Hậu Viện Của Nam Chủ Bốc Cháy Rồi
Chương 14: 14
Hương cỏ thơm lập tức quấn lấy nàng, cánh tay dưới thân của nữ tử mềm mại mảnh khảnh nhưng lại không hề mất khí lực.
Liễu La Y vô thức đưa tay nắm lấy vạt áo của Uất Trì Li, đợi sau khi phát hiện người bế mình là ai, nàng luống cuống để tay xuống tính gạy tay Uất Trì Li ra.
"Trước mắt nhiều người, công chúa không nên càn rỡ như vậy, thả ta ra" – Liễu La Y nói, nàng ấy dùng lực dẫy dụa, nhưng chẳng ăn thua gì.
Uất Trì Li có chút không kiên nhẫn, nàng thì thào nói: "Đừng nhúc nhích, tại sao ngươi lúc nào cũng không hiểu lòng người vậy?"
"Ngươi không phải người tốt" – Liễu La Y cuối đầu nói, dường như âm thanh theo gió tiêu tan.
Uất Trì Li nghiêng đầu lười để ý xem nàng ấy nói gì, nàng cuối xuống nhìn Liễu La Y một phen, thở dài một hơi.
Bỏ đi bỏ đi, ai bảo mình không quản tốt tay của bản thân chứ, lại quản việc không can hệ với mình làm chi.
Uất Trì Li hết sức dè dặt đặt nàng ấy xuống, sau đó ưu nhã xoay người, nửa quỳ trên mặt đất, vỗ vỗ vai của mình, nói: "Ôm không nổi ngươi, cõng một lúc nói chung cũng có thể đi"
Liễu La Y nhìn vai Uất Trì Li, không biết vì sao tim nhảy lên, nàng cụp mắt xuống che dấu hoảng loạn trong lòng.
Đáng lí nàng nên căm ghét nử tử này, tại sao bây giờ lại có chút lay động.
Nàng trầm mặt một lúc, bình tĩnh nói: "Công chúa có biết, ở Đại Yên, mang danh nô lệ có ý nghĩa như thế nào không?"
Uất Trì Li nghe vậy cau mày gãi đầu, nàng làm sao mà biết mấy cái quỷ phong tục phong kiến này chứ?
"Đừng nói lời vô nghĩa, ngươi càng do dự xung quanh càng nhiều người vây xem" – Uất Trì Li lười nói chuyện cùng với nữ tử không hợp tình hợp lý này, nàng trực tiếp ngã người về sau, Liễu La Y bị nàng đẩy đội lên người nàng, thân thể không vững, ngã té vào thân thể Uất Trì Li.
Liễu La Y khẽ kinh hô một tiếng, kinh hồn bạt vía nhìn lại Liễu Mân Thường đang sững sờ, sau đó quay đầu lại nói: "Ngươi, tại sao lại lưu manh như vậy!"
Uất Trì Li không tỏ thái độ gì, lúc này tâm tràn nàng không tốt không muốn nói chuyện, chỉ quay lại nhìn về phía Liễu Mân Thường làm động tác kêu hắn cùng lên xe ngựa.
Liễu Mân Thường từ ngẩn ngơ đến tỉnh lại, nhanh chóng đi theo.
Phàm là nơi Uất Trì Li đi ngang, đám đông đều chạy tán loạn, bọn họ thường nghe đồn vị công chúa Bắc vực này cái gì mà dung mạo xấu xí, to cao, dã man, chua ngoa không ai cưới, gã cho một viên quan ngũ phẩm.
Bây giờ mới có cơ hội diện kiến, khác hoàn toàn so với tưởng tượng.
"Công chúa Bắc vực cõng người đó, chính là con gái của tội thần? Thật đáng tiếc dung mạo đẹp như vậy, nghe nói lúc trước điệu múa của nàng là tuyệt sắc nhất trong kinh thành, bây giờ không biết bị ai mua về tiêu khiển rồi, chuyện tốt như vậy sao không đến lượt lão phu hưởng a?"
"Một công chúa lại đi cõng một cái nô lệ, thật là hạ thấp giá trị của bản thân, đây là lần đầu tiên ta thấy chuyện như vậy"
Uất Trì Li nghe những lời xì xầm tục tĩu dơ bẩn xung quanh trong lòng không thoải mái, nàng quay đầu nhìn Liễu La Y, chỉ thấy nàng ấy nhắm chặt hai mắt không phản ứng.
Chỉ là y phục của nàng bị nàng ấy vò nhăn, Uất Trì Li có chút xót cho gấm vóc mình đang mặc, lại nghe những lời bàn tán líu ríu của người dân, liền nổi trận lôi đình.
Nàng đột nhiên dừng bước chân, đưa tay rút kiếm bên eo của Tân Nhiên ra, chỉ vào nam tử tự xưng là lão phu, chỉ thấy một quang ảnh lóe lên, xung quanh đột nhiên an tĩnh lại.
Uất Trì Li vừa ý gật đầu, sải bước về phía xe ngựa đặt Liễu La Y xuống.
Liễu La Y vội vàng tránh nàng ấy xa chút, cảnh giác nhìn xung quanh xe ngựa.
Uất Trì Li bất lực nói: "Lục Vân Khuê đã đi từ sớm rồi, đừng sợ".