Ngỡ
Chương 82: Ngoại truyện 3
“Chi Chi, nhìn sang bên này, đúng rồi, chú ý ánh mắt, tốt lắm!”
“Tay đặt trên vai, được rồi!”
Nhiếp ảnh gia liếc qua bộ ảnh, vô cùng hài lòng, làm động tác ok, “Chi Chi vất vả rồi.”
Các nhân viên công tác vây quanh cô, “Chi Chi nghỉ ngơi chút nha, 10 phút sau cô có thể đổi sang phục trang thứ hai được chưa?”
Lê Chi còn chưa nói gì, Mao Phi Du đứng bên cạnh đã nói: “20 phút đi, hôm nay cô ấy bị cảm nhẹ.”
“Vâng vâng!”
Chờ nhân viện đi rồi, Lê Chi ngồi trên ghế sopha hít thở thật sâu.
Mao Phi Du vội vàng đưa nước ấm qua cho cô, “Cô ổn không thế?”
Lê Chi uống một hớp, cơn buồn nôn trào đến cổ họng. Cô khoát khoát tay áo, nhanh chóng chạy vào toilet nôn thốc nôn tháo. Đợi cô đi ra, Mao Phi Du vội vàng đỡ lấy, “Cô như vậy sao được! Xin nghỉ đi, hôm khác lại chụp.”
Lê Chi lắc đầu, “Đã đổi lịch một lần rồi, cho người ta leo cây mãi không tốt đâu, tôi không sao mà, anh đưa tôi quả mơ ăn để áp xuống là được.”
Mao Phi Du nhớ tới điều gì đó, liền rùng mình một cái, “Ngàn lần vạn lần đừng cố quá, lỡ cô mà có xảy ra cơ sự gì, chồng cô sẽ giết tôi luôn đấy.”
Lê Chi bị chọc cười, “Làm gì mà khoa trương đến nỗi thế.”
[Tẩy chay chị nhà tôi, hùa nhau tiếp thị hộ để tăng fame thì đừng có mà ăn vạ chị tôi.]
[Này lầu trên, cậu là học sinh tiểu học đó à? Khương Kỳ Khôn mà phải hùa? Lê Chi mà phải hùa sao? Một người có hai giải Ảnh hậu của hai liên hoan phim lớn, là nàng thơ của ngũ đại tạp chí, hơn nữa còn là đại sứ toàn cầu của hãng I mà còn phải làm thế?? Vậy chúc cho tiên nữ nhà cậu sớm ngày được về trời.:)]
Fans lại war nhau, âu cũng là cảnh thường tình trong giới.
Lê Chi mang thai tương đối vất vả, mà trước đã xảy ra chuyện như vậy, cho nên dù có nói thế nào Tống Ngạn Thành cũng không muốn cô tiếp tục làm việc vào giai đoạn này nữa. Tâm tình như sóng cuộn nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, ngữ khí vẫn bình thường, nhưng mặt mày anh lại như tảng băng nghìn năm, không có chút cảm xúc nào.
“Lê Chi, nếu em còn muốn người chồng này thì phải tạm dừng công việc ngay lập tức.”
Lê Chi: “…?”
Cô còn tưởng sẽ phải nghe mà thuyết giảng gì đó long trời lở đất cơ đấy.
Cô cười xòa, nói: “Được được được, không đi làm nữa, vậy Tống tiên sinh, em phải nhờ anh nuôi dưỡng rồi!”
Tống Ngạn Thành: “…”
Anh còn tưởng hai bên sẽ có một trận hùng biện, ai ngờ cô lại kính cẩn nghe theo như thế.
Cục tức trong lòng anh cũng đã bị tiêu tan, Tống Ngạn Thành thở dài bất lực, ngồi xuống bên người cô, dịu giọng tâm sự. Anh nói: “Chi Chi, nếu như em có chuyện gì xảy ra, cả đời này của anh coi như chấm dứt.”
Ánh mắt của anh nghiêm túc như vậy, thậm chí còn có cả sự bướng bỉnh bất khuất.
Lê Chi xúc động, ôm lấy anh, “Được, em nghe anh.”
Tống Ngạn Thành: “…”
Bác sĩ nói: “Tống tiên sinh xin hãy yên tâm, mẹ tròn con vuông, nhưng vợ anh vẫn phải được đưa tới ICU để theo dõi thêm hai ngày, cô ấy mất máu nhiều, sau này phải điều dưỡng cho thật tốt.”
Bà đỡ ôm lấy đứa bé cho anh nhìn, “Thật là một cô công chúa xinh đẹp!”
Ánh mắt Tống Ngạn Thành đờ đẫn, chết lặng nhìn đứa con mới sinh của mình. Mạnh Duy Tất tưởng là anh vui quá nên phát ngốc, cười hỏi: “Mày không muốn bế con gái sao?”
Tống Ngạn Thành như bị giải huyệt, lảo đảo bước tới, sau đó liền khuỵu người xuống đất. Anh vùi đầu vào hai tay, tiếng khóc đè nén của người đàn ông vang lên khắp hành lang phòng phẫu thuật.
Công chúa nhỏ sinh ra rồi.
Nhưng công chúa của anh vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.
Lê Chi chính là ví dụ điển hình cho câu “dạo một chuyến Quỷ Môn quan”, mất một ngày quan sát trong ICU mới tỉnh toán hoàn toàn. Do thiếu máu nên sắc mặt cô trắng bệch, da mỏng tới độ có thể trông thấy mạch máu xanh dưới da. Ánh mắt của cô rất sáng, người đầu tiên mà cô nhìn thấy sau khi tỉnh dậy chính là Tống Ngạn Thành, liền nhoẻn miệng cười. Cô không hề nhớ hôm qua đã xảy ra những chuyện gì, chỉ cảm thấy… cô đã ngủ thật lâu.
Đôi môi Lê Chi khô khốc, giọng khản đặc, “Tống Ngạn Thành, đã lâu không gặp.”
Chỉ với một câu nói đã khiến Tống Ngạn Thành rơi nước mắt.
Lê Chi coi như là đã thoát chết ngoạn mục, sau khi được điều trị và chăm sóc tốt tại bệnh viện, tốc độ hồi phục của cô cũng nhanh. Nhưng lạ một cái là cô không hề có sữa, ngay cả người thúc sữa tốt nhất cũng bó tay.
Tống Ngạn Thành thương cô, nói không có cũng không sao, con mình có thể uống sữa bột.
Lê Chi ủ rũ, “Trông thì ngon mà không dùng được.”
Tống Ngạn Thành nhướn mày, “Cũng không phải là không dùng được.”
Lê Chi: “…”
Đây có phải là người không, có ông bố nào đối xử với thiên thần nhỏ mới sinh nhà mình như vậy sao?
Tên của con gái là do Tống Ngạn Thành đặt, nếu như theo gia phả nhà họ Tống thì con gái phải có tên đêm là Diễm. Nhưng Tống Ngạn Thành không muốn theo lệ này, đời này của anh đã không còn liên quan gì tới cái nhà đó nữa. Anh không hi vọng đứa trẻ này từ nhỏ đã phải mang theo sự ràng buộc.
Anh đặt tên cho con gái rượu là Tống Di.
Mong cô bé cả đời vui vẻ hạnh phúc.
Tề Minh cũng gửi ảnh chụp chân của mình tới: [Chân của tao nè mày, ngửi thử xem thơm không?]
Tống Ngạn Thành ngay lập tức block anh ta.
Trong ba người bạn thân này, Tề Minh chính là cậu ấm nhà giàu vô lo vô nghĩ thích lang thang, còn luật sư Ngụy chắc là do bệnh nghề nghiệp nên không có hứng thú với hôn nhân. Duy chỉ có Mạnh Duy Tất là kẻ si tình giống anh, đã bao năm nhưng lại chẳng có thêm một mối tình nào.
Người si tình nhất cũng chính là người tuyệt tình nhất. Đã bao năm trôi qua nhưng Mạnh Duy Tất vẫn từ chối lòng thành của người khác. Anh cứ như thể có bản thể thứ hai, tự dằn vặt về quá khứ, tự giằng co với bản thân.
Trong ba người bạn, Mạnh Duy Tất chính là người thích chơi đùa với đứa bé nhất, mỗi lần tới Hải Thành công tác là anh lại tới nhà thăm Tiểu Nguyệt Nha. Nhìn anh ôm đứa trẻ rất ra dáng, Lê Chi nửa đùa nửa thật, “Nếu anh Mạnh đã thích trẻ con như vậy thì tự sinh một đứa đi, đảm bảo vô cùng đáng yêu.”
Mạnh Duy Tất cười nhạt, “Đời này tôi cũng không trông chờ gì nữa rồi, chắc về sau sẽ tới viện phúc lợi nhận nuôi một đứa, biết đâu lại được tài giỏi xuất chúng như cô.”
Lê Chi xấu hổ gãi đầu gãi tai, “Đâu có đâu ạ, tôi đây là may mắn thôi.”
Tống Ngạn Thành không thể nhìn nổi cảnh Mạnh Duy Tất cứ tự mua dây buộc mình như này nữa, tức giận ôm con về, “Đây là con gái tao, mày muốn bế thì tự đi mà sinh.”
Mạnh Duy Tất thở dài, “Ngay cả tiền lì xì cũng không hối lộ nổi mày!”
Tống Ngạn Thành nhướn mày khiêu khích, cười khẩy, quả thực làm ông chủ Mạnh tức chết.
Sau khi bé con đầy tháng thứ tư, Lê Chi quay trở lại làm việc.
Cô cũng không thể nghỉ ngơi nhiều thêm nữa, khi cô mang bầu đã có rất nhiều nhãn hiệu tới ngỏ ý muốn hợp tác. Dù sao thì làm nghệ sĩ cũng phải có trách nhiệm, sau lưng cô vẫn còn nhiều nhân viên đang chờ cấp lương.
Mạnh Duy Tất là anh em tốt, lại càng là ông chủ tốt, trong một lần thương lượng đã giúp cô giành lấy vị trí phát ngôn viên hạng sang và chức đại sứ khu vực châu Á – Thái Bình Dương của hãng H, hơn nữa cón liên hệ được với đạo diễn kỳ cựu đang có ý định làm phim Tề Hựu Minh, với tư cách là lần tái ra mắt chính thức của cô trên truyền hình kể từ khi nghỉ đẻ.
Dân cư mạng cảm thán, tài nguyên của cô quá được luôn ấy!
Từ khi Lê Chi tái nhậm chức, các KOLs lại bắt đầu chú ý tới, thường xuyên đăng bài so sánh cô với các nữ minh tinh trẻ đẹp khác. Sau đó, người ta phát hiện ra, bất kể là về ngoại hình hay tác phẩm, Lê Chi đều chiếm phần hơn.
Về sau, có một đám fan hâm mộ của một nữ diễn viên mới nổi trong năm do quá kiêu ngạo nên bắt đầu tản ra khắp nơi chửi bới, nói xấu Lê Chi, mở miệng là khen diễn viên nhà mình vượt trội hơn, sau đó lại bắt đầu nói đến tuổi tác.
Quả Lê Cam bùng nổ, ngày hôm đó càng quét hết khu bình luận, cuộc hùng biện như vũ bão nhảy ra giữa hai bên.
[Lê Chi đoạt tận hai giải Ảnh hậu, là nàng thơ của Ngũ đại tạp chí, là đại sứ toàn cầu của thương hiệu cao cấp, là người phát ngôn mà doanh nhân được mệnh danh là ‘trùm đồ điện’ trong nước chỉ định, là hội viên thường trú của Hiệp hội Điện ảnh Trung Quốc, đã debut được mười năm, sự nghiệp dù là có nốt thăng hay trầm đều có thể chấp nhận. Nhân đã nói đến chuyện tuổi tác, chẳng phải các bạn nên nghĩ tới diễn viên nhà mình đầu tiên sao ―― trong mấy năm Lê Chi nỗ lực cố gắng, đạt được thành công này, cô diễn viên đó đã làm được những gì?]
Nếu đã thích war, Quả Lê Cam không hề thua kém độ anh dũng ngày trước, vẫn luôn trung thành với thần tượng nhà mình.
Câu chuyện giáo dục fan cuồng bắt đầu nổi lên trong giới fan. Trận chiến đó đã giúp Quả Lê Cam nổi tiếng, những anti fan của Lê Chi ngày xưa bắt đầu ra vẻ khó hiểu:
[???]
[Nếu các cậu có thể nói hùng hồn như vậy, tại sao ngày xưa không war với chúng tôi?]
Quả Lê Cam: [Bởi vì thần tượng chính là ánh trăng trên trời, chúng tôi sẽ là những vì sao quây quanh, lẳng lặng tiếp bước cô ấy, đây mới là dệt hoa trên gấm, chứ không phải đi làm mây đen, che khuất đi hào quang của cô.]
Lúc Mao Phi Du đưa cô xem, Lê Chi suýt chút là khóc.
Buổi tối cô về nhà, dì Minh đã ôm Tiểu Nguyệt Nha ra ngoài cửa đón, “Xem này, mẹ con về rồi!”
Tiểu Nguyệt Nha đã được chín tháng, càng lớn càng xinh, mặt mày như từ một khuôn đúc ra với Tống Ngạn Thành, cái mũi với môi lại cực kỳ giống Lê Chi. Cô bé đưa tay về phía Lê Chi, ê ê a a, cực kỳ vui vẻ!
Sau khi sin hem bé, Tống Ngạn Thành liền đưa dì Minh từ bên nhà tổ về đây để chăm sóc Tiểu Nguyệt Nha, bà chăm lo cho cô bé rất chu đáo. Lê Chi chơi với con một lát, tối nay Tống Ngạn Thành có tiệc xã giao nên không về ăn cơm.
Tới gần mười giờ anh mới về, tài xế vừa mới đưa anh về nhà, Lê Chi đứng ở bên cửa sổ liền thấy đuôi xe Maybach màu đen. Hôm nay Tống Ngạn Thành có hơi khác lạ, không vào phòng trẻ em xem con gái như bình thường, mà là về thẳng phòng ngủ.
Anh cởi áo ngoài, động tác hơi chậm, sau đó chầm chậm ngồi xuống giường, sau đó nửa nằm nửa ngồi.
Lê Chi quay đầu nhìn anh, lập tức nhìn ra vấn đề, “Anh khó chịu ở đâu à?”
Sắc mặt Tống Ngạn Thành không tốt lắm, biểu lộ cũng là kiểu đang nhẫn nhịn. Lê Chi nhíu mày, vội vàng đi qua. Tống Ngạn Thành lại nói: “Anh không sao, chỉ là… vừa mới thực hiện cái tiểu phẫu.”
Lê Chi há hốc, bối rối vô cùng, “Anh làm sao vậy? Anh, anh có chỗ nào không thoái mái? Không phải chứ, anh…”
Tống Ngạn Thành cầm chặt tay cô, cười cười, “Chuyện nhỏ thôi.”
Mười giây sau, Lê Chi hoảng sợ: “Cái gì? Anh thắt ống tinh sao?!!”
Tống Ngạn Thành vòng tay ôm eo cô, “Sao em nói lớn vậy, định để cả thế giới biết hả?”
Lê Chi vẫn còn đang ngớ người.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Tống Ngạn Thành lại rất thản nhiên, coi nó là chuyện cỏn con không đáng nhắc tới, “Một Tiểu Chi Chi và một Tiểu Nguyệt Nha là đủ rồi, cả đời anh chỉ yêu hai người con gái này thôi.”
Vành mắt Lê Chi hơi nóng lên.
Cô biết, Tống Ngạn Thành bị cảnh tượng lúc sinh đẻ của cô dọa sợ.
Một lần thừa sống thiếu chết như vậy, anh không thể chịu nổi thêm lần thứ hai.
Anh không muốn Lê Chi chịu khổ, vợ chồng vốn là nhất thể đồng tâm, dù có làm gì cho đối phương cũng không phải là hi sinh, tất cả chỉ là vì… yêu.
Tống Ngạn Thành gối sườn mặt vào bụng cô, tủi thân: “Em chỉ biết ngẩn người thôi, chẳng thèm ôm anh cái nào cả. Vợ ơi anh đau quá.”
Một người đàn ông làm nũng với bạn như vậy, thử hỏi bạn có chịu được không?
Lê Chi bưng mặt của anh hôn lấy hôn để, “Oaaaaa, Tống Ngạn Thành anh chính là cục cưng thân yêu nhất trần đời!”
Mặt của Tống Ngạn Thành dính đầy nước miếng, cười hiền: “Đừng có làm anh nổi lửa, anh vừa mới giải phẫu, bác sĩ bảo cấm một tháng không làm.”
Lê Chi ngẩng đầu mạnh, mở to hai mắt: “Thật sao?!”
Tống Ngạn Thành tiếc nuối xoa xoa mặt cô, “Thật.”
Trái với dự đoán, Lê Chi vỗ tay, cao hứng hô to: “Thật tốt quá rồi!!”
Tống Ngạn Thành: “…???”
Lê Chi được thỏa mãn, liền cười xấu xa, như một chú hồ ly nhỏ ranh mãnh. Cô nhếch môi, đỏ mặt, kề sát tai anh nỉ non một câu. Tống Ngạn Thành vừa nghe liền tỉnh táo, không kiềm chế được, cả người bắt đầu rục rịch, thấp giọng nói: “Anh không cho ngừng, sao em được ngừng.”
Cuối cùng thì, chuyện tình thú nho nhỏ này vẫn không thực hiện được.
Lê Chi biết anh mới phẫu thuật xong, không chịu nổi kích thích.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Đêm nay hai người đi ngủ sớm, Lê Chi cuộn mình vào lòng Tống Ngạn Thành, nói với anh về chuyện của Quả Lê Cam. Cô bùi ngùi: “Vậy là em đã theo nghề này được mười năm rồi… Thật nhanh chồng nhỉ.”
Tống Ngạn Thành khẽ gõ ngón tay lên vai cô, “Bậy nào. Chồng em không nhanh, rất là bền bỉ đấy.”
Lê Chi: “…”
Tống Ngạn Thành cúi đầu xuống, nụ cười vẫn chưa dứt, “Ngủ đi em.”
Lê Chi ‘dạ’ một tiếng, ngẩng đầu hôn vào cằm anh một cái, “Ngủ ngon nhé, Tống tiên sinh.”
Ánh mắt Tống Ngạn Thành chan chứa sự dịu dàng, “Ngủ ngon nhé, Tống phu nhân.”
“Tay đặt trên vai, được rồi!”
Nhiếp ảnh gia liếc qua bộ ảnh, vô cùng hài lòng, làm động tác ok, “Chi Chi vất vả rồi.”
Các nhân viên công tác vây quanh cô, “Chi Chi nghỉ ngơi chút nha, 10 phút sau cô có thể đổi sang phục trang thứ hai được chưa?”
Lê Chi còn chưa nói gì, Mao Phi Du đứng bên cạnh đã nói: “20 phút đi, hôm nay cô ấy bị cảm nhẹ.”
“Vâng vâng!”
Chờ nhân viện đi rồi, Lê Chi ngồi trên ghế sopha hít thở thật sâu.
Mao Phi Du vội vàng đưa nước ấm qua cho cô, “Cô ổn không thế?”
Lê Chi uống một hớp, cơn buồn nôn trào đến cổ họng. Cô khoát khoát tay áo, nhanh chóng chạy vào toilet nôn thốc nôn tháo. Đợi cô đi ra, Mao Phi Du vội vàng đỡ lấy, “Cô như vậy sao được! Xin nghỉ đi, hôm khác lại chụp.”
Lê Chi lắc đầu, “Đã đổi lịch một lần rồi, cho người ta leo cây mãi không tốt đâu, tôi không sao mà, anh đưa tôi quả mơ ăn để áp xuống là được.”
Mao Phi Du nhớ tới điều gì đó, liền rùng mình một cái, “Ngàn lần vạn lần đừng cố quá, lỡ cô mà có xảy ra cơ sự gì, chồng cô sẽ giết tôi luôn đấy.”
Lê Chi bị chọc cười, “Làm gì mà khoa trương đến nỗi thế.”
[Tẩy chay chị nhà tôi, hùa nhau tiếp thị hộ để tăng fame thì đừng có mà ăn vạ chị tôi.]
[Này lầu trên, cậu là học sinh tiểu học đó à? Khương Kỳ Khôn mà phải hùa? Lê Chi mà phải hùa sao? Một người có hai giải Ảnh hậu của hai liên hoan phim lớn, là nàng thơ của ngũ đại tạp chí, hơn nữa còn là đại sứ toàn cầu của hãng I mà còn phải làm thế?? Vậy chúc cho tiên nữ nhà cậu sớm ngày được về trời.:)]
Fans lại war nhau, âu cũng là cảnh thường tình trong giới.
Lê Chi mang thai tương đối vất vả, mà trước đã xảy ra chuyện như vậy, cho nên dù có nói thế nào Tống Ngạn Thành cũng không muốn cô tiếp tục làm việc vào giai đoạn này nữa. Tâm tình như sóng cuộn nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, ngữ khí vẫn bình thường, nhưng mặt mày anh lại như tảng băng nghìn năm, không có chút cảm xúc nào.
“Lê Chi, nếu em còn muốn người chồng này thì phải tạm dừng công việc ngay lập tức.”
Lê Chi: “…?”
Cô còn tưởng sẽ phải nghe mà thuyết giảng gì đó long trời lở đất cơ đấy.
Cô cười xòa, nói: “Được được được, không đi làm nữa, vậy Tống tiên sinh, em phải nhờ anh nuôi dưỡng rồi!”
Tống Ngạn Thành: “…”
Anh còn tưởng hai bên sẽ có một trận hùng biện, ai ngờ cô lại kính cẩn nghe theo như thế.
Cục tức trong lòng anh cũng đã bị tiêu tan, Tống Ngạn Thành thở dài bất lực, ngồi xuống bên người cô, dịu giọng tâm sự. Anh nói: “Chi Chi, nếu như em có chuyện gì xảy ra, cả đời này của anh coi như chấm dứt.”
Ánh mắt của anh nghiêm túc như vậy, thậm chí còn có cả sự bướng bỉnh bất khuất.
Lê Chi xúc động, ôm lấy anh, “Được, em nghe anh.”
Tống Ngạn Thành: “…”
Bác sĩ nói: “Tống tiên sinh xin hãy yên tâm, mẹ tròn con vuông, nhưng vợ anh vẫn phải được đưa tới ICU để theo dõi thêm hai ngày, cô ấy mất máu nhiều, sau này phải điều dưỡng cho thật tốt.”
Bà đỡ ôm lấy đứa bé cho anh nhìn, “Thật là một cô công chúa xinh đẹp!”
Ánh mắt Tống Ngạn Thành đờ đẫn, chết lặng nhìn đứa con mới sinh của mình. Mạnh Duy Tất tưởng là anh vui quá nên phát ngốc, cười hỏi: “Mày không muốn bế con gái sao?”
Tống Ngạn Thành như bị giải huyệt, lảo đảo bước tới, sau đó liền khuỵu người xuống đất. Anh vùi đầu vào hai tay, tiếng khóc đè nén của người đàn ông vang lên khắp hành lang phòng phẫu thuật.
Công chúa nhỏ sinh ra rồi.
Nhưng công chúa của anh vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.
Lê Chi chính là ví dụ điển hình cho câu “dạo một chuyến Quỷ Môn quan”, mất một ngày quan sát trong ICU mới tỉnh toán hoàn toàn. Do thiếu máu nên sắc mặt cô trắng bệch, da mỏng tới độ có thể trông thấy mạch máu xanh dưới da. Ánh mắt của cô rất sáng, người đầu tiên mà cô nhìn thấy sau khi tỉnh dậy chính là Tống Ngạn Thành, liền nhoẻn miệng cười. Cô không hề nhớ hôm qua đã xảy ra những chuyện gì, chỉ cảm thấy… cô đã ngủ thật lâu.
Đôi môi Lê Chi khô khốc, giọng khản đặc, “Tống Ngạn Thành, đã lâu không gặp.”
Chỉ với một câu nói đã khiến Tống Ngạn Thành rơi nước mắt.
Lê Chi coi như là đã thoát chết ngoạn mục, sau khi được điều trị và chăm sóc tốt tại bệnh viện, tốc độ hồi phục của cô cũng nhanh. Nhưng lạ một cái là cô không hề có sữa, ngay cả người thúc sữa tốt nhất cũng bó tay.
Tống Ngạn Thành thương cô, nói không có cũng không sao, con mình có thể uống sữa bột.
Lê Chi ủ rũ, “Trông thì ngon mà không dùng được.”
Tống Ngạn Thành nhướn mày, “Cũng không phải là không dùng được.”
Lê Chi: “…”
Đây có phải là người không, có ông bố nào đối xử với thiên thần nhỏ mới sinh nhà mình như vậy sao?
Tên của con gái là do Tống Ngạn Thành đặt, nếu như theo gia phả nhà họ Tống thì con gái phải có tên đêm là Diễm. Nhưng Tống Ngạn Thành không muốn theo lệ này, đời này của anh đã không còn liên quan gì tới cái nhà đó nữa. Anh không hi vọng đứa trẻ này từ nhỏ đã phải mang theo sự ràng buộc.
Anh đặt tên cho con gái rượu là Tống Di.
Mong cô bé cả đời vui vẻ hạnh phúc.
Tề Minh cũng gửi ảnh chụp chân của mình tới: [Chân của tao nè mày, ngửi thử xem thơm không?]
Tống Ngạn Thành ngay lập tức block anh ta.
Trong ba người bạn thân này, Tề Minh chính là cậu ấm nhà giàu vô lo vô nghĩ thích lang thang, còn luật sư Ngụy chắc là do bệnh nghề nghiệp nên không có hứng thú với hôn nhân. Duy chỉ có Mạnh Duy Tất là kẻ si tình giống anh, đã bao năm nhưng lại chẳng có thêm một mối tình nào.
Người si tình nhất cũng chính là người tuyệt tình nhất. Đã bao năm trôi qua nhưng Mạnh Duy Tất vẫn từ chối lòng thành của người khác. Anh cứ như thể có bản thể thứ hai, tự dằn vặt về quá khứ, tự giằng co với bản thân.
Trong ba người bạn, Mạnh Duy Tất chính là người thích chơi đùa với đứa bé nhất, mỗi lần tới Hải Thành công tác là anh lại tới nhà thăm Tiểu Nguyệt Nha. Nhìn anh ôm đứa trẻ rất ra dáng, Lê Chi nửa đùa nửa thật, “Nếu anh Mạnh đã thích trẻ con như vậy thì tự sinh một đứa đi, đảm bảo vô cùng đáng yêu.”
Mạnh Duy Tất cười nhạt, “Đời này tôi cũng không trông chờ gì nữa rồi, chắc về sau sẽ tới viện phúc lợi nhận nuôi một đứa, biết đâu lại được tài giỏi xuất chúng như cô.”
Lê Chi xấu hổ gãi đầu gãi tai, “Đâu có đâu ạ, tôi đây là may mắn thôi.”
Tống Ngạn Thành không thể nhìn nổi cảnh Mạnh Duy Tất cứ tự mua dây buộc mình như này nữa, tức giận ôm con về, “Đây là con gái tao, mày muốn bế thì tự đi mà sinh.”
Mạnh Duy Tất thở dài, “Ngay cả tiền lì xì cũng không hối lộ nổi mày!”
Tống Ngạn Thành nhướn mày khiêu khích, cười khẩy, quả thực làm ông chủ Mạnh tức chết.
Sau khi bé con đầy tháng thứ tư, Lê Chi quay trở lại làm việc.
Cô cũng không thể nghỉ ngơi nhiều thêm nữa, khi cô mang bầu đã có rất nhiều nhãn hiệu tới ngỏ ý muốn hợp tác. Dù sao thì làm nghệ sĩ cũng phải có trách nhiệm, sau lưng cô vẫn còn nhiều nhân viên đang chờ cấp lương.
Mạnh Duy Tất là anh em tốt, lại càng là ông chủ tốt, trong một lần thương lượng đã giúp cô giành lấy vị trí phát ngôn viên hạng sang và chức đại sứ khu vực châu Á – Thái Bình Dương của hãng H, hơn nữa cón liên hệ được với đạo diễn kỳ cựu đang có ý định làm phim Tề Hựu Minh, với tư cách là lần tái ra mắt chính thức của cô trên truyền hình kể từ khi nghỉ đẻ.
Dân cư mạng cảm thán, tài nguyên của cô quá được luôn ấy!
Từ khi Lê Chi tái nhậm chức, các KOLs lại bắt đầu chú ý tới, thường xuyên đăng bài so sánh cô với các nữ minh tinh trẻ đẹp khác. Sau đó, người ta phát hiện ra, bất kể là về ngoại hình hay tác phẩm, Lê Chi đều chiếm phần hơn.
Về sau, có một đám fan hâm mộ của một nữ diễn viên mới nổi trong năm do quá kiêu ngạo nên bắt đầu tản ra khắp nơi chửi bới, nói xấu Lê Chi, mở miệng là khen diễn viên nhà mình vượt trội hơn, sau đó lại bắt đầu nói đến tuổi tác.
Quả Lê Cam bùng nổ, ngày hôm đó càng quét hết khu bình luận, cuộc hùng biện như vũ bão nhảy ra giữa hai bên.
[Lê Chi đoạt tận hai giải Ảnh hậu, là nàng thơ của Ngũ đại tạp chí, là đại sứ toàn cầu của thương hiệu cao cấp, là người phát ngôn mà doanh nhân được mệnh danh là ‘trùm đồ điện’ trong nước chỉ định, là hội viên thường trú của Hiệp hội Điện ảnh Trung Quốc, đã debut được mười năm, sự nghiệp dù là có nốt thăng hay trầm đều có thể chấp nhận. Nhân đã nói đến chuyện tuổi tác, chẳng phải các bạn nên nghĩ tới diễn viên nhà mình đầu tiên sao ―― trong mấy năm Lê Chi nỗ lực cố gắng, đạt được thành công này, cô diễn viên đó đã làm được những gì?]
Nếu đã thích war, Quả Lê Cam không hề thua kém độ anh dũng ngày trước, vẫn luôn trung thành với thần tượng nhà mình.
Câu chuyện giáo dục fan cuồng bắt đầu nổi lên trong giới fan. Trận chiến đó đã giúp Quả Lê Cam nổi tiếng, những anti fan của Lê Chi ngày xưa bắt đầu ra vẻ khó hiểu:
[???]
[Nếu các cậu có thể nói hùng hồn như vậy, tại sao ngày xưa không war với chúng tôi?]
Quả Lê Cam: [Bởi vì thần tượng chính là ánh trăng trên trời, chúng tôi sẽ là những vì sao quây quanh, lẳng lặng tiếp bước cô ấy, đây mới là dệt hoa trên gấm, chứ không phải đi làm mây đen, che khuất đi hào quang của cô.]
Lúc Mao Phi Du đưa cô xem, Lê Chi suýt chút là khóc.
Buổi tối cô về nhà, dì Minh đã ôm Tiểu Nguyệt Nha ra ngoài cửa đón, “Xem này, mẹ con về rồi!”
Tiểu Nguyệt Nha đã được chín tháng, càng lớn càng xinh, mặt mày như từ một khuôn đúc ra với Tống Ngạn Thành, cái mũi với môi lại cực kỳ giống Lê Chi. Cô bé đưa tay về phía Lê Chi, ê ê a a, cực kỳ vui vẻ!
Sau khi sin hem bé, Tống Ngạn Thành liền đưa dì Minh từ bên nhà tổ về đây để chăm sóc Tiểu Nguyệt Nha, bà chăm lo cho cô bé rất chu đáo. Lê Chi chơi với con một lát, tối nay Tống Ngạn Thành có tiệc xã giao nên không về ăn cơm.
Tới gần mười giờ anh mới về, tài xế vừa mới đưa anh về nhà, Lê Chi đứng ở bên cửa sổ liền thấy đuôi xe Maybach màu đen. Hôm nay Tống Ngạn Thành có hơi khác lạ, không vào phòng trẻ em xem con gái như bình thường, mà là về thẳng phòng ngủ.
Anh cởi áo ngoài, động tác hơi chậm, sau đó chầm chậm ngồi xuống giường, sau đó nửa nằm nửa ngồi.
Lê Chi quay đầu nhìn anh, lập tức nhìn ra vấn đề, “Anh khó chịu ở đâu à?”
Sắc mặt Tống Ngạn Thành không tốt lắm, biểu lộ cũng là kiểu đang nhẫn nhịn. Lê Chi nhíu mày, vội vàng đi qua. Tống Ngạn Thành lại nói: “Anh không sao, chỉ là… vừa mới thực hiện cái tiểu phẫu.”
Lê Chi há hốc, bối rối vô cùng, “Anh làm sao vậy? Anh, anh có chỗ nào không thoái mái? Không phải chứ, anh…”
Tống Ngạn Thành cầm chặt tay cô, cười cười, “Chuyện nhỏ thôi.”
Mười giây sau, Lê Chi hoảng sợ: “Cái gì? Anh thắt ống tinh sao?!!”
Tống Ngạn Thành vòng tay ôm eo cô, “Sao em nói lớn vậy, định để cả thế giới biết hả?”
Lê Chi vẫn còn đang ngớ người.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Tống Ngạn Thành lại rất thản nhiên, coi nó là chuyện cỏn con không đáng nhắc tới, “Một Tiểu Chi Chi và một Tiểu Nguyệt Nha là đủ rồi, cả đời anh chỉ yêu hai người con gái này thôi.”
Vành mắt Lê Chi hơi nóng lên.
Cô biết, Tống Ngạn Thành bị cảnh tượng lúc sinh đẻ của cô dọa sợ.
Một lần thừa sống thiếu chết như vậy, anh không thể chịu nổi thêm lần thứ hai.
Anh không muốn Lê Chi chịu khổ, vợ chồng vốn là nhất thể đồng tâm, dù có làm gì cho đối phương cũng không phải là hi sinh, tất cả chỉ là vì… yêu.
Tống Ngạn Thành gối sườn mặt vào bụng cô, tủi thân: “Em chỉ biết ngẩn người thôi, chẳng thèm ôm anh cái nào cả. Vợ ơi anh đau quá.”
Một người đàn ông làm nũng với bạn như vậy, thử hỏi bạn có chịu được không?
Lê Chi bưng mặt của anh hôn lấy hôn để, “Oaaaaa, Tống Ngạn Thành anh chính là cục cưng thân yêu nhất trần đời!”
Mặt của Tống Ngạn Thành dính đầy nước miếng, cười hiền: “Đừng có làm anh nổi lửa, anh vừa mới giải phẫu, bác sĩ bảo cấm một tháng không làm.”
Lê Chi ngẩng đầu mạnh, mở to hai mắt: “Thật sao?!”
Tống Ngạn Thành tiếc nuối xoa xoa mặt cô, “Thật.”
Trái với dự đoán, Lê Chi vỗ tay, cao hứng hô to: “Thật tốt quá rồi!!”
Tống Ngạn Thành: “…???”
Lê Chi được thỏa mãn, liền cười xấu xa, như một chú hồ ly nhỏ ranh mãnh. Cô nhếch môi, đỏ mặt, kề sát tai anh nỉ non một câu. Tống Ngạn Thành vừa nghe liền tỉnh táo, không kiềm chế được, cả người bắt đầu rục rịch, thấp giọng nói: “Anh không cho ngừng, sao em được ngừng.”
Cuối cùng thì, chuyện tình thú nho nhỏ này vẫn không thực hiện được.
Lê Chi biết anh mới phẫu thuật xong, không chịu nổi kích thích.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Đêm nay hai người đi ngủ sớm, Lê Chi cuộn mình vào lòng Tống Ngạn Thành, nói với anh về chuyện của Quả Lê Cam. Cô bùi ngùi: “Vậy là em đã theo nghề này được mười năm rồi… Thật nhanh chồng nhỉ.”
Tống Ngạn Thành khẽ gõ ngón tay lên vai cô, “Bậy nào. Chồng em không nhanh, rất là bền bỉ đấy.”
Lê Chi: “…”
Tống Ngạn Thành cúi đầu xuống, nụ cười vẫn chưa dứt, “Ngủ đi em.”
Lê Chi ‘dạ’ một tiếng, ngẩng đầu hôn vào cằm anh một cái, “Ngủ ngon nhé, Tống tiên sinh.”
Ánh mắt Tống Ngạn Thành chan chứa sự dịu dàng, “Ngủ ngon nhé, Tống phu nhân.”