Mộ Thiếu Độc Sủng Một Mình Tôi

Chương 117: Bị cưỡng ép 2



"Khổng Ý Yên." Giọng điệu Mộ Dịch Kỳ trở nên khá nặng nề.

Nghe thấy âm thanh tức giận của anh, Khổng Ý Yên càng suồng sã, quên mất bản thân luôn là một cô giáo dịu dàng, thục nữ.

"Đừng lộn xộn? Ưm?" Tất nhiên, Mộ Dịch Kỳ sẽ không để cô ta thực hiện được ý đồ, anh cài áo lại, ôm cô ta xuống dưới. Sau khi ném cô ta vào ghế sau, anh không quay về ghế trước ngay mà bình tĩnh suy nghĩ một chút. Quả nhiên, vừa biết mình bị ném vào ghế sau, cô ta lập tức tiến lên, kéo anh lại: "Dịch Kỳ, đừng rời bỏ em, đừng rời bỏ em."

Tay Mộ Dịch Kỳ bị cô ta giữ lấy, ánh mắt anh trở nên hết sức âm u, lạnh lùng nói với cô ta: "Đừng say khướt nữa, nếu còn gây ra chuyện gì quá đáng, thì tôi sẽ ném cô ở chỗ này để cô tự mình trở về."

"Đừng." Cô ta kề sát vào người anh, anh lặng lẽ hít sâu, nhưng điều Mộ Dịch Kỳ không ngờ nhất còn ở phía sau. "Em nóng quá, Dịch Kỳ, em nóng quá phải làm sao bây giờ?" Cô ta cúi đầu lại lắc đầu, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng, như dấu hiệu sau khi say rượu, cứ ôm lấy một cánh tay của anh không buông, lại không tự biết cổ áo càng ngày càng mở rộng.

Khổng Ý Yên mặc một bộ váy ngắn trễ vai, rất phù hợp với phong cách vui chơi mờ ám ở quán bar, theo sự đong đưa của cô ta, sắp có chút không che giấu được.

Mộ Dịch Kỳ bối rối không biết để mắt vào đâu, cánh tay lại bị giữ chặt: "Ý Yên, hãy buông tay ra, tôi xuống xe."


"Không được!" Khổng Ý Yên sống chết không chịu buông, còn lập tức cởi bỏ bộ váy trễ vai khiến hoàn cảnh càng trở nên lúng túng: "Em nóng quá, Dịch Kỳ, làm sao bây giờ?"

Mộ Dịch Kỳ nhanh chóng cởi áo khoác, phủ lên người cô ta, phát giác Khổng Ý Yên có vẻ không đúng, sờ trán cô ta một cái, có vẻ bình thường. Chẳng lẽ, khi ở quán ‘Mị’, cô ta đã bị hạ thuốc?

Quán bar là nơi tốt xấu lẫn lộn, thứ mà nơi đó dễ có nhất là đồ không sạch sẽ, phát hiện Khổng Ý Yên có lẽ đã bị hạ thuốc, Mộ Dịch Kỳ chưa từng ở cùng cô ta, mà cô ta thì cảm thấy rất khó chịu nức nở đòi hỏi, giống như bụng đói ăn quàng...

Mộ Dịch Kỳ vốn cũng không thoải mái, đã lâu rồi anh chưa chạm vào Hàm Hinh, dù sao Khổng Ý Yên cũng là phụ nữ, hô hấp của anh dần dần trở nên nặng nề: "Tôi đưa cô về, đừng động!"