Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Chương 151: Thai máy

Chương 151: Thai máy

Sau lễ kết hôn, Kiều Trị là người cầm đầu nên đã say không nhẹ rồi, quản gia sắp xếp phòng cho họ nghỉ ngơi, trang viên náo nhiệt ban ngày đã dần yên tĩnh lại.

Tống Thanh Hàn đi tắm, khi đi ra ngoài liền thấy Sở Minh đã thay đồ ngủ, không chút hình tượng nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn cậu.

Tống Thanh Hàn đi qua, ngồi xuống giường, đầu Sở đại cẩu không ngừng di chuyển theo bước chân của cậu, cũng không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cậu, đôi mắt đen láy phát sáng.

"Sao vậy?"

Tống Thanh Hàn nhìn anh một lúc, khẽ nhướng mày, giơ tay ra xoa xoa đầu anh.

Sở Minh chầm chậm vươn tay ôm eo cậu, đầu nhẹ nhàng dựa vào bụng dưới của cậu, dụi dụi: "... Chỉ là rất vui."

Tống Thanh Hàn phì cười.

Cậu chen từng ngón từng ngón tay vào kẽ tay Sở Minh, sau đó đưa tay anh lên môi dụi dụi.


Ngón tay của Sở Minh ma sát với môi cậu một lúc, sau đó dường như nhớ ra điều gì, đứng dậy khỏi eo cậu, cầm điều khiển từ xa kế bên lên, nói: "Ừm... Muốn cho em xem một vài thứ."

Tống Thanh Hàn: "Hửm?"

Sở Minh không nói gì, trực tiếp bấm lên điều khiển.

Màn hình TV vẫn luôn treo trên tường trong phòng sáng lên, một đoạn video nhảy ra.

Nhân vật chính của video là một chú chó vàng lớn trông rất khỏe mạnh, màu lông bóng mượt, đang giơ móng vuốt túm lấy một món đồ chơi, thè chiếc lưỡi to bên miệng, ngốc ngốc đáng yêu nhìn vào ống kính, đuôi vẫy lên tận trời.

Tống Thanh Hàn vừa nhìn liền nhận ra ngay chú chó vàng đó.

"Anh... Tìm thấy nó rồi?"

Hầu kết của Tống Thanh Hàn khẽ chuyển động, quay đầu nhìn Sở Minh.

Sở Minh đỡ vai cậu, ngồi kế bên, cùng cậu xem chú chó vàng trên màn hình đó, nghe thấy giọng cậu mới chầm chậm gật đầu, "ừm" một tiếng.


"Anh biết em vẫn luôn muốn tìm nó, sau đó liền cho người đi tìm thử."

Sở Minh nói chuyện rất thản nhiên, mỉm cười, nói: "Nó bây giờ cũng sống rất vui vẻ."

Tống Thanh Hàn cũng mỉm cười, nhìn chú chó vui vẻ lăn lộn trên màn hình, nhéo nhéo tay Sở Minh: "Anh đưa nó đi đâu rồi?"

Chân mày Sở đại cẩu nhẽ nhếch, rủ mắt cụp mi đáp: "... Quên nói với em, ừm, Kỳ lão gia tử rất thích con chó vàng này, sau khi đem về không lâu, ông ấy liền cuỗm đi mất rồi."

(Anh ơi, con cũng có một đôi rồi, sao còn ghen với cả con chó vậy?)

Nói xong, anh còn cảm thấy mình cây ngay không sợ chết đứng, rõ ràng ban đầu người bầu bạn bên cạnh Tống Thanh Hàn là anh, anh bây giờ sao lại phải chột dạ chứ?

Tống Thanh Hàn lặng lẽ nhìn anh, nhìn đến mức Sở Minh phát sợ, mới nhếch khóe môi, mắt lộ ra ý cười.


Mấy người Kiều Trị chơi trên đảo vài ngày, liền lục tục nói lười tạm biệt với mấy người Tống Thanh Hàn, mà Quý Như Diên và Sở Chấn Dương cũng về nhà chính Sở gia trước, trên đảo, trừ vệ sĩ, quản gia và người làm ra thì chỉ còn hai người Tống Thanh Hàn và Sở Minh.

Sau khi Sở Minh sử lí xong công vụ mỗi ngày, liền cùng Tống Thanh Hàn đi dạo trên đảo, hai người đều là đàn ông ba mươi, hơn ba mươi cả rồi, để chân trần đi dạo trên biển, còn giống như con nít vậy, đạp lên làn sóng xô vào bờ.

Nước biển lành lạnh xô vào chân, giống như có người cầm lông vũ nhẹ nhàng cọ cọ.

Người làm trong trang viên thường thấy cảnh cậu thanh niên vác chiếc bụng to kia nằm trên ghế trong vườn hoa, khuôn mặt xinh đẹp, sắc sảo bị ánh nắng mặt trời chiếu lên, trông thật dịu dàng, mềm mại.