Kể Về Mỹ Nữ Vô Song

Chương 37: Mùa xuân của lão bản Hoàng

"Vẻ mặt của tiểu thụ Cẩm nhìn cứ như một đống béo phệ!"

Đây là giải thích của các đồng chí bát quái dùng để miêu tả tâm tình tồi tệ của lão bản Cẩm! Tiểu thụ Cẩm là danh hiệu mới nhất của lão bản Cẩm. Danh hiệu mới này được một số đồng chí nam nhiệt liệt tán dương. Thế nhưng rất nhiều đồng chí nữ lại cực kỳ phản đối: Nếu lão bản của chúng ta là thụ thì vẫn có khí chất mãnh liệt của một công!

Mặt của lão bản Cẩm cho đến tận buổi trưa vẫn một màu đen kịt. Theo lời những người có gặp cô thì "một ánh mắt cũng có thể giết chết người". Căn cứ vào lời kể của những người phải lên phòng lão bản Cẩm chiều nay để làm việc thì bọn họ đều phải chịu vô hạn chèn ép cùng chê bai. Nếu không có việc gì thì không ai dám bén mảng tới lầu 7, nếu có việc thì cũng ghim giữ lại, trường hợp giữ không được thì tìm thủ hạ yếu thế đi chết thay. Có thể tránh không gặp mặt thì kiên quyết tránh!

Dĩ nhiên, người đẹp La của chúng ta vốn là người thông minh nên lại càng tìm mọi cách trốn tránh thật xa, xa, xa, xa, rất xa. Đừng nói vì hôm nay cô bề bộn nhiều việc, mà cho dù có rảnh rỗi thì cô cũng không dại gì đâm đầu vào chỗ chết! Có điều, cô thật muốn nhìn xem vẻ mặt của lão bản Cẩm a. O(∩_∩)O ha ha, chỉ nghĩ tới thôi đã thấy vui vẻ rồi, nhất định là vẻ mặt ấy vô cùng đặc sắc!

But but but but, tìm hoan mua vui là đáng quý nhưng giá trị sinh mệnh còn đáng quí hơn. Giả sử lão bản Cẩm điên lên mà đánh cô một trận thì phải làm sao bây giờ? Mà cô thì chỉ là một cô gái yếu ớt (tự nhận) một tay trói gà không chặt...

Bỏ đi!

Người đẹp La bỏ qua mọi suy nghĩ phiền muộn về hiểm nguy cùng tâm tình náo loạn. Bây giờ, cô đang bận việc gì vậy?

Cô đang bận trông trẻ.

Trông trẻ?

Đúng thế! Là trông trẻ!

Đồng chí Ôn mặc dù chỉ là bác sĩ của cái phòng khám bệnh nho nhỏ chuyên chăm sóc sức khoẻ cho những người làm trong sòng bạc, nhưng có đôi khi cậu cũng biết hạ mình làm nơi cho trẻ nhỏ ở tạm. Với những người làm cha, mẹ đơn thân or cặp cha mẹ không tìm được người trông con theo giờ thì tuổi trẻ Ôn ôn nhu, dễ tính rõ ràng là đối tượng nhờ cậy đáng tin tưởng nhất để họ dựa vào. Như hôm nay chẳng hạn, một bà mẹ trẻ xinh đẹp bị báo phải làm thêm giờ, con lại không có người trông vì vậy mà tìm đến cậu để gửi gắm.

Có điều, hôm nay bác sĩ Ôn lại được nghỉ phép, trong phòng chỉ có mỹ nhân xinh đẹp nào đó đang rất happy khi chúi mặt vào máy điện thoại mà xem diễn đàn bát quái. Sau khi nghe xong người mẹ trẻ trình bày, mỹ nhân liền vui vẻ nhận giúp. Người mẹ trẻ dù trăm vạn không yên lòng, nhưng bất đắc dĩ mà phải đem con gửi gắm, vì thế La mỹ nhân liền thực happy cùng đứa trẻ chơi đùa!

Ban đầu là cùng cô bé xem Đôrêmon, tiếp theo là chú dê vui vẻ, sau đó là nuôi nhỏ ma tiên. Sau đó là chơi búp bê vải, cho búp bê thay quần áo, buộc đầu tóc, mang giày cao gót. Sau đó mở party chào hỏi bạn tốt của mình, sau đó nữa là đọc một hồi sách thiếu nhi, sau đó tiếp nữa, nhóc con rốt cục ngủ thϊế͙p͙ đi!

La Phỉ đem tiểu gia hỏa đặt lên giường khám bệnh còn mình thì ngồi một bên chơi game. Tiểu gia hỏa ngủ một giờ thì tỉnh giấc, la hét muốn đi WC, La Phỉ liền mang cô bé đi WC. Cô bé chạy đi trước muốn chơi trò trốn tìm, kết quả là bị vấp ngã liền oa oa khóc. La Phỉ tiến lên ôm lấy cô bé, dỗ dành bé: "Được rồi, nín, nín đi. Dưới đầu gối con gái có vàng đó, bởi vậy nên không thể cứ thích khóc liền khóc, cẩn thận kẻo rớt con ngươi nha!"

Con ngươi!!!! Một người đi qua nghe được mà một trán đổ mồ hôi! Thật là đáng sợ!

Tiểu tử mập mạp đưa bàn tay nhỏ sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mà nhõng nhẽo: "Nhưng bà nội nói chỉ bé trai mới có nha!"

"Nói nhảm, bé gái cũng có, hơn nữa còn có nhiều hơn nha!"

Hai mắt cô bé sáng trưng háo hức nhìn cô, La Phỉ hăng hái nói: "Bé trai thì chỉ được mạ vàng, còn bé gái mới là vàng ròng, đáng giá hơn nhiều!"

Đôi mắt tiểu gia hỏa sáng long lanh: "Có thật không?"

"Đương nhiên! Vì thế em không được khóc nhè. Khóc nhè thì sẽ không đáng giá nữa!"

Cô bé lập lức dùng sức hít sâu cái mũi, như muốn đem nước mắt hít sâu trở về: "Vậy Tiểu Anh Anh sẽ không khóc nhè nữa. Bà nội hay nói em là hàng để bồi thường."

"Mới không phải! Là bà nội đố kỵ em xinh đẹp hơn bà lúc còn nhỏ!"

Cô bé hoang mang trợn to hai mắt: "Em xinh đẹp sao?"

"Cực kỳ xinh đẹp!" Cô nắm tay đứa nhỏ dắt đi: "Đi nào, chúng ta đi WC!"

"Tỷ tỷ mới là người xinh đẹp. Tiểu Anh Anh không xinh đẹp!"

"Còn bé cứ như vậy mà đã tự ti, lớn lên thì phải làm sao đây! Em phải có tự tin đối với chính mình! Nào, hãy nói theo tỷ tỷ "lớn lên tôi sẽ là đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành!"

"Em... em..."

"Em gì mà em? Phải tự tin hơn mới được. Nào, nói to lên "lớn lên tôi sẽ là đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành!"

" Em... em... lớn.. lớn... lên sẽ... sẽ... là đại... đại... mỹ nữ nghiêng... nghiêng... nước nghiêng... thành!" Cô bé con lắp ba lắp bắp, rốt cục rồi cũng nói xong những lời này, gương mặt của bé nhỏ vốn là trắng nõn giờ trở nên đỏ ửng. La Phỉ cười hì hì giơ ngón tay cái lên: "Sau này ai còn nói với em là hàng để bồi thường thì hãy tự nói với mình: mới không phải, sau này tôi sẽ là đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành! Nhớ chưa?"

"Dạ nhớ!"

"Giỏi lắm! Đi WC thôi, đi WC thôi!" Cô đây cũng đang rất cần.

Hai người đang cực kỳ vui vẻ, cùng tạo thành một hình ảnh thật hài hòa cùng hướng về phía phòng WC nằm ở cuối hành lang, bỗng nhiên có người gọi giật: "Tiểu thư La -- "

La Phỉ quay đầu lại. Người mà cô nhìn thấy chính là lão Phật gia, giờ đang đứng ở phía sau chỉ cô cách vài mét, bên cạnh là hai tên hộ vệ. La Phỉ thật vui vẻ kêu lên, còn không quên dạy người bạn nhỏ chào hỏi: "Phật gia! Nào, Tiểu Anh Anh, chào đi! Chào Phật gia!"

Cô bé thẹn thùng trốn ra phía đằng sau lưng cô, dùng giọng nói thật nhỏ mà cất tiếng chào: "Con chào Phật gia!"

Phật gia mừng rỡ cười khà khà: "Tốt, tốt lắm!"

"Phật gia tìm đến A Song đánh bạc sao?" Ha hả, Cẩm a, lão bản Cẩm a, giờ này còn đang phát giận nha!

Phật gia xoa xoa tay, trêи mặt thậm chí lại ra vẻ ngượng ngùng khó tin: "Ờ thì, chỉ là có chút việc, là có chút việc mà thôi! Vì sao lần trước cô lại không quay trở lại?"

"Lần trước tôi... Đột nhiên có chút khó ở, chỉ vì không muốn làm phiền các ngài đang vui vẻ nên tôi đi ngủ trước. Ngượng ngùng a! Còn có một nguyên nhân khác a, chủ yếu là Phật gia quá lợi hại, tôi sợ là mình mà thua nhiều quá thì sẽ bị A Song đánh, cho nên không dám quay lại!" Vẻ mặt La Phỉ đầy tiếc nuối còn giọng nói lại cứ nửa thật nửa giả, khiến cho Phật gia lại ha ha cười to: "Đâu có a, tiểu thư La lại cứ nói đùa! Lần tới sẽ lại cùng tôi chơi chứ?"

"Được thôi! Bất quá Phật gia phải nhường tôi một chút, nếu ngài cứ thắng mãi thì tôi sẽ không chơi với ngài nữa!"

Phật gia vui vẻ xoa xoa tay: "Được, được, được! Ha ha!"

"Bây giờ chúng tôi phải đi WC đã. Ngài đi tìm A Song hay sao?"

"Tiểu thư La là thích hài tử?" Phật gia nhìn thoáng qua cô bé ngấp nghé phía sau La Phỉ, hỏi: "Đây là..."

"Có bà mẹ muốn làm thêm giờ, tôi trông giúp cô ấy."

"Thì ra là như vậy! Tiểu thư La thật có lòng tốt!"

"Dù sao tôi cũng đang rảnh mà! Chào ngài!"