Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự Là Người Tốt

Chương 90: Chương 80



Lam Hi Thần và Lam Vong Cơ là huyết mạch đích tông của Lam thị, thân phận tôn quý, thêm phần phẩm mạo phi phàm, từ thời thiếu niên, thư mời liên hôn của các thế gia huyền môn đã sớm bay tá lả tới như bông tuyết.

Sau Xạ Nhật Chi Chinh, tranh chấp giữa bách gia từ từ bình ổn, hoàn toàn là tình hình yên bình ca hát, Lam Khải Nhân tâm trí cũng thảnh thơi, chọn lựa kỹ càng, thư từ tới lui với các nhà, lên kế hoạch một phen, vì bọn hắn mà tìm kiếm rất nhiều nữ tử xuất sắc, suy nghĩ sắp xếp cho hai bên gặp mặt.
Lam Hi Thần thân là gia chủ, đã sớm bị bắt đi gặp mấy người, đợi Lam Vong Cơ trong thời gian này trở về, cũng sẽ sắp xếp cho y.
Lam Vong Cơ sau khi nghe xong, nhàn nhạt nói: "Ta không cưới".
Lam Hi Thần hơi liếc xéo qua, nhìn một cái là hiểu thấu y: "Là, không phải hắn thì không cưới?"
Lam Vong Cơ hơi khẩn trương liếc mắt nhìn huynh trưởng mình một cái.
Lam Hi Thần thở dài một hơi, mỉm cười nói: "Chút tâm tư này của ngươi, nhiều năm như vậy cũng không giấu được, một khi mắt nhìn đến người nọ, bên tai nghe được tiếng người nọ, thì tâm trí của ngươi không dễ dàng quay trở về, hay ngươi cho rằng ta bị mù, không thể nhìn ra được hay sao?"
Mấy hôm nay hình bóng hai người đã tách rời ra, Lam Vong Cơ càng là cố tình tránh né Nguỵ Vô Tiện, mặc dù làm như vậy khiến y khổ sở vô cùng, nhưng y vẫn không thay đổi, giống như là cố ý gây khó dễ cho mình vậy, tự mình giày vò, huỷ thiên diệt địa.
Thấy Lam Vong Cơ không nói, Lam Hi Thần thử thăm dò: "Ngươi và Nguỵ công tử, các ngươi rốt cuộc? Hắn đối với ngươi lại là?....!Vong Cơ, ngươi bày tỏ tâm ý với hắn chưa?"
Lam Vong Cơ cúi xuống, lắc lắc đầu.
Lam Hi Thần sốt ruột nói: "Vậy ngươi làm sao biết..."
Lam Vong Cơ nói: "Hắn đối với ta không có tình ý".
Lam Hi Thần khó hiểu: "Nhưng ngươi không hỏi, làm thế nào có thể tin được chứ?"
Lam Vong Cơ cúi đầu, đế giày nghiền lên một hòn đá nhỏ dưới chân.
Lam Hi Thần biết đệ đệ này của hắn, khuyết điểm khác không có, chỉ có bướng bỉnh, chuyện y đã không muốn làm, hắn cũng không thể nào miễn cưỡng, trầm ngâm một lát, đột nhiên nói: "Cho nên, ngươi là đang cách xa khỏi hắn?"
Động tác dưới chân Lam Vong Cơ ngừng lại, âm thanh rin rít của hòn đá bị day nghiến bỗng nhiên im bặt, bốn phía giống như bị bao phủ bởi sự ngưng đọng đột ngột, không lọt chút gió nào.

Y nhỏ giọng nói: "Huynh trưởng, ta...!trong lòng sợ hãi".
Lời này chỉ vài chữ ít ỏi, ngữ khí thậm chí nghe không ra sự thấp thỏm mấy, nếu nói từ miệng người khác, có thể hiểu là lời tâm sự tận đáy lòng, một khoảnh khắc mà sự rụt rè và yếu đuối của mình có thể được bộc lộ một cách chân thành thẳng thắn, mà lúc này, hai chữ "sợ hãi", là từ được nói ra từ miệng Lam Vong Cơ, sức nặng cùng với ý nghĩa ẩn giấu của những chữ này, lại khiến cho nội tâm Lam Hi Thần chấn động.
"Vong Cơ...?"

Đôi mắt nhạt màu của Lam Vong Cơ, thoáng mở to, sự mờ mịt trong ánh mắt xoay quanh vài vòng, nhìn về phía Lam Hi Thần, giống như bỗng nhiên không biết mình đang ở đâu, đi con đường nào, không thể phân biệt được hiện thực, lại không thể nào quyết định được con đường đi phía trước.
Loại ánh mắt này, Lam Hi Thần phảng phất thấy giống như cách cả một đời, hắn nhớ tới, một lần nào đó, đã từng nhìn thấy y như vậy.
Khi còn nhỏ, mẫu thân qua đời, bé Lam Vong Cơ bỗng nhiên không tìm thấy đường đi, ở Vân Thâm Bất Tri Xứ lang thang lòng vòng cả một buổi tối, đến tảng sáng, được Lam Hi Thần nhặt về được từ trong một hang động nhỏ đầy tuyết mùa đông lạnh giá, khi đó, y nhìn mình giống như vậy.
Lam Vong Cơ đem cảm nghĩ lẩn quẩn trong lòng, không thể diễn tả suốt mấy ngày qua cô đọng lại thành lời: "Ta sợ hắn, một ngày nào đó sẽ rời khỏi ta".
Lam Hi Thần nghi hoặc hỏi: "Rời khỏi ngươi? Lời này ở đâu ra?"
Cảm xúc đè nén mấy hôm, chỉ hé mở cái miệng một chút, thế nhưng lại như quả cầu tuyết lăn từ từ xuống dưới, Lam Vong Cơ không hề phòng bị, lại gần như yếu đuối mà, khẽ run rẩy, nói một câu: "Cưới vợ, sinh con...".