Kim Chi Sủng Hậu

Chương 18: Ngọc Chiếu chỉ vào lỗ tai của mình:"Ta hồ đồ, không nghe được...."

Bên tai mất đi thanh âm, một mình nàng đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không biết qua bao lâu, trong mắt mới khôi phục ánh sáng.

Nam tử hơi cúi người nhìn nàng, thấy sắc mặt nàng chuyển biến tốt, mới hỏi nàng: "Ngươi sinh ra bị bệnh gì? "

Ngọc Chiếu nghe không rõ, lắc đầu, cúi đầu yên lặng đếm thuốc trong lọ, không muốn nói chuyện.

"Bị bệnh vì sao còn uống rượu? Làm sao bên cạnh cũng không có người đi theo? Vì sao phải..."

Nam tử ngữ khí trầm thấp, mang theo áp lực, tựa hồ là muốn trách cứ nàng, lại nhịn xuống.

"Cũng không phải là bệnh gì, nhiều năm cũng không tái phát, ta...ta cho rằng đã tốt rồi..." Ngọc Chiếu chóp mũi phiếm hồng, khi nói chuyện kéo dài âm cuối, vô tình sinh ra một cỗ ngây thơ.

"Ngươi say rồi."

Ngọc Chiếu nấc một cái, trong lời nói mang theo âm mũi nồng đậm: "Không, ta không có... không có say, ta phải quay về, ta phải quay về. "


"Nhà ngươi ở nơi nào? Ta đưa ngươi trở về."

Lời vừa ra khỏi miệng, Triệu Huyền liền phát hiện thanh âm của hắn khàn khàn lợi hại.

Ngọc Chiếu chậm lại, nổi lên nước mắt, ngẩng đầu nhìn hắn: "Nhà ta không có ở đây, ở nơi này ta không có nhà..."

Triệu Huyền dưới mặt nạ nhíu mày, đổi một câu hỏi khác, "Ngươi là cô nương nhà nào? "

Hắn tất nhiên là không tin lời nói của tiểu cô nương trước mắt miệng đầy lời nói dối này, nhìn tính tình cùng với trang phục của nàng, nhất định là thiên kiều vạn sủng trong nhà, làm sao lại không có nhà, vì vậy chỉ coi nàng là do say nên hồ đồ.
Ăn một viên, trong cơ thể nóng rát, cọ người kịch liệt. Toàn thân nàng lúc này đều lộ ra ửng đỏ, cũng không biết nguyên nhân là do thuốc hay là công hiệu của hai chén rượu kia, Ngọc Chiếu chỉ cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Đoan Ngọ vốn đã vào hạ, hơn nữa còn ở trong đám người chen tới chen lui, nàng khó khăn nhịn vặn vẹo thân thể, không trả lời câu hỏi của hắn.

"Ngươi đưa ta lên tầng hai chơi được không? Ta nghe nói có rất nhiều thú vui ở đó. "

Triệu Huyền bị cọ mất bình tĩnh, say thành như vậy còn muốn đi chơi.

Hắn kéo nàng tránh dòng người đang đi lên lầu: "Say rượu còn dám chạy loạn? Nếu gặp không phải là ta..."

Triệu Huyền bỗng nhiên trầm mặc.

Ngọc Chiếu mơ mơ hồ hồ hỏi hắn: "Gặp phải cái gì... Gặp ngươi sao? Ta thấy con người công tử không tệ, nên mới không sợ đâu. "
Triệu Huyền nghe xong rũ mắt nhìn nàng, ngữ khí nghiêm túc: "Ngươi có biết ta là ai không? Ngay cả ta là ai ngươi cũng không nhận ra. "

Ngọc Chiếu thấy Triệu Huyền cúi đầu, cách mình rất gần, bỗng nhiên đưa tay cởi mặt nạ của hắn ra.

Hắn nhất thời không phòng bị, trên mặt mát lạnh, mặt nạ đúng là bị kéo đi.

Ngọc Chiếu híp mắt nhìn gương mặt dưới lớp mặt nạ, "A" một tiếng thật dài.

"Ta mơ hồ cảm nhận mùi hương giống nhau, thì ra đúng là đạo trưởng ngươi..."

Mí mắt Triệu Huyền run run.

Ngọc Chiếu say khướt hai tay đặt lên eo và vai của Triệu Huyền, ngửa đầu nhìn sóng nước uyển chuyển trong mắt hắn, cánh môi đỏ thẫm: "Là ngươi nhớ ta sao? Nên mới lén lút đến gặp ta đúng không? "