Hạ Sốt
Chương 32
Edit: Tiểu Miêu
Beta: Tiểu Hương
Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm)
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thẩm Ngật Tây rượu còn chưa uống, tình cờ gặp người quen cũ đến bắt chuyện.
Là một người đàn ông khoảng ba bốn mươi tuổi, trong tay cầm ly rượu, mặt đầy ý cười: "Đã lâu không gặp, người trẻ tuổi."
Thẩm Ngật Tây vắt chân dựa người vào ghế, cười cười cúi người muốn lấy ly rượu trên bàn uống một ngụm đáp lễ, bị người đàn ông ngồi xuống bên cạnh đè cánh tay lại.
Anh nhướng mày nhìn về phía người mới tới: "Giám đốc Mang, sao quản rộng thế, không cho uống rượu à?"
"Sao dám chứ," giám đốc Mang cười nói, nâng ly rượu chỉ ghế dài đầu kia ý bảo, "Có chút chuyện làm phiền đến cậu, chờ lát nữa so tài với đội viên dưới trướng của tôi một chút, uống rượu rồi sao cầm lái được?"
Thẩm Ngật Tây thuận thế nhìn qua bên kia.
Người nọ anh cũng không phải là không quen biết, từng nghe qua đại đa số người trong giới đua xe.
Một nam sinh mười sáu mười bảy tuổi, rất ít đoàn xe trong nước có người nhỏ tuổi như vậy, bản thân bố cậu ta cũng là một tay đua, phần lớn người cha đều muốn con cái kế nghiệp, từ lúc đứa nhỏ này sinh ra bố cậu ta đã tính toán muốn cho cậu phát triển ở phương diện đua xe này.
Bố cậu ta là một tay lái nổi tiếng, hai năm trước ngoài ý muốn bỏ mạng trên đường đua, tuổi trẻ mất sớm. Đứa nhỏ này cũng không chịu thua kém, có thiên phú có dã tâm, tuổi còn nhỏ đã được đoàn xe số một số hai trong nước mời chào. Trong giới cũng có nhiều người nhìn chằm chằm, muốn xem thử cậu ta có thể trở thành người thứ hai như bố cậu ta hay không.
Giám đốc Mang nói: "Đứa trẻ này tuổi còn nhỏ không đi đúng hướng, cậu dạy bảo nó tí."
Thẩm Ngật Tây cũng chỉ lớn hơn cậu ta bốn năm tuổi, anh thu hồi ánh mắt, cười nói: "Tôi không đảm đương nổi chữ dạy bảo này đâu, nói không chừng Thiệu Tư Trạch lái xe giỏi hơn tôi nhiều."
Giám đốc Mang cười ha ha: "Cậu thật khiêm tốn, đừng nói là tôi, ngay cả thằng nhóc trong đoàn xe tôi cũng không tin. Bọn trẻ bây giờ đều theo đuổi ngôi sao, đám trẻ trong giới chúng ta đều lấy cậu làm mục tiêu, trông cậy ngày nào đó vượt qua cậu."
Đôi mắt Thẩm Ngật Tây vẫn luôn nhìn Lộ Vô Khả, anh chưa hút xong điếu thuốc, lại hút một ngụm: "Vẫn là câu nói kia, tâng bốc quá không thú vị."
Giám đốc Mang và Thẩm Ngật Tây tiếp xúc cũng không dưới mười lần, người này thoạt nhìn khiêm tốn khách khí thực tế trên đường đua ngang tàng cực kì, nói đơn giản ngông nghênh chút chính là dựa vào thực lực nói chuyện.
Kiểu người này có đoàn xe nào không muốn mời tới đoàn xe của mình chứ? Là đoàn xe nổi tiếng trong nước, giám đốc Mang không chỉ mời chào một hai lần. Đừng nói trong nước, ngày cả đoàn xe nổi tiếng ngoài nước cũng ném cành ôliu cho anh.
Nhưng Thẩm Ngật Tây người này thật sự ngông cuồng, không đồng ý một ai.
Giám đốc Mang lại hỏi: "Không xem xét tới đoàn xe chúng tôi à?"
Thẩm Ngật Tây cầm cái bαo ƈαo sυ chơi chơi, lời nói thuyết phục khách sáo: "Thành lập và tổ chức đoàn xe được nửa rồi, đến chỗ ngài chẳng phải kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Không muốn lặn lội khổ vậy đâu."
Nửa năm trước Thẩm Ngật Tây cũng có đoàn xe của riêng mình, đã mời chào vài đội viên, thực lực mỗi người không kém, đốt tiền chơi xe, chuyện quản lý đoàn xe càng đốt nhiều tiền hơn. Thành công thì tốt, tiền tới cũng nhanh, nhưng thất bại thì lại khác, có thể dẫn tới kết cục táng gia bại sản.
Đương nhiên kiểu người như Thẩm Ngật Tây sau lưng có chỗ dựa lớn mạnh, chút tiền này với anh không tính là gì.
Nhưng giám đốc Mang vẫn không thể không khen một câu: "Tuổi trẻ thật là can đảm."
"Quá khen."
Giám đốc Mang muốn đứng dậy rời đi, hỏi anh: "Chơi với đội viên dưới trướng tôi chút, nể mặt không?"
Tề Tư Minh ở bên cạnh vẫn luôn dựng lỗ tai nghe, nghe đến đây đụng đụng cánh tay Thẩm Ngật Tây khuyến khích anh chơi đi, nói cho hắn chút kíƈɦ ŧɦíƈɦ trong ngày sinh nhật, con trai đều thích xem mấy thứ này làm adrenalin tăng vọt.
Tề Tư Minh hạ thấp giọng: "Ngật ca, đi đi, người đã tự mình đưa đầu đến sao có thể không lấy?"
Ưng Tử cũng nghe thấy, cũng theo Tề Tư Minh khuyến khích: "Ngật ca, đi đi, vừa lúc để chúng tôi nhìn mấy chiếc xe sờ không tới cho đã mắt."
Giám đốc Mang còn bên cạnh hỏi.
Thẩm Ngật Tây nói: "Không đi xe đến, không chơi."
"Không có xe thì sao, nửa đoàn xe chúng tôi đều có xe ở đây, còn sợ không có xe à? Cậu cứ tùy tiện chọn một chiếc mà lái."
Đã đưa tới cửa nào có đạo lý không hành ra máu.
Thẩm Ngật Tây hừ cười, cũng không từ chối nữa.
Anh lấy điếu thuốc giữa môi xuống, dụi đầu thuốc lá vào ly rượu: "Được rồi."
Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha, không phải đi ra ngoài.
Lộ Vô Khả và A Thích đang nói chuyện, nói được một nửa A Thích đẩy đẩy cô: "Thẩm Ngật Tây tới kìa."
Lộ Vô Khả ngẩng đầu thấy Thẩm Ngật Tây đi đến chỗ cô.
Đám Tề Tư Minh thấy thế liền ồn ào, còn huýt sáo mấy tiếng.
Lộ Vô Khả rũ mắt, móng cào cào vào lòng bàn tay.
Thẩm Ngật Tây dừng trước mặt cô, kêu cô một tiếng: "Lộ Vô Khả."
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Thẩm Ngật Tây nắm tay cô kéo cô đứng dậy, dắt cô đi ra ngoài, giọng điệu giống như đang nói buổi tối ăn cái gì: "Dẫn em đi hóng mát."
---------------