Ghi Chép Về Sách Minh Họa Sưu Tầm Ác Mộng
Chương 21: 21
Edit: Ryal
Ân Lưu Minh cụp mắt, trên mặt chẳng hề có biểu cảm gì, bắt đầu bước vào bên trong.
Y suýt mù cả mắt.
Căn phòng toàn màu xanh vàng rực rỡ.
Vách tường màu xanh lam, sàn nhà màu xanh lam, rèm cửa cũng là màu xanh lam;
Thảm trải sàn màu vàng rực, ghế sô pha màu vàng rực, đèn treo cũng có màu vàng rực.
...!Đúng là xanh vàng rực rỡ, ý trên mặt chữ [1].
Ân Lưu Minh hít một hơi: "Đây là đâu?".
Chẳng biết Thẩm Lâu đã ngồi trên chiếc ghế sô pha vàng rực tự bao giờ, hắn tao nhã lắc lắc ly rượu đế dài: "Đây là khu vực thuộc về ta, cũng chính là bên trong sách minh họa".
Ân Lưu Minh không đành lòng nhìn căn phòng phối màu mù mắt này nữa, chỉ yên lặng thở dài.
Y bỗng chú ý đến việc dường như Thẩm Lâu hơi khang khác.
Lúc đầu khi gặp nhau hắn chỉ là một cái bóng màu xanh nhờ nhờ, chẳng khác nào linh hồn không thực thể; nhưng trong căn phòng này hắn lại có thân thể thật.
Màu sắc khắp người hắn cũng chẳng còn là màu xanh lam thuần túy, mà biến thành chiếc áo đuôi tôm có hoa văn đẹp đẽ xa xỉ đan dệt vàng và xanh.
...!Cách phối màu cũng mù mắt chẳng khác nào gian phòng hắn sở hữu.
May là khuôn mặt Thẩm Lâu đẹp đến mức không giống người thường, nếu không chắc trẻ con mà thấy cũng phải khóc.
Ân Lưu Minh cố thích ứng với hoàn cảnh: "Phòng nghỉ của tôi đâu?".
"Phòng nghỉ mà trò chơi Ác Mộng dẫn tới chính là giấc mơ của em.
Chỉ có một lí do em không vào được...!Là em không có giấc mơ".
Thẩm Lâu đặt ly rượu xuống, bước tới vẻ hứng thú.
"Đúng là kì tích, người không có giấc mơ nhưng vẫn còn sống sót".
Ân Lưu Minh thoáng cau mày: "Không có giấc mơ là chuyện lạ lắm à?".
"Không có giấc mơ và không nằm mơ có thể là khác nhau".
Thẩm Lâu bước tới gần Ân Lưu Minh, vóc người gần mét chín khiến hắn hơi cao hơn một chút, cụp mắt nhìn xuống là thấy ngay hàng mi dài rợp.
"Những nghiên cứu của loài người các em với giấc mơ vẫn đang dừng lại ở quy luật vật lí – nhưng thực ra, giấc mơ cùng linh hồn và ý thức có mối liên hệ rất chặt chẽ.
Người nghĩ mình không nằm mơ chẳng qua là đã quên mất giấc mơ khi tỉnh dậy, hoặc giấc mơ nhỏ bé đến mức không phát hiện được; nhưng người không có giấc mơ thì gần như chẳng khác nào không có ý thức".
Thẩm Lâu giơ hai ngón tay khẽ chạm vào gò má Ân Lưu Minh, nhíu mày: "Vậy phần ý thức đang trò chuyện với ta ở đây từ đâu tới?".
Ân Lưu Minh tỉnh táo gạt tay hắn ra: "Nói thì cứ nói, đừng có động chạm linh tinh".
Thẩm Lâu khẽ cười, quay lại ghế sô pha rồi nhẹ nhàng vỗ tay một cái: "Chứng mất ngủ chắc chắn có liên quan đến việc em không có giấc mơ...!Trừ trò chơi Ác Mộng thì chẳng còn cách nào để chữa cho em đâu".
Ân Lưu Minh thở dài: "Vậy nên?".
"Vì em không có giấc mơ, mà nể mặt em sưu tầm trang đầu tiên cho sách minh họa không tệ lắm nên ta sẽ tốt bụng cho em mượn nơi này".
Thẩm Lâu ngoắc ngón tay, một quầng sáng màu lam nhạt bèn nhập vào cơ thể y.
"Sau này em có thể tự mở cửa đón bạn bè, và quay về thế giới hiện thực".
Nói xong hắn lại hất cằm, tỏ vẻ Ân Lưu Minh bắt đầu cảm ơn được rồi.
Y nhìn khắp xung quanh căn phòng với thiết kế phối màu đến là cay mắt, cố nhịn không chửi bậy: "...!Thế thì cảm ơn anh nhiều".
Thẩm Lâu thận trọng gật đầu: "Người chơi có thể tự trang hoàng phòng nghỉ của mình, dù sao cũng là giấc mơ thuộc về họ...!Nhưng không gian của sách minh họa thì chỉ mình ta sửa đổi được thôi, nếu em muốn gì thì cứ nói".
Hắn bảo thế đấy, nghe như đang đợi lệnh.
Ân Lưu Minh: "...!Tôi không muốn gì cả".
Dường như Thẩm Lâu rất hài lòng với mớ màu sắc này, nên y sáng suốt không cự nự gì nữa.
Ân Lưu Minh cởi một nút áo ngủ: "Phòng thay đồ ở đâu?".
Thẩm Lâu chỉ tay sang: "Phía kia".
Ân Lưu Minh xách theo bộ đồ thể thao đã được chuẩn bị trước, thay xong thì gấp gọn bộ đồ ngủ, chuẩn bị đi tắm rửa sạch sẽ.
Lúc y bước ra, cảnh tượng trước mắt đã biến từ tên Thẩm Lâu tinh tướng thành cả một gia đình.
Diệp Thanh Thanh ôm chậu thường xuân đi qua đi lại, trông rõ sầu: "Anh Thẩm ơi, ở đây không có cửa sổ nào đón nắng ạ? Em muốn cho linh hồn của em tắm nắng".
Khuôn mặt vuông vắn của chủ nhiệm Tưởng đanh lại: "Diệp Thanh Thanh, em ngồi xuống mau, đừng làm phiền người khác!".
Rồi ông nói với Thẩm Lâu: "Xin lỗi cậu Thẩm".
Hắn rộng lượng phất tay: "Không sao".
Ân Lưu Minh: "...".
Y hỏi: "Chuyện gì thế này?".
Thẩm Lâu ngồi trên sô pha, quơ quơ ly rượu: "Ta nói rồi mà? Đây là không gian trong sách minh họa".
Cũng có nghĩa, những gì y đã thu được vào sách minh họa khi trước...!sẽ cùng xuất hiện tại đây.
Ân Lưu Minh bỗng thấy mặt mình tê tê.
Một đóa hồng lửa đỏ nhẹ nhàng bay tới trước mặt y, nhẹ nhàng cọ cọ như lấy lòng.
Ân Lưu Minh day sống mũi.
Y nhớ ra rằng độ lí tính của ngọn lửa này khá cao: "Cẩn thận nhé, đừng có đốt đồ đạc".
Ngọn lửa của giận dữ và hối hận kêu cái phụp, ấm ức thu mình về.
Ân Lưu Minh bước đến trước mặt Diệp Thanh Thanh cùng chủ nhiệm Tưởng, hơi do dự, chẳng biết nên mở lời ra sao.
Dường như Diệp Thanh Thanh biết y định nói gì nên giành trước: "Thầy Ân ơi, em với thầy Tưởng biết hết rồi".
Ân Lưu Minh hơi run rẩy.
"Bọn em không phải người thật...!mà chỉ là ảo giác trong giấc mơ của Sở Đông thôi, đúng không ạ?".
Diệp Thanh Thanh nghiêng đầu, khuôn mặt thoáng buồn.
"Thảo nào em hoàn toàn không có kí ức gì về gia đình và cuộc sống trước kia".
Chủ nhiệm Tưởng cũng thở dài.
"Nhưng thầy Ân không phải lo đâu, em đã chấp nhận sự thật rồi!".
Diệp Thanh Thanh vỗ ngực, an ủi ngược lại Ân Lưu Minh.