Đèn Khuya Le Lói - Thải Chu Bạn Nguyệt

Chương 36

Bởi vì hành vi rập khuôn theo chuyến đường của Phó Tẫn đã biến mất, nên với tư cách là người nhà họ Phó, mỗi năm anh đều phải trở về nhà chính để tham gia cuộc họp gia tộc.
Vào ngày này, Phó Lăng Thanh sẽ dẫn theo Phó Tẫn trở về bằng xe.
Bối Trân Giai đến chơi với Chung Viễn Huỳnh, khi bước vào biệt thự, cô ấy nhìn xung quanh và kinh ngạc cảm thán: “Nhà cậu thật to!”
“Không phải nhà của tớ.” Chung Viễn Huỳnh nói.
Bối Trân Giai nhớ đến nơi trước đây Chung Viễn Huỳnh từng sống, đấy là căn phòng thuê âm u chật hẹp, ngay cả cửa sổ bằng kính cũng là một màu xám xịt.
“Chúng ta liệu có bị lạc đường không?” Cô ấy đổi chủ đề.
“Không đâu, con đường này dẫn thẳng tới cửa chính biệt thự…” Chung Viễn Huỳnh đưa mắt nhìn cô ấy, rồi nói: “Cậu có mang theo thứ gì để chơi không?”
Bối Trân Giai lắc lắc cái cặp đằng sau lưng mình: “Tớ có mang theo một cặp truyện tranh này.”
“Vốn dĩ tớ định nói nếu cậu không mang gì tới thì trong phòng khách cũng có đồ chơi đấy.”
Bối Trân Giai còn tưởng đồ chơi thì chỉ đến ba bốn món là cùng, nào ngờ lại nhiều đến hoa cả mắt, đến nỗi không biết phải chơi cái nào trước.
Trong đó còn có một món đồ chơi ghép hình mà cô ấy biết, trước đây cô ấy từng thấy trên TV rồi nằng nặc đòi mua, suýt chút nữa đã bị mẹ Bối đánh đòn.
Chung Viễn Huỳnh lại thích truyện tranh hơn, Bối Trân Giai đổ truyện tranh từ trong cặp ra, sau đó cúi đầu chơi trò chơi ghép hình kia với hai con mắt sáng rỡ.
Chẳng biết bao lâu sau đó, một cái bóng lớn đổ xuống đầu bọn họ.
Bối Trân Giai ngẩng đầu, nhìn thấy Chung Lịch Cao với bộ mặt tối sầm, ngượng ngùng nói: “Chú…chào chú...”
Chung Lịch Cao hoàn toàn không đếm xỉa đến cô ấy, ông nhìn về phía Chung Viễn Huỳnh, nói với giọng điệu nghiêm khắc: “Hôm nay tao mà không gọi hỏi thăm giáo viên của mày thì tao cũng không biết mày gan đến thế đấy!”
“Tao đã bảo mày đi lấy lòng Phó Tẫn mà sao mày dám hờ hững với nó.”
Chung Lịch Cao chỉ tay về đống truyện tranh trước mặt cô, bảo: “Tao bảo mày cố gắng học hành, rồi mày xếp hạng mấy? Suốt ngày chỉ biết làm toàn chuyện vô bổ!”
Chung Viễn Huỳnh quay đầu đi, làm ra vẻ không quan tâm tới ông.
Chung Lịch Cao thấy thế càng tức giận hơn, càng to giọng như sấm nổ rền trời: “Nó là người của nhà họ Phó, còn mày là cái thứ gì hả Chung Viễn Huỳnh?”
“Mày cho rằng những thứ này có thể cho mày được cái gì!” Ông cầm lấy những cuốn truyện tranh đó, thẳng tay ném ra ngoài cửa sổ, thậm chí còn tức giận đùng đùng đi lên lầu vào phòng cô và ném tất cả bản vẽ của cô xuống lầu.
Chung Viễn Huỳnh biết Chung Lịch Cao muốn cô khuất phục và nhận lỗi nhưng như thế thì cô càng muốn quật lại. Cô ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn ông.
Khuôn mặt quật cường của cô bé trước mắt xếp chồng lên gương mặt người phụ nữ nhút nhát nọ, Chung Lịch Cao cười nhạt: “Mẹ mày chẳng xứng với cái thá gì cả.”
“Mày chẳng khác gì mẹ mày cả, mày cho rằng mày có thể xứng với cái gì chứ?”
Nói xong, ông giơ tay lên và tát cô một cái thật mạnh.


Chuyện lần này, Chung Lịch Cao không làm trong phòng trên lầu giống như những lần trước, bảo mẫu trong phòng khách thấy chuyện, lập tức gọi điện báo cho Phó Lăng Thanh.
Trong suốt thời gian cuộc họp gia tộc diễn ra, điện thoại của Phó Lăng Thanh đã tắt nguồn, cho đến khi nhận được tin nhắn, bà ấy đã vội vàng dẫn Phó Tẫn trở về biệt thự.
Khuôn mặt luôn dịu dàng của Phó Lăng Thanh lần đầu tiên hiện lên vẻ tức giận, bà ấy chưa kịp để túi xách xuống đã gọi ngay Chung Lịch Cao vào phòng trà nói chuyện.
Nề nếp gia giáo của nhà họ Phó yêu cầu những người lớn không được mang cảm xúc trong công việc về nhà, không được thể hiện những cảm xúc tiêu cực trước mặt bọn trẻ. Bởi nếu tranh cãi trước mặt bọn trẻ sẽ để lại những ảnh hưởng không tốt cho chúng, hơn nữa như thế cũng sẽ rất khó coi.
Phó Tẫn chỉ nghe loáng thoáng được đại ý những lời Phó Lăng Thanh nói, khi trở về anh đã cẩn thận hỏi lại dì Trương.
Dì Trương: “Những cuốn truyện đó là do một cô bé khác mang tới, cô bé bị dọa sợ đến mức đứng hình tại chỗ, sau đó cô bé đã được ông Lý lái xe chở về nhà.”
“Chỉ tát có một cái thôi, sau đó chúng tôi đều tới cản lại. Sao chúng tôi có thể để ông ta đánh con nít chứ.”
Phó Tẫn gật đầu, sau đó vội bước nhanh lên lầu.
Chung Viễn Huỳnh nghe thấy tiếng gõ cửa, không cần đoán cũng biết đó là Phó Tẫn, bởi chỉ có anh mới có thể kiên trì gõ ra những nhịp tiết tấu đều đều như thế.
Cô đặt túi chườm nước đá sang một bên, nằm nghiêng trên giường, che đi má trái.
“Vào đi, cửa không khóa trái.”
Phó Tẫn đi vào, ngồi lên chiếc ghế cạnh giường và nhìn cô với đôi mắt rũ xuống.
Chung Viễn Huỳnh: “Em vào đây làm gì.”
“Chị khóc sao?” Anh thấy hốc mắt cô thoáng đỏ hoe.
Những đứa trẻ ở độ tuổi này đều thích giả làm người lớn, theo một cách khó hiểu nào đó mà chúng cảm thấy khóc là một chuyện rất mất mặt. Cô khịt mũi một tiếng, đáp: “Không có.”
Phó Tẫn chẳng nói chẳng rằng mà chỉ nhìn cô chằm chằm.
Một lúc lâu sau, Chung Viễn Huỳnh mới ậm ừ nói: “Chị chỉ khóc có một chút, chỉ có một chút thôi.”
Thấy anh vẫn không có ý định rời đi, cô dứt khoát nằm yên, lấy ra túi chườm nước đá từ bên gối để chuẩn bị tiếp tục chườm mặt, rồi bỗng có một lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng chạm vào một bên má cô.
“Tay phải?” Anh hỏi.
“Gì cơ?” Chung Viễn Huỳnh nhất thời không phản ứng lại được.
Anh khẽ nói: “Có đau không?’
Chung Viễn Huỳnh suy nghĩ một cách nghiêm túc, bảo “Vẫn ổn mà.”
Trong ba năm đặt chân vào ngôi biệt thự này, cô chưa từng bị Chung Lịch Cao đánh một lần nào, bấy nhiêu đấy thôi có là gì so với những điều đã xảy ra vào trước kia cơ chứ, điều thật sự làm tổn thương cô chính là giọng điệu và bộ mặt khinh miệt cùng sự ghét bỏ của ông dành cho Mạnh Mai Quyên.
Không biết Phó Lăng Thanh đã nói gì với Chung Lịch Cao nhưng vẻ mặt của ông trông khó coi vô cùng.
Ông đi về phía phòng mình, nhìn thấy Phó Tẫn đang đứng bên cạnh cửa dựa lưng vào tường, dường như anh đang đợi ông.
Chung Lịch Cao lập tức lộ ra nụ cười chân thành như đối xử với khách hàng: “A Tẫn, có chuyện gì sao cháu?’
Phó Tẫn chỉ lắc đầu, ra hiệu cho ông bước vào.
“Vậy được rồi, cháu cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, có chuyện gì thì nói với chú một tiếng là được…“
Chung Lịch Cao vừa nói vừa mở cửa, ai ngờ Phó Tẫn lại đột nhiên đẩy một cái khiến người ông ngã nhào về phía trước, bàn tay phải khó khăn nắm lấy khung cửa để giữ vững được, và rồi tay Phó Tẫn nắm lấy chốt cửa, đóng lại thật mạnh.
“A a a…“
Cánh cửa kẹp lấy bốn ngón tay của ông, phát ra tiếng gãy xương nghe ê buốt hết hết cả răng.
“Thả…thả ra...” Chung Lịch Cao phát ra tiếng kêu rên không thành tiếng.
Phòng của ông ở ngay lầu một, rất gần phòng khách, dì Trương và Phó Lăng Thanh nghe thấy tiếng động thì vội chạy đến.
Khi bọn họ nhìn thấy chuyện Phó Tẫn đang làm thì cảm thấy hoảng sợ vô cùng. Điều khiến bọn họ không thể tin được chính là suốt từ đầu đến cuối, vẻ mặt Phó Tẫn vẫn luôn giữ một sự thờ ơ, trong đôi mắt chỉ có sự lạnh lùng.
“Tiểu…tiểu thiếu gia?” Dì Trương suýt chút nữa đã không cầm nổi dĩa thức ăn.
“A Tẫn!” Phó Lăng Thanh giữ chặt lấy cánh tay Phó Tẫn.
Phó Tẫn mắt điếc tai ngơ, chỉ lạnh lùng nói với Chung Lịch Cao: “Đừng đụng vào chị ấy.”
- --
Sáng sớm hôm sau, Bối Trân Giai ngủ trên giường thì bị mẹ Bối lay dậy.
“Có bạn học tới tìm con kìa.”
“Sao Viễn Huỳnh lại tới sớm vậy.” Bối Trân Giai vừa ngáp vừa xoa trán.
“Là một bạn nam…” mẹ Bối nói: “Trông khá đẹp trai, chao ôi, sao mẹ lại không sinh được một nhóc con đẹp trai như thế chứ.”
Cô bé Bối Trân Giai bị ghét bỏ một cách khó hiểu vẫn đang mải mê suy nghĩ, trong lớp có một bạn nam đẹp trai từ khi nào mà sao cô ấy không biết.
Vừa bước tới cửa đã thấy Phó Tẫn, cô ấy còn tưởng là mình chưa tỉnh ngủ: “Phó Tẫn? Sao em lại tới đây?”
“Em muốn hỏi chị một chút, A Huỳnh thích loại truyện tranh nào thế?” Phó Tẫn nói.
Bối Trân Giai nhớ lại chuyện ngày hôm qua khi Chung Viễn Huỳnh đứng dưới lầu, nhặt từng cuốn truyện tranh lên cho cô ấy, còn không ngừng cúi đầu xin lỗi, sau đó còn vứt hết bản vẽ non nớt mà cô đã dồn hết tâm sức vào từng nét bút vào thùng rác.
Chung Viễn Huỳnh đứng bên cạnh thùng rác, đầu cúi gằm xuống, Bối Trân Giai cảm thấy cô vào giây phút đó như đã rơi xuống vực cát.
Bối Trân Gia đem tất cả cuốn truyện tranh của mình ra cho Phó Tẫn xem: “Cái này, còn có cái này nữa, hầu như tất cả đều là truyện tranh nhiều kỳ trên các quyển tạp chí truyện tranh, Viễn Huỳnh thích nhất là loại giả tưởng kỳ ảo, càng khác xa với hiện thực thì cậu ấy càng thích.”
- --
Hai ngày sau, Phó Tẫn kêu người lắp ba giá sách lớn vào phòng mình, sau khi tất cả đã được lắp xong lại kêu người vận chuyển tới mấy thùng sách và xếp chúng lên giá.