Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 1713: Biến Nguy Thành An

- Thật xin lỗi, Mộng Nghiên tỷ… Em chỉ là… chỉ là muốn cùng Dương Minh trải qua một đêm lãng mạn …

Chu Giai Giai có chút e dè mà ngượng ngùng giải thích:

- Chị và Lâm muội muội đều đi du xuân, em một mình ở nhà, nên nghĩ tới cùng Dương Minh…

Nói xong, Chu Giai Giai ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Trần Mộng Nghiên có chút mơ hồ. Dương Minh đến đây với Chu Giai Giai? Mà mình lại kéo bè kéo lũ tới bắt gian? Không biết Chu Giai Giai sẽ nghĩ như thế nào đây? Lúc này Chu Giai Giai đã bị mình dọa thành cái dạng này, khẳng định sẽ nghĩ mình lòng dạ hẹp hòi, cố ý đến phá hư chuyện tốt của bọn họ …

Nhưng có trời đất chứng giám, nàng muốn đến đây bắt Triệu Oánh, vốn không phải là tới bắt Chu Giai Giai? Nếu sớm biết người trong phòng cùng Dương Minh là Chu Giai Giai, Trần Mộng Nghiên chẳng những sẽ không đến, mà còn âm thầm chúc phúc nữa!

Đối với Chu Giai Giai, Trần Mộng Nghiên sớm đã tiếp nhận nàng rồi, bằng không cũng không thể cho nàng ở trong biệt thự! Mà Chu Giai Giai sau khi dọn đến đây, Dương Minh lại bận rộn suốt, xuất ngoại thường xuyên, cũng không có cơ hội ở riêng cùng Chu Giai Giai …
rồi…

Sắc mặt Chu Giai Giai đỏ lên, nhỏ giọng nói.

- A?

Trần Mộng Nghiên sửng sốt.

- Vừa mới có thôi…

Chu Giai Giai có chút ngượng ngùng nói:

- Vốn tính ngày tốt rồi, nhưng ai mà biết lại đụng phải…

- …

Trần Mộng Nghiên có chút không biết nói gì:

- Vậy chị đây cũng không quấy rầy các người nữa, các người ôm nhau ngủ đi…

Trần Mộng Nghiên liền xoay người ra khỏi toilet, tức giận chỉ vào Phạm Kim Triết, nói với Tiểu Vương vừa mới lên lầu, nói:

- Ngươi đem người này lôi ra ngoài cho ta!

- Dạ!

Tiểu Vương vừa nghe Trần Mộng Nghiên muốn hắn đem Phạm Kim Triết lôi ra ngoài, nhất thời mừng rỡ. Hắn đã sớm muốn làm như vậy. Tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra trong toilet, nhưng xem bộ dáng của Trần Mộng Nghiên khẳng định là không còn tranh cải nữa! Vì thế Tiểu Vương đại thần ra oai, một phen túm áo Phạm Kim Triết:

- Ngươi là cái đồ vương bát đản. Đi chết đi!

Chờ Phạm Kim Triết bị Tiểu Vương túm đi xuống lầu, Trần Mộng Nghiên mới có chút ngượng ngùng, lại có chút oán trách nói:

- Dương Minh, anh mang Giai Giai đến, tại sao không nói một tiếng với em? Chẳng lẽ còn sợ em ngăn cản hai người sao? Thật là, em đi đây… chuyện vừà nãy, anh đừng tức giận nha…

- Không sao cả. Vốn là anh không tốt, anh nghĩ rằng âm thầm đến đây với Giai Giai lại đây, sẽ không quấy rầy em và Chỉ Vận. Không nghĩ tới tên Phạm Kim Triết kia bị anh đánh cho một trận nên ghi hận trong lòng…

Dương Minh cười khổ mà nói.

- Em thật ngốc. Tại sao lại đi tin tên kia chứ!

Trần Mộng Nghiên lắc lắc đầu, kéo tay Lâm Chỉ Vận:

- Lâm muội muội, chúng ta đi thôi…

Lúc Trần Mộng Nghiên đang nói chuyện, Tiếu Tình lại mang theo Tôn Khiết và Triệu Oánh đi ra khỏi phòng. Bên ngoài sinh ra động tĩnh lớn như vậy, các nàng nếu không ra nhìn xem, sẽ không mấy giống thật!

- Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?

Tiếu Tình mang theo cặp mắt buồn ngủ mà hỏi:

- Ơ? Đây không phải Mộng Nghiên sao? Sao em lại tới đây?

- Tiếu Tình tỷ…

Trần Mộng Nghiên có chút ngượng ngùng:

- Không có việc gì đâu, không có gì, en đi đây …

- Nếu đến đây rồi, vào trong ngồi một lát hẵng đi?

Tiếu Tình cười mời nàng vào phòng.

Nhưng Trần Mộng Nghiên trong lòng xấu hổ vô cùng, nàng làm sao mặt dày mà ở lại? Đả phá hủy cơ hội ở riêng của Dương Minh và Giai Giai, nàng bây giờ chỉ muốn thật nhanh đi khỏi nơi này…

- Không được, chúng em còn có chút chuyện, nên phải đi trước rồi…

Trần Mộng Nghiên kéo theo Lâm Chỉ Vận, đi xuống gác nhanh như chạy trốn.

- A…

Dương Minh âm thầm giơ ngón tay cái lên với Tôn Khiết. Chiêu này của nàng quả thực quá lợi hại, dễ dàng mà biến nguy thành an!

Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận sợ hãi xuống lầu, nhìn thấy Tiểu Vương đang đánh Phạm Kim Triết ở cửa biệt thự. Nàng đột nhiên lại không ghét bạo lực, mà còn oán hận nói với Tiểu Vương:

- Đánh hắn, cho đáng đời quân phá rối gạt người!

- Dạ.

Tiểu Vương gật gật đầu, đánh càng thêm hăng. Phạm Kim Triết tiếp tục gào khóc thảm thiết …

Hắn đến bây giờ cũng không hiểu là hắn đã làm sai chỗ nào, tại sao thái độ của Trần Mộng Nghiên đột nhiên lại thay đổi chứ?