạt người ta, sao cuối cùng còn mặt dày nhận lời cảm ơn của người ta hả?
Đến cùng thì mi muốn làm cái gì... ?
Lương Túc Niên, làm người đi.
-