Ngỡ

Chương 51: Đoạt giải thưởng

Chuyện liên quan tới chị Phong lần này, Tống Ngạn Thành thực sự đã làm lắng xuống.

Ban Giám đốc sau đó còn đích thân tiễn cô ra khỏi phòng họp, liên tục đề cập tới một người, “Chi Chi, cô là bạn của Mạnh tổng, vậy mà cô lại chẳng nói chẳng rằng gì cả. Cô đúng là, đừng như vậy chứ, chúng tôi đối đãi cô như người thân trong gia đình, cô có phẩm chất tốt, tính tình lại khiêm tốn, đối với những người không rõ tình hình như chúng tôi, trong lúc vô tình đắc tội người ta còn không biết.”

Lê Chi đã hiểu ra, hơn phân nửa chuyện này là do Tống Ngạn Thành mở miệng nhờ vả.

Phương thức chơi với nhau của mấy anh em nhà này cô cũng đã có dịp chứng kiến, ba hoa ồn ào, như mấy đứa trẻ con ngang bướng vậy. Cô nhớ tới những lần đấu khẩu của họ, không khỏi buồn cười.

Ánh mắt các thành viên trong Ban Giám đốc trở nên hồ nghi, Lê Chi cười nói xin lỗi, “Thật ngại quá, đã để cho Hứa đổng lao tâm khổ tứ rồi, tôi cũng có chỗ sai, về sau có việc gì nhất định sẽ thông báo, không gây phiền hà thêm cho ông.”

Cử chỉ lễ phép, thái độ ung dung, cũng hiểu được việc nên ‘chìa cành ô liu’ cho người khác. Sắc mặt cái vị trong Ban Giám đốc lại càng bớt căng thẳng hơn, nhìn tâm tình có vẻ rất tốt, cười híp mắt nói cho cô biết: “Cô thật hiểu chuyện, lần này là do Tiểu Phong không đảm đương được công việc. À đúng rồi, để tôi nói cô nghe một tin vui.”

Lê Chi không rõ lắm, “Hứa đổng mời nói.”

“Giải thưởng Kim Lân chính thức gửi thư tới báo tin, vai Vương Mộng Hoa của cô trong phim “Ánh Trăng Trên Tay” đã được lọt vào danh sách đề cử cho giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất. Chúc mừng cô, tiền đồ vô lượng.”


Cái gọi là cải lão hoàn đồng, ông cụ đã già như vậy rồi, khiến cho Lê Chi mủi lòng thương xót. Cô vô tình liếc mắt nhìn Tống Ngạn Thành, cái người này, mặt cứ không cảm xúc, nhìn thì như là đang nghiêm túc lắng nghe, nhưng thần hồn chắc bay đi đằng nào rồi.

Tống Hưng Đông nói mãi rồi bắt đầu thấy buồn ngủ, cứ như tháng sáu thời tiết thay đổi nhanh vậy, cứ thế là ngủ luôn.

Lê Chi thấy tức bụng, vội vã đi toilet. Cô vỗ vai Tống Ngạn Thành, nhỏ giọng dặn dò: “Anh lấy chăn đắp cho ông nội đi kẻo ông cảm lạnh mất.”

Tống Ngạn Thành không nói gì, Lê Chi biết anh nghe thấy được.

Sau khi cô rời đi, trong phòng đọc sách im lặng như tờ.


Cách lễ trao giải ba ngày, WeiBo đã bắt đầu đăng bài tăng độ hot cho sự kiện, các đợt vote cho các loại giải thưởng bắt đầu tranh đua gay cấn. Giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, tiền hô hậu ủng, lượng phiếu phần lớn đều vote cho Thời Chỉ Nhược. Đây là do fan của cô ta khống chế khu bình luận, khống chế các phiếu bầu. Ở khu vote giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cũng tương đối quạnh quẽ, phần bình luận cũng coi như ổn định. Tuy vậy, số phiếu dành cho Lê Chi lại rất nhiều, chủ yếu là của người qua đường.

Bản thân cô lại không phải đăng WeiBo hô hào gì cho lắm, đều là do fan club đưa dòng tít hô hào tất cả Quả Lê Cam không được đi khống chế bình luận WeiBo, không được phát biểu điều gì tiêu cực hay gây mất thiện cảm, không được đi làm mấy bảng số liệu thống kê vô nghĩa, cũng không cần phải để ý tới số lượng phiếu bầu.

Phần bình luận phía dưới đều là “Tuân lệnh!” và “Hành động của thần tượng, không liên quan tới người hâm mộ!”

Có thể nói, đây là một fandom khá hiếm thấy, có thể nhã nhặn giữ mình như vậy.

Vào đêm trao giải thưởng, toàn bộ trang mạng phát sóng trực tiếp từ lúc đi thảm đỏ. Đạn* rơi như mưa trên màn hình livestream, trên khu bình luận toàn là mấy lời trêu chọc hài hước hoặc cảm thán. Với tư cách là nhân vật nữ chính và nữ phụ của bộ phim “Ánh Trăng Trên Tay”, hơn nữa lại đều được lọt vào danh sách đề cử, ban tổ chức còn đặc biệt sắp xếp cho Thời Chỉ Nhược và Lê Chi đi thảm đỏ cùng nhau.

(*) Đạn: Trên các trang livestream của Trung Quốc thường có những phương bình luận, và các bình luận đó sẽ xuất hiện và chạy ngang qua màn hình. Nếu bình luận nhiều, xuất hiện với tần suất dày thì người ta gọi đó là ‘mưa đạn’.

Lê Chi mặc chiếc váy ‘Ánh Trăng’ đó, cộng thêm mái tóc xoăn bồng bềnh, đôi môi đỏ mọng rực lửa, từng bước đi của cô đều quyến rũ hớp hồn người. Lễ phục của Thời Chỉ Nhược có chủ đề về nàng tiên cá dưới đại dương sâu thẳm, những đốm sáng lấp lánh mờ ảo theo từng bước chân của cô ta.

Thời điểm hai người xuất hiện, trên màn hình livestream lại thêm một trận mưa đạn nữa, bình luận tăng vùn vụt:

[Ôi vãi luôn ạ, đậu xanh rau má, lạy Chúa trên cao!! Chị tôi xinh quá thể, chết mất thôi!!]

[Ôi mẹ ơi Lê Chi hợp với kiểu trang điểm này cực luôn ấy! Đệch mợ!! Tôi muốn biết mã màu son cô ấy dùng!]

[Chị đẹp ơi lấy em đi!! Em có thể tự thân vận động!]

[Lạ vậy, Lê Chi lại át được cả Thời Chỉ Nhược kìa.]

Lần ‘mưa đạn’ này có tổng cộng là hơn một nghìn bình luận.

Đèn flash chiếu sáng như những vì sao trên bầu trời đêm, trong đám người đông đúc, Lê Chi nghe thấ được những người hâm mộ đang nhiệt tình hô tên cô. Trong những ánh đèn rực sáng ở đây, rốt cuộc cũng có một đốm sáng ánh lên vì cô.

Cô từng nghĩ xem lên thảm đỏ phải thể hiện phong thái thế nào, nhưng chính vào giờ khắc này, trong lòng Lê Chi lại an tĩnh vô cùng. Trong vô vàn những lời ủng hộ, khen ngợi, cô bước từng bước kiên định, nở một nụ cười tiêu chuẩn, vẻ mặt đã không còn chút kiêu ngạo hay đắc ý tràn trề nào, cũng không hề có thần thái tận lực lấy lòng người khác.

Cô đã bước qua một con đường toàn cỏ khô lẫn bụi gai, cũng đã phải đi qua những cung đường đầy đá nhọn gai sắc, kiên trì bước tới cuối đường, ngang tàng, vững vàng, nếm qua đau khổ, nỗ lực, vì vậy mới thấy những màu sắc rực rỡ của hiện tại vô cùng thanh nhã khoan thai.

Bả vai Lê Chi thon gầy, sống lưng thẳng tắp, thần thái lãnh đạm, cứ vậy cho đến khi kết quả được công bố:

“Giải thưởng Kim Lân lần thứ 32, giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất thuộc về —— “Ánh Trăng Trên Tay”, Lê Chi. Xin chúc mừng. Mời cô lên lễ đài lĩnh thưởng.”



Cuộc sống của Lê Chi sau này có lẽ sẽ có rất nhiều những khoảnh khắc tươi sáng.

Nhưng sự tươi sáng ấy bắt đầu từ khi nào, đáp án chính là đêm nay.



Cùng lúc đó, ở tòa nhà trung tâm thương mại IFS nằm tại giữa lòng thành phố, ánh đèn từ tòa cao ốc này chiếu sáng tứ phía, màn hình điện tử gắn trên tòa nhà cũng đang trực tiếp lễ trao giải lần này.

Rất nhiều người đi đường ngừng chân theo dõi, nghe tới đoạn giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất không phải là Thời Chỉ Nhược, những người hâm mộ đứng trong dòng người không khỏi thở dài tiếc nuối. Mà khi Lê Chi thướt tha tiến lên lễ đài, không ít bạn trẻ đã khẽ “Oa” một tiếng, cảm thán: “Xinh quá đi!”

Tống Ngạn Thành dựa cửa xe, cúi đầu châm thuốc. Khoảnh khắc chiếc bật lửa được bật lên, ngọn lửa xanh biếc đã che đi nụ cười nhàn nhạt trên khóe môi anh, trong đó chan chứa cả những sự đắc ý, mừng thầm, và cả kiêu ngạo.

Thoạt trông thì anh chỉ như đang đặt tay trên áo, nhưng không ai biết rằng vạt áo đó đã bị anh nắm tới nỗi nhăn nhúm. Anh lười biếng đứng thẳng dậy, ánh mắt dõi theo Lê Chi đang xuất hiện trên màn hình, cười khẽ.

Tống Ngạn Thành suy nghĩ điều gì đó, sau rồi lấy chiếc điện thoại đang đút trong túi áo ra để chụp ảnh. Sau đó, anh lia máy về phía màn hình, bắt trọn khoảnh khắc Lê Chi nở một nụ cười hết sức xinh đẹp. Anh nhướng mày, gửi tấm ảnh mới này cho tài khoản Fan club của Lê Chi.

Chắc fan club hôm nay bận lắm đây, online cả ngày, ngay giây sau thôi đã thấy phản hồi: [Anh!! Hai ta đúng là tâm ý tương thông đó nhỉ! Em đang chuẩn bị làm một cái video để bày tỏ sự ủng hộ của các Quả Lê Cam đến từ khắp nơi trên đất nước với Chi Chi, anh còn tư liệu nào thì gửi hết luôn đi!!]

Tống Ngạn Thành cầm điếu thuốc trên tay, đánh chữ: [Vậy cậu cố gắng lên.]

Fan club: [Anh, ở chỗ anh còn ảnh chụp độc nhất vô nhị nào không?! Chi Chi của chúng ta ẩn mình quá đi thôi, thật sự hiếm ảnh lắm huhu~]

Tống Ngạn Thành: [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh]

Anh tùy tiện chọn ra vài tấm có trong di động, đều là mấy cái chụp lúc đi hẹn hò, dùng cơm với Lê Chi.

Fan club: [Anh ơi!! Anh quả nhiên tài giỏi! Trời đất ơi, cái nhan sắc này cũng đủ để em muốn quỳ xuống gọi mẹ.]

Tống Ngạn Thành: [Vậy cậu cũng gọi tôi một tiếng bố nhé?]

Fan club: [Có điều, mấy tấm này được chụp ở những góc tốt cực kì luôn ấy, đây là lúc chị ấy đang dùng bữa mà, anh ngồi chỗ đối diện với thần tượng luôn hả?]

Tống Ngạn Thành: [icon mỉm cười] [icon đầu chó]

Fan club: [À đúng rồi, anh, để em nói cho anh biết một tin độc nhất vô nhị.]

Tống Ngạn Thành nghĩ bụng, tin cậu biết có thể nhiều bằng tôi sao?

[Người đại diện của Lê Chi đã liên hệ với em! Anh ấy đã ngỏ lời cảm ơn sự ủng hộ nhiệt liệt của chúng ta với Chi Chi! Nói chúng ta thực sự rất có trật tự, còn vượt xa sự mong đợi của anh ấy! Mười ngày nữa là sinh nhật của Chi Chi, bên họ sẽ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật + tiệc ăn mừng nội bộ. Anh biết gì không! Anh ấy cho fan club chúng ta mười slot đi dự đó!!]

[Anh ơi!! Hội trưởng nhỏ ơi!! Chúng ta sắp được gặp mặt nhau trò chuyện về lí tưởng cuộc đời rồi!! Lại còn được gặp thần tượng nữa!!!]

Tống Ngạn Thành: “…”

—————————————-

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Thành: Đây không phải kết cục tôi mong chờ.

—————————————-

Editor có đôi lời muốn nói:

Thực sự đọc chương này mình vừa thấy thương, vừa thấy tội cho hai nhân vật Lê Chi – Tống Ngạn Thành. Sở dĩ anh Thành có hành động như vậy là do anh đã phải chịu quá nhiều tổn thương trong quá khứ, điều này người đọc đều đã rõ. Nhưng còn về Lê Chi, sở dĩ chị giận anh là vì từ bé chị đã thiếu đi tình thương từ cha mẹ, thiếu đi mái ấm gia đình, cho nên với chị, gia đình và người thân rất đáng quý, chính vì thiếu thốn mới sinh ra trân trọng, không cần biết họ đã làm gì, dù có làm điều sai trái, nếu không đi quá xa những giới hạn về luân thường đạo lý, chúng ta vẫn nên tránh làm tổn thương họ. Mỗi anh chị lại có một hệ tư tưởng khác vì có tuổi thơ và hoàn cảnh sống khác nhau, vậy cho nên mới dẫn tới lần bất hòa này. Chính sự bất hòa lần này đã khiến họ hiểu nhau hơn, tới gần nhau hơn, thương xót nhau hơn. Một người tuy thiếu thốn tình thương từ gia đình, khiến cho tâm lí bị tổn thương nghiêm trọng, bị mối tình đầu hãm hại dẫn đến khốn khổ trong lòng, nhưng con đường mưu sinh lại không quá tồi tệ; một người có tình thương từ các mạnh thường quân, từ viện trưởng trại trẻ mồ côi, từ bà Thượng Úy Lam, từ rất nhiều bạn bè thầy cô, nhưng lại luôn trắc trở trên con đường sự nghiệp, tâm trí vẫn luôn đau đáu về sự cố mình đã gây ra với Thịnh Tinh – mối tình đầu của mình. Hai anh chị đã bù trừ cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau, chữa lành cho nhau, rồi cả hai cùng nhau tiến bước, phát triển bản thân cũng như sự nghiệp của riêng mình.