Kẻ Ăn Chơi Biến Thành Tổng Tài

Chương 231: Chuẩn Bị



Thư ký Thôi nghe thấy giọng điệu mù mịt của đầu dây bên kia trong lòng liền nổi giận, miệng thầm mắng chửi, vốn dĩ anh muốn nói giúp Thôi Cửu một câu, nhưng lại cứ châm biếm, mỉa mai anh.


Không ngờ bản thân mình lại bị cà khịa "Ôi má ơi, đợi tôi chuyển lời lại cho anh sao? Đợi đó đi nhé!" Thư ký Thôi nói xong bắt đầu đi làm chuyện của mình.


Lục Tam Phong nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, bên tai truyền đến tiếng Giang Hiểu Nghi mở cửa, tiếng theo là một tràn tiếng bước chân, anh vội vàng nhắm mắt lại.


Cửa phòng ngủ mở ra, Giang Hiểu Nghin ló đầu vào thăm dò thử, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.


Lục Tam Phong lấy mền che đầu lại, lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh có nhiều thời gian yên tĩnh dành riêng cho bản thân.


Hơn mười một giờ trưa, Hoàng Hữu Danh họp xong bước ra khỏi phòng, thư ký Thôi liền nhanh chóng đứng phía sau anh báo cáo vắn tắt, Hoàng Hữu Danh cũng nên đi tỉnh báo cáo công việc, cũng may anh nằm trong tay không ít thành tích.


Đặc biệt là chuyện của xưởng điện tử, trong năm nay nếu xử lý ổn thỏa, tuyệt đối là chuyện là nở mặt nở mày.
"Thế Lục Tam Phong không gọi điện đến à? Mấy ngày nay sao lại không để tâm chút nào cả vậy?" Hoàng Hữu Danh thầm nói.


Thư ký Thôi đứng dậy đi bên cạnh cân nhắc một chút, người lại anh ấy nói là mười ngày đến, kéo dài thêm có anh ấy vài ngày thì có sao đâu: "Có thể là xử lý không được tốt lắm, nhà ăn đã chuẩn bị xong cơm cho hội nghị rồi ạ" "Xử lý không tốt cũng phải có tiến độ, giống như là mất tích, không được, bây giờ gọi điện cho anh ta đi." Hoàng Hữu Danh rất lo lắng, cả tỉnh sẽ sớm biết chuyện anh ta sắp làm mất thồi, chưa đến một tháng đi tỉnh báo cáo công việc, không có tin tức gì, sao có thể được?"

Thư ký Thôi nằm mơ cũng không ngờ Hoàng Hữu Danh lại quan tâm đến chuyện này như vậy, đứng bên cạnh rất xấu hổ, điện thoại lại, tự mình sợ chịu không nổi.
“Cứ đến nhà hàng trước đã, tôi sẽ hỏi lại sau có thể là cấp dưới nghe máy."


Hoàng Hữu Danh nhìn anh, đã cảm giác được cái gì đó, lên tiếng nói: "Lát nữa tôi sẽ báo cáo.


Thư ký Thôi gật đầu, nhìn theo Hoàng Hữu Danh đã đi xa thở dài một hơi, trong lòng không hề thoải mái chút nào, bây giờ anh cũng hiểu rất có vị trí của Lục Tam Phong trong lòng Hoàng Hữu Danh, cả hai bên đều cùng có lợi.


Anh giả bộ dáng vẻ đi tra cái gì.


Trong nhà ăn không ngừng có người chào hỏi với Hoàng Hữu Danh, nhìn ai cũng đều tươi cười, khiêm tốn hơn, thận chí càng rất tôn trọng, bê hai cốc rượu lộ ra dáng vẻ mua vui, thu hút được một tràng cười lớn.


Thư ký Thôi bước vù vù về phía bên này, cúi đầu nói: "Lúc tổng giám đốc Lục gọi, đúng lúc không có tôi ở đây, vừa mới hỏi một câu, tổng giám đốc Lục đã chuẩn bị hết cả rồi, thời gian nhiều nhất là mười ngày hàng hóa của bọn họ sẽ vận chuyển đến các kho hàng của thực phẩm Phong Giai, để anh nói với Hùng Miêu bên kia, có thể chuẩn bị hành động hàng mục kia"

Hoàng Hữu Danh đặt lý rượu xuống lạnh lùng nhìn anh ta, nói: "Thư ký Thôi, tôi vẫn luôn hy vọng anh có thể hiểu rõ được ví trí của mình, làm một số chuyện nên làm đi." "Vâng vâng, là tôi không làm trọn bổn phận, tôi sẽ viết kiểm điểm!" "Chuyện này nắm chắc trong tay, xử lý cho ổn, hơn nữa phải làm cho đẹp, đối với mấy kẻ thống trị, bóc lột vô độ nhất định phải đem ra công lý!"

Lục Tam Phong mê man ngủ được một hai tiếng, bên tại vang lên tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, vẫn chưa có máy sưởi, anh quấn chặt mình trong chăn.


Cả một ngày Tô Ái Linh đều dùng để điện thoại liên hệ với các bên, những người khác đối với việc đẩy nhanh tiến độ như thế này cũng không nói một lời, thế nhưng tình hình tập hợp khắp nơi đến xem, đến lúc Lục Tam Phong cảm thấy tuyệt vọng sẽ đến xin đầu hàng, có vẻ khá vừa văn.