Con Dâu Trời Phú

Chương 391



Có trời mới biết, khi cô thốt ra ba chữ cuối cùng, tim gan như sắp bị cơn giận làm nổ tung…
“Ừm, em nói đi.” Người đàn ông giữ nguyên thái độ chí công vô tư.
Hít mũi, đè nén lại sự uất ức đang dâng lên trong lòng, Đàm Hi nhìn thẳng vào anh, “Tại sao lại bắt Lưu Diệu?”
Bắt đầu nghiêm túc rồi sao?
Được!
“Cậu ta bị tình nghi sử dụng thủ đoạn phi pháp để mưu lợi trêи thị trường chứng khoán.”
“Chứng cứ đâu?”
“Còn đang thẩm vấn.” Giọng nói ngưng lại, ánh mắt trầm tĩnh, “Còn chứng cứ, không vội, sớm muộn gì cũng sẽ có.”
“Hay nói cách khác.” Đàm Hi cười lạnh, “Trong tay các anh không nắm chắc chắn chứng cứ đủ để chỉ ra rằng anh ta phạm tội.”
“Em muốn bảo vệ hắn sao?”
Đây là một cái bẫy, Đàm Hi phản ứng lại rất nhanh: “Không cần.” Không phạm tội, đương nhiên cũng không tồn tại vấn đề bảo vệ hay không bảo vệ.
Lục Chinh cất bước lại gần hơn: “Em có quan hệ gì với hắn ta?”
“Không liên quan đến anh, thiếu tướng Lục ạ!”