Kể Về Mỹ Nữ Vô Song

Chương 82: 82



Bên phía sòng bạc.

Lý Tuyết Hoa ôm di động mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi.

Phải lặn lội đường xa mệt nhọc cùng với bao lo lắng hãi hùng, bây giờ lại còn bị khinh thường cùng sợ hãi khiến cho con người từ trước đến giờ quen sống trong cuộc sống nhung lụa như bà có cảm giác không chịu đựng nổi.

Có đôi khi bà lại hoài niệm về cuộc sống trước kia, cuộc sống không phải kiêng kỵ mà phóng đãng, vô câu vô thúc.

Cái gọi là nhà giàu có này áp lực lớn đến mức có đôi khi làm cho bà có cảm giác ngột ngạt đến không thở nổi.

Thế rồi cái cảnh sống xa hoa, giàu có thấm dần, ăn sâu vào trong xương cốt con người bà, khiến cho bà vì tham muốn mà không thể buông tha, rời bỏ đi cho được.

Cũng bởi vì tham lam mà bà ngày càng lún sâu hơn, để đến bây giờ một khi đã ngã vào vũng bùn này rồi thì không thể nào bò ra khỏi: bà muốn lợi dụng người khác, kết quả bây giờ chính bà lại bị lợi dụng, không những mình nguy hiểm mà còn làm liên lụy đến cả đứa con gái duy nhất của mình.

Kể từ khi bị cúp điện thoại, mỗi một phút trôi qua bà đều cố gắng giữ cho mình bình tĩnh trở lại.

Bà chỉ có mỗi một đứa con là Hương Lăng, nếu như nó chết, thì tất cả đối với bà đều không còn ý nghĩa.

Có lẽ bà yêu A Uy chưa đủ, nhưng mà Hương Lăng lại chính là miếng thịt rứt từ trên người của bà ra a! Lưu Tuyết Hoa nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra mà mồ hôi lạnh cứ vậy rịn ra.

Bà không làm sao có thể khiến cho mình bình tĩnh lại được, cứ vậy mà ngồi chờ điện thoại gọi tới lần nữa.

Bà biết bọn họ nhất định sẽ lại gọi tới, cho nên không dám lơ lỏng một giây phút nào.

Nhưng cuối cùng tinh thần cũng không thắng nổi thân thể đã mệt nhọc, vốn là bà cũng chỉ định chợp mắt một lúc, vậy mà lại ngủ thiếp đi.

Khi chuông điện thoại lại một lần nữa đổ thì chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang làm cho bà hốt hoảng tỉnh lại.

Tiếng chuông ấy làm cho bà suýt nữa nhảy dựng lên, tay chân luống cuống một lúc mới phát hiện điện thoại vẫn trên tay mình.

Bà căng thẳng nhấn nút nghe: "A lô?"
"Nguyễn Quá, suy nghĩ đủ chưa? Nếu như vẫn chưa suy nghĩ được kỹ càng thì chút "lễ vật" ở ngoài cửa có lẽ sẽ giúp bà suy nghĩ được sáng suốt hơn!"
"Các người đã làm gì?" Giọng của Lưu Tuyết Hoa như phải cố gắng hết sức mới thành lời, bà vụt chạy đến bên cửa.

Khi mở cánh cửa ra thì bả chỉ thấy bên ngoài sàn nhà bằng đá cẩm thạch bóng loáng có một chiếc hộp giấy đơn sơ nằm đó.

Bà vội vàng cầm lên, đôi mắt căng thẳng nhìn quanh một vòng vì rằng sợ có người nhìn thấy, khi nhận thấy hành lang im ắng không có một bóng người bà mới cẩn thận đóng cửa lại.

Đối phương khinh miệt cười một tiếng: "Tôi đã nói với bà rất rõ ràng.

Tôi chỉ cần tiền.

Năm đó, đại ca của tôi đã vì các người mà vào sinh ra tử, bây giờ chẳng qua cũng chỉ muốn có được một phần mà thôi."
"Tôi đã nói là..."
"Tôi không cần bà nói gì." Đối phương thô lỗ cắt ngang ý định của bà.

"Nếu không đưa tiền thì con tin sẽ bị giết.

Bà cứ xem đó mà lo liệu.

Trước khi trời sáng mà tôi vẫn chưa có câu trả lời tôi muốn có từ bà thì chúng tôi sẽ làm theo ý mình.

Tôi sẽ đem đại tiểu thư của các người thả ra, sau đó nói cho cô ta biết chân tướng sự việc, tiếp đó là giết con gái của bà, làm cho bà không thể nào tìm thấy.

Để xem đến lúc đó giữa chúng ta ai mới là người chịu thiệt nhiều hơn! Nếu như bà cho rằng chúng tôi xứng đáng được nhận phần tiền kia thì chúng tôi sẽ làm theo ý của bà, giết cô ta đi, cũng là báo thù cho đại ca của chúng tôi, sau đó mang theo số tiền đó mà cao bay xa chạy, cả đời không qua lại một lần nào nữa.


Bà thấy thế nào?"
"Tôi thật không có tiền!"
Đối phương hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì coi như xong."
"Tôi không có nhiều tiền như vậy!" Lưu Tuyết Hoa sợ đối phương cúp điện thoại nên cuống quýnh thốt lên thành lời: "Tôi không có nhiều tiền mặt như vậy."
"Chỉ cần có thể lấy được tiền, bất kể phương thức gì, chúng tôi đều đồng ý." Đối phương tỏ ra cái vẻ tham lam: "Năm đó các người đòi tiền chuộc với Nguyễn gia chẳng phải vẫn được người ta đồn đại là giá cao nhất từ trước tới nay hay sao? Đã trôi qua nhiều năm như vậy, số tiền này, chẳng phải sinh lãi ngày càng nhiều hay sao? Tôi cũng không tham lam gì, tôi chỉ cần năm trăm ngàn đô la thôi.

Có được tiền thì chúng tôi lập tức thả người, không bao giờ xuất hiện.

Bằng không, ngày mai bà chỉ có thể gặp lại con gái của mình phơi thây nơi hoang dã.

Một cô bé xinh đẹp như vậy, tôi sẽ không đảm bảo những người khác sẽ không làm ra chuyện gì đó nha!" Ý định uy hiếp là vô cùng rõ ràng.

Lưu Tuyết Hoa vừa mới cầm một nắm tóc của Hương Lăng cùng với miếng ngọc bội từ trong chiếc hộp giấy ra.

Bà giận đến tay phát run.

Năm trăm ngàn, vậy mà còn dám nói là không tham lam?
"Tôi không có nhiều tiền như vậy..." năm đó sau khi bọn họ lấy được tiền, A Vĩ chỉ dùng một ít tiền gọi là cho có chia cho đồng bọn còn bản thân lấy đi phần lớn - dĩ nhiên, sau đó bọn họ đều chết hết.

Mặc dù đã dựa vào những gì bà hiểu biết về hắn cùng trí tuệ của mình bà đã thu hồi được một phần, nhưng phần lớn số tiền còn lại lại không biết thất lạc đi đâu.

Nói một cách khác thì số tiền đến tay của bà căn bản không còn đến một nửa.

Dầu rằng có lấy thì cũng không thể nhiều đến như thế được.

Với số tiền năm trăm ngàn đô la này, làm sao bắt bà nôn ra được đây? "Năm đó, hắn...!cùng với số phận của anh trai các người giống nhau, đều chết ở...!trên tay con đàn bà kia.

Còn số tiền kia bây giờ ở nơi nào tôi thật sự không biết.

Tôi làm thế nào kiếm được một số tiền nhiều tiền như vậy cho các người bây giờ?"
"Nguyễn thái thái, đây cũng không phải là đàm phán! Tôi nói lại một lần nữa thôi, trước khi trời hừng đông, nếu chúng tôi vẫn chưa thấy tiền thì tôi sẽ đem con gái yêu quí của bà giết chết.

Sau đó đem mọi chuyện kể hết cho đại tiểu thư biết.

Đến lúc đó bà sẽ biết được là bà chết hay là chúng tôi chết!"
Đối phương dừng một lát rồi lại nói tiếp: "Tốt nhất là bà hãy cầm bút ký vào phiếu chi, nếu không, đến lúc đó cho dù là có tiền cũng không còn nơi để trả, như vậy cũng không tốt!" Đối phương đọc một số tài khoản, sau đó lặp lại thêm hai lần nữa rồi nói: "Trước lúc năm giờ rạng sáng mai, tôi muốn nhìn thấy số tiền này xuất hiện trong tài khoản của chúng tôi, nếu không bà hãy tự gánh lấy hậu quả." Rồi cúp máy, không cho bà một cơ hội mở miệng.

Tay của Lưu Tuyết Hoa run lẩy bẩy viết lại số tài khoản trong khi vẫn ở ngoài phòng khách.

Nghe âm thanh bị cúp máy truyền đến từ chiếc điện thoại, thoáng một cái không thể tự chủ, bà thả mông ngồi phịch xuống trên mặt đất.

Đưa? Hay không đưa?
Nếu đưa cho họ rồi liệu mọi chuyện có thể chấm dứt, đem mọi dấu vết xóa hết? Liệu bọn họ có làm theo như lời họ nói "không bao giờ xuất hiện, cả đời không bao giờ tìm gặp lại nữa" hay không?
Còn không đưa? Đó chính là tính mạng con gái của bà, bà làm không được, bởi bây giờ thứ duy nhất bà còn có chính là Hương Lăng! Chỉ có điều...!
Bà trở nên mờ mịt.

Thời gian cứ từng giây từng phút trôi đi.

Đó là một khoảng thời gian vô cùng gian nan, khi thì chậm chạp trôi qua, khi thì phi như bay.

Nó giống như đang cùng tính mạng chơi trò kéo cưa vậy: ngươi yếu, thì nó mạnh, ngươi mạnh, nó thì lại càng mạnh hơn.

Nó làm cho người ta trừ cúi đầu chấp nhận đầu hàng ra thì không còn kiếm đâu ra sức lực để kéo tiếp! Lưu Tuyết Hoa bất lực ngồi dưới đất, chuyện cũ cứ thế lần lượt, lần lượt hiện lên, người chồng ôn nhu nhưng bất lực, tình nhân ác độc nhưng giỏi giang, đứa con gái đáng yêu...!
Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua không biết đã bao lâu.

Chợt ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, thanh âm không lớn, chỉ vang lên hai tiếng rồi không có động tĩnh gì nữa.


Lưu Tuyết Hoa kinh tâm táng đảm, cả người run rẩy mà đi ra mở cửa, chỉ thấy trên mặt đất đặt một túi đồ vật.

Bà không kịp nhìn xem hành lang có người hay không mà vội vàng mở ra xem ngay tại chỗ, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng "A!" chói lói.

Chiếc túi trên tay bà cứ vậy mà rơi xuống trên mặt đất, chỉ thấy trong cái túi bị mở ra là một bộ quần áo nhuốm đầy máu.

Đây chính là bộ quần áo Nguyễn Hương Lăng đã mặc trước khi ra khỏi cửa!
Điện thoại lại vang lên.

Lưu Tuyết Hoa bò về phía chiếc điện thoại di động, một giọng nói lãnh khốc vang lên: "Nguyễn Quá, thời gian cũng không còn nhiều nữa.

Xin bà đừng bỏ lỡ a! Nếu không tiếp theo sẽ là cánh tay của con gái yêu quí của bà, đến lúc đó sẽ không còn vận may nữa!"
"Các người đã làm gì nó?"
Đầu bên kia điện thoại chỉ hừ lạnh một tiếng, không thèm nói thêm một lời nào.

Cúp.

Lưu Tuyết Hoa choáng váng!
2
Ôn Quả Nhiên đem mirro trả lại cho nhân viên kỹ thuật, cậu hỏi Cẩm Vô Song: "Lão bản, liệu bà ta có mắc bẫy hay không?"
Cẩm Vô Song trơ tráo bĩu môi: "Chẳng lẽ như thế vẫn chưa đủ?"
"?" Trong mắt Ôn Quả Nhiên xuất hiện cái dấu chấm hỏi thật to, thế nhưng Cẩm Vô Song không trả lời cậu.

Ôn Quả Nhiên nhún nhún vai, tính lão bản của bọn hắn thì vốn chỉ thích nói đến một nửa rồi lại thôi như vậy.

Cậu lại hỏi: "Tiểu Phỉ Thúy không sao chứ?"
Cẩm Vô Song dùng ánh mắt thản nhiên liếc nhìn cậu một cái sau đó mới gật đầu: "Vô Hà đã cứu được cô ấy ra rồi."
Ôn Quả Nhiên thở phào một cái.

Kể từ sau khi Tiểu Phỉ Thúy bị mất tích đến giờ, trong lòng cậu vẫn luôn lo lắng không thôi: "Vậy để tôi đi xem cô ấy một chút.".