Mỗi Đêm Đều Mơ Thấy Thái Tử Khi Còn Nhỏ
Chương 95
Mấy ngày này, trong cung liên tiếp hai ba lược xảy ra chuyện, đầu tiên là Thất hoàng tử qua đời, hiện giờ Huệ quý phi thế nhưng trong một đêm cũng đã chết, bà vừa chết, trong cung có người trợn mắt há hốc mồm, có người vui sướng khi người gặp họa, mỗi người đều có tâm tư của chính mình.
Mai phi mẹ đẻ Thập công chúa nhẹ nhàng thở ra, may mắn chính mình lúc trước lựa chọn là đúng. Mỗi ngày bà đều dặn dò nữ nhi, kêu nàng phải quan hệ tốt với Cửu công chúa.
Thập công chúa chính mình không nghĩ nhiều như vậy, thời điểm chơi với Cửu công chúa nên cãi nhau vẫn là cãi nhau, dù sao nửa điểm đều sẽ không làm.
Ngày nọ, Xích Ảnh cư nhiên ôm tới một con chó con, đại khái con chó đó mới được sinh ra hơn một tháng, cả người màu trắng, lông tóc trên người xoã tung, nó từ trong khuỷu tay Diệp Trường Canh thò ra một cái đầu nhỏ tròn tròn, đôi mắt khiếp đảm quay tròn lại tò mò mà quan sát bốn phía.
Diệp Xu Xu bị dáng vẻ của nó làm cho mê mẩn,
- “Con chó này từ đâu tới?”
Xích Ảnh cười cười nói:
- “Đây là con chó Thái Tử điện hạ lệnh người đưa tới, nghe nói là một sủng vật Vương phi Bắc Nhung nuôi mới vừa sinh hạ.”
- “Thật đáng yêu!”
Diệp Xu Xu ôm chú chó nhỏ, nàng phát hiện đôi mắt nó, một con là màu xám một con khác chỉ là màu lam, đây là một con chó dị đồng hiếm thấy, xem lông tóc cùng mặt, hẳn là giống chó Samoyed.
Xích Ảnh thấy Diệp Xu Xu thực thích, hắn thật vui mừng, thầm nghĩ cuối cùng tâm tư của điện hạ không có uổng phí.
- “Cô nương, cho con chó nhỏ này cái tên đi?”
- “Tên? Ô……”
Diệp Xu Xu không giỏi đặt tên, thuận miệng nói:
- “Vậy kêu tiểu bạch đi….”
Xích Ảnh:
....
Tên này thật đúng là lạn đường cái.”
Ninh ma ma trong lòng hơi có chút buồn cười,
- “Chẳng lẽ nương nương còn tiếc hận nàng ta sao?”
- “Cũng không phải tiếc hận, chỉ là cảm thấy tiếc nuối thôi, bổn cung cũng chưa ra tay, nàng thế nhưng đã không còn như vậy, bổn cung còn nghĩ rằng ít nhất nàng ta còn có thể cùng ta lại triền mười năm nữa đấy!”
- “Không phải chuyện tốt sao? Nàng đã chết, trong cung này liền không ai có thể uy hiếp đến nương nương ngài, cũng không ai có thể uy hiếp đến Thái Tử điện hạ.”
Lời này ngược lại làm Hoàng Hậu trầm mặc, nếu nói uy hiếp, Thất hoàng tử đối với Thái Tử mà nói căn bản là không xứng gọi là uy hiếp, Huệ quý phi đối với bà mà nói cũng không tính uy hiếp, nhiều lắm là cùng bà chia sẻ hoàng đế, làm bà không thoải mái thôi, ở trong cung này, chân chính sinh ra uy hiếp đối với bà chính là Thái Hậu.
- “Ninh ma ma, ngươi nói Huệ quý phi có thể chính là Thái Hậu giết hay không?”
- “Này……”
Ninh ma ma nghe được lời này ngẩn người, sau đó bà nói:
- “Nô tỳ thật đúng là khó mà nói, rốt cuộc không có chứng cứ rõ ràng.”
- “Ai da——”
Hoàng Hậu thở dài,
- “Nếu thật là Thái Hậu giết, kỳ thật cẩn thận ngẫm lại Huệ quý phi thật đúng là người đáng thương, ở trong gia tộc như vậy, chuyện gì đều thân bất do kỷ, ngay cả nhi tử đều trở thành vật hi sinh, cuối cùng chính nàng ta đều đáp vào.”
Ninh ma ma nghe lòng có xúc động, bất quá bà một chút đều không đồng tình với Huệ quý phi,
- “Sớm biết hôm nay hà tất lúc trước? Huệ quý phi chính mình cũng không phải cái người tốt gì, mấy năm nay, nàng trong tối ngoài sáng hại chết bao nhiêu người? Nàng chính mình không tích đức làm việc thiện, kết quả báo ứng đến trên người nhi tử nàng cùng chính nàng, muốn nô tỳ nói, nàng chính là xứng đáng.”
Lời này làm Hoàng Hậu thực công nhận,
- “Nói cũng đúng, làm người ngàn vạn không thể giống nàng, đến cùng chỉ biết hại người hại mình.”
*** *** *** *** ***
Trời càng ngày càng lạnh, mùa đông năm nay tựa hồ so năm rồi tới sớm hơn một ít, mùa đông trong kinh thành khí hậu khô ráo, gió còn rất lớn, người đi ở trên đường bị gió lạnh thổi, da trên mặt dễ dàng xuất hiện nức nẻ thật nhỏ, vì bảo đảm độ ẩm, các cung nữ thích thoa mỡ heo trên mặt.
Các phi tử thì sao, phải cao cấp một chút, thoa hương cao trên mặt, bất quá trong cung hương cao cũng không dễ dùng, thoa dầu mỡ ở trên mặt thực không thoải mái, so sánh với mỡ heo chỉ là thêm một chút hương thơm mà thôi.
Lúc này Diệp Xu Xu làm kem hộ da liền có tác dụng, nói là kem hộ da, kỳ thật chính là dầu nghêu sò ở hiện đại, mất công nàng từ trước tra qua tư liệu phương diện này, biết một chút da lông, trải qua vô số lần thử cuối cùng làm ra nó.
Trong khoảng thời gian này, người dùng qua dầu nghêu sò nàng làm liền không một người nói không tốt, Tĩnh ma ma, Xuân Đào và Niệm Thu trong phòng nàng đều đặc biệt thích thứ này, vào đông thoa nó ở trên mặt thơm thơm, giữ độ ẩm phòng rạn nứt, lại còn sẽ không xuất hiện một tầng dầu bóng láng.
Thứ này cũng thực mau khiến cho Minh Hà và Lan Hương chú ý, sự tình ở Tử Trúc Uyển các nàng đều sẽ bẩm báo Thái Hậu, chuyện này cũng không ngoại lệ.
Bất quá lúc Thái Hậu nghe nói việc này cũng không để ở trong lòng, mấy ngày nay, Khang Nguyên Đế xa cách bà rất nhiều, từ sau khi Huệ quý phi chết, rốt cuộc bà không thấy hắn tới Từ Ninh Cung thỉnh an.
Rốt cuộc Hoàng đế vẫn là hoài nghi bà.” Diệp Xu Xu kêu hắn.
Chính là lần này, hắn cũng đã nghe không được tiếng nàng.
- “A Bảo!”
Diệp Xu Xu chưa từ bỏ ý định, đi qua đi lại kêu hắn một tiếng, nhưng mà hắn vẫn là một chút phản ứng đều không có, nàng thử đi chụp vai hắn, nhưng mà tay lại xuyên qua thân thể hắn.
.....
Cho nên hết thảy chẳng lẽ chỉ là một giấc mộng sao?
Chính là cái mộng này lại chân thật đáng sợ, giống như là hiện thực phát sinh vậy.
Mai phi mẹ đẻ Thập công chúa nhẹ nhàng thở ra, may mắn chính mình lúc trước lựa chọn là đúng. Mỗi ngày bà đều dặn dò nữ nhi, kêu nàng phải quan hệ tốt với Cửu công chúa.
Thập công chúa chính mình không nghĩ nhiều như vậy, thời điểm chơi với Cửu công chúa nên cãi nhau vẫn là cãi nhau, dù sao nửa điểm đều sẽ không làm.
Ngày nọ, Xích Ảnh cư nhiên ôm tới một con chó con, đại khái con chó đó mới được sinh ra hơn một tháng, cả người màu trắng, lông tóc trên người xoã tung, nó từ trong khuỷu tay Diệp Trường Canh thò ra một cái đầu nhỏ tròn tròn, đôi mắt khiếp đảm quay tròn lại tò mò mà quan sát bốn phía.
Diệp Xu Xu bị dáng vẻ của nó làm cho mê mẩn,
- “Con chó này từ đâu tới?”
Xích Ảnh cười cười nói:
- “Đây là con chó Thái Tử điện hạ lệnh người đưa tới, nghe nói là một sủng vật Vương phi Bắc Nhung nuôi mới vừa sinh hạ.”
- “Thật đáng yêu!”
Diệp Xu Xu ôm chú chó nhỏ, nàng phát hiện đôi mắt nó, một con là màu xám một con khác chỉ là màu lam, đây là một con chó dị đồng hiếm thấy, xem lông tóc cùng mặt, hẳn là giống chó Samoyed.
Xích Ảnh thấy Diệp Xu Xu thực thích, hắn thật vui mừng, thầm nghĩ cuối cùng tâm tư của điện hạ không có uổng phí.
- “Cô nương, cho con chó nhỏ này cái tên đi?”
- “Tên? Ô……”
Diệp Xu Xu không giỏi đặt tên, thuận miệng nói:
- “Vậy kêu tiểu bạch đi….”
Xích Ảnh:
....
Tên này thật đúng là lạn đường cái.”
Ninh ma ma trong lòng hơi có chút buồn cười,
- “Chẳng lẽ nương nương còn tiếc hận nàng ta sao?”
- “Cũng không phải tiếc hận, chỉ là cảm thấy tiếc nuối thôi, bổn cung cũng chưa ra tay, nàng thế nhưng đã không còn như vậy, bổn cung còn nghĩ rằng ít nhất nàng ta còn có thể cùng ta lại triền mười năm nữa đấy!”
- “Không phải chuyện tốt sao? Nàng đã chết, trong cung này liền không ai có thể uy hiếp đến nương nương ngài, cũng không ai có thể uy hiếp đến Thái Tử điện hạ.”
Lời này ngược lại làm Hoàng Hậu trầm mặc, nếu nói uy hiếp, Thất hoàng tử đối với Thái Tử mà nói căn bản là không xứng gọi là uy hiếp, Huệ quý phi đối với bà mà nói cũng không tính uy hiếp, nhiều lắm là cùng bà chia sẻ hoàng đế, làm bà không thoải mái thôi, ở trong cung này, chân chính sinh ra uy hiếp đối với bà chính là Thái Hậu.
- “Ninh ma ma, ngươi nói Huệ quý phi có thể chính là Thái Hậu giết hay không?”
- “Này……”
Ninh ma ma nghe được lời này ngẩn người, sau đó bà nói:
- “Nô tỳ thật đúng là khó mà nói, rốt cuộc không có chứng cứ rõ ràng.”
- “Ai da——”
Hoàng Hậu thở dài,
- “Nếu thật là Thái Hậu giết, kỳ thật cẩn thận ngẫm lại Huệ quý phi thật đúng là người đáng thương, ở trong gia tộc như vậy, chuyện gì đều thân bất do kỷ, ngay cả nhi tử đều trở thành vật hi sinh, cuối cùng chính nàng ta đều đáp vào.”
Ninh ma ma nghe lòng có xúc động, bất quá bà một chút đều không đồng tình với Huệ quý phi,
- “Sớm biết hôm nay hà tất lúc trước? Huệ quý phi chính mình cũng không phải cái người tốt gì, mấy năm nay, nàng trong tối ngoài sáng hại chết bao nhiêu người? Nàng chính mình không tích đức làm việc thiện, kết quả báo ứng đến trên người nhi tử nàng cùng chính nàng, muốn nô tỳ nói, nàng chính là xứng đáng.”
Lời này làm Hoàng Hậu thực công nhận,
- “Nói cũng đúng, làm người ngàn vạn không thể giống nàng, đến cùng chỉ biết hại người hại mình.”
*** *** *** *** ***
Trời càng ngày càng lạnh, mùa đông năm nay tựa hồ so năm rồi tới sớm hơn một ít, mùa đông trong kinh thành khí hậu khô ráo, gió còn rất lớn, người đi ở trên đường bị gió lạnh thổi, da trên mặt dễ dàng xuất hiện nức nẻ thật nhỏ, vì bảo đảm độ ẩm, các cung nữ thích thoa mỡ heo trên mặt.
Các phi tử thì sao, phải cao cấp một chút, thoa hương cao trên mặt, bất quá trong cung hương cao cũng không dễ dùng, thoa dầu mỡ ở trên mặt thực không thoải mái, so sánh với mỡ heo chỉ là thêm một chút hương thơm mà thôi.
Lúc này Diệp Xu Xu làm kem hộ da liền có tác dụng, nói là kem hộ da, kỳ thật chính là dầu nghêu sò ở hiện đại, mất công nàng từ trước tra qua tư liệu phương diện này, biết một chút da lông, trải qua vô số lần thử cuối cùng làm ra nó.
Trong khoảng thời gian này, người dùng qua dầu nghêu sò nàng làm liền không một người nói không tốt, Tĩnh ma ma, Xuân Đào và Niệm Thu trong phòng nàng đều đặc biệt thích thứ này, vào đông thoa nó ở trên mặt thơm thơm, giữ độ ẩm phòng rạn nứt, lại còn sẽ không xuất hiện một tầng dầu bóng láng.
Thứ này cũng thực mau khiến cho Minh Hà và Lan Hương chú ý, sự tình ở Tử Trúc Uyển các nàng đều sẽ bẩm báo Thái Hậu, chuyện này cũng không ngoại lệ.
Bất quá lúc Thái Hậu nghe nói việc này cũng không để ở trong lòng, mấy ngày nay, Khang Nguyên Đế xa cách bà rất nhiều, từ sau khi Huệ quý phi chết, rốt cuộc bà không thấy hắn tới Từ Ninh Cung thỉnh an.
Rốt cuộc Hoàng đế vẫn là hoài nghi bà.” Diệp Xu Xu kêu hắn.
Chính là lần này, hắn cũng đã nghe không được tiếng nàng.
- “A Bảo!”
Diệp Xu Xu chưa từ bỏ ý định, đi qua đi lại kêu hắn một tiếng, nhưng mà hắn vẫn là một chút phản ứng đều không có, nàng thử đi chụp vai hắn, nhưng mà tay lại xuyên qua thân thể hắn.
.....
Cho nên hết thảy chẳng lẽ chỉ là một giấc mộng sao?
Chính là cái mộng này lại chân thật đáng sợ, giống như là hiện thực phát sinh vậy.