Mộ Thiếu Độc Sủng Một Mình Tôi
Chương 129: Bảo đảm giá trị sẽ không thấp hơn bốn mươi lăm nghìn tỷ
“Có chuyện gì thì nói thẳng đi, quanh co lòng vòng không mệt sao?” Mộ Dịch Kỳ nói, đứng ở trước người Hàm Hinh bảo vệ cô, ôm cô vào lòng.
Ngược lại Hàm Hinh không biết rốt cuộc ông cụ đang muốn nói cái gì, bị rơi vào thế bị động.
“Đi vào cùng ông!”
Giọng nói hùng hồn, gõ gậy ầm ầm xuống đất, sau đó, Hàm Hinh và Mộ Dịch Kỳ đi vào cùng ông.
Vào đến cửa, vì buổi chiều có giông gió nên vườn hoa trong biệt thự bị gió quật nghiêng ngả, có rất nhiều người giúp việc đang dọn dẹp.
Sau khi vào cửa rồi, mọi người mới dừng chân lại.
“Tự nhìn đi!”
Ông cụ quay sang hừ lạnh với Hàm Hinh, liếc mắt nhìn người vẫn luôn ở trong nhà rồi không nói tiếng nào đi thẳng lên lầu, để Hàm Hinh đứng đó mà hoang mang.
Đương nhiên, Mộ Dịch Kỳ cũng không đi.
“Anh... sao anh lại đến đây?”
Bóng dáng của Cảnh Nguyên Trạch ở ngay trước mặt cô, cơ thể cao ráo, gương mặt điển trai không tỳ vết, ôn hòa nho nhã, làm cho những người giúp việc nữ trong nhà nhìn đến ngơ ngẩn.
Người đàn ông cười nhạt, ý cười khó phát hiện ra: “Đến thăm em, nghe nói em đang mang thai à?”
Trên đời này đúng là không có tường nào không lọt gió, biết nhanh thật!