Ngỗng Tử, Đợi Mama Nâng Đỡ Cưng
Chương 29: 29
Edit: Đầu Gỗ
Ở trong núi đương nhiên không có được cuộc sống về đêm xa hoa náo nhiệt như ở thành phố.
Nhân viên đoàn làm phim ngây ngốc ở đây hơn một tháng, ai nấy cũng sắp nghẹn đến điên rồi.
Vì vậy tiệc sinh nhật tối nay vừa vặn trở thành cơ hội hiếm có để bọn họ cuồng loạn.
Mặc dù nhân vật chính và người tổ chức đều đã đi rồi cũng không cản trợ nhiệt huyết không say không về của bọn họ.
Một đám người ầm ĩ đến tận khuya mới chịu tan cuộc.
Cố Niệm kiên quyết không đồng ý ở lại khách sạn, cô gọi điện nhờ một nhân viên đoàn phim bắt taxi đưa Giang Hiểu Tình trở về phòng.
Đến khi Cố Niệm và Giang Hiểu Tình về đến phòng thì thời gian đã hơn nửa đêm.
Cô Niệm lôi Giang Hiểu Tình nửa tỉnh nửa mê đi đến giếng nước bên cạnh nhà dân rửa mặt, xong xuôi lại lôi người quăng lên giường.
"Lên giường ngủ đi." Hai mắt Cố Niệm sắp díu lại vào nhau, ngáp một cái, mặt không biểu tình liếc con sâu rượu.
Giang Hiểu Tình một tay nắm ga giường, một tay nắm chặt cổ áo: "Cậu làm gì người ta vậy?"
Cố Niệm: "......"
Cố Niệm buồn ngủ đến không còn sức lực, không muốn làm trò điên với con sâu rượu này, cô mạnh bạo kéo chăn, đem Giang Hiểu Tình đang giãy giụa nhét vào..
Không ngờ sức lực của cô nàng này lúc say rượu vô cùng mạnh.
Cố Niệm không chú ý, Giang Hiểu Tình vung mạnh tay một cái, đẩy cổ tay cô đập mạnh lên thành giường.
"Cốp." Giữa đêm khuya khoắt vang lên một tiếng chấn động, Cố Niệm buông chăn.
Giang Hiểu Tình cũng dừng lại, vô tội ngẩng đầu.
Cô gái nhỏ đứng cạnh giường, khuôn mặt xinh đẹp không chút cảm xúc.
Cô nhìn xuống cổ tay của mình, dưới ánh trăng rất nhanh nhìn thấy cổ tay đỏ bừng một mảng.
Giang Hiểu Tình run rẩy, bị doạ đến sắp tỉnh rượu.
"Cố Niệm, tớ, tớ..."
Cố Niệm thở dài, vươn tay sờ đầu cô ấy: "Ngoan, ngủ đi."
Giang Hiểu Tình sững sờ không kịp phản ứng, quỳ xuống mép giường nhào tới, nhào vào vòng tay cô: "Hu hu hu, tớ biết Cố Niệm của tớ dịu dàng nhất mà, tớ muốn ngủ chung với cậu..."
Trước khi cô ấy nói xong, Giang Hiểu Tình bỗng cảm thấy bàn tay đang vuốt nhẹ nhàng trên đầu dừng lại.
Rồi từ từ nặng như núi Thái Sơn úp lên đầu.
Cô ấy thận trọng ngẩng đầu, ánh trăng hắt lên gương mặt vô cảm cùng với mái tóc dài xoã tung, hai mắt đen nhánh nhìn cô ấy chằm chằm.
Giang Hiểu Tình: "!!!"
Cố Niệm giữ nguyên tư thế đang vò đầu cô ấy, cô cúi xuống đôi mắt híp lại: "Trước khi tớ ra tay tàn nhẫn cho cậu chưởng hôn mê bất tỉnh- ngoan, đi ngủ đi."
Giang Hiểu Tình giống như một tia chớp, vén chăn lên thu người xuống bằng tốc độ nhanh nhất.
Cố Niệm cũng đã cạn kiệt sức lực, xoay người ngã xuống giường bên cạnh.
Chỉ mới nhắm mắt một cái, mở mắt ra trời đã sáng tỏ.
"Cố Niệm! Hiểu Tình! Mau dậy đi, không dậy nữa là đến muộn thật đó!"
"..."
Thanh âm ma thuật lấp đầy đôi tai.
Sau một hồi vật vã đấu tranh tuyệt vọng giữa ý chí và cơn buồn ngủ, Cố Niệm cố gắng gượng dậy khỏi giường, ló đầu ra khỏi chăn, hai mắt sa sầm.
Cô miễn cưỡng mở mí mắt đang dính vào nhau của mình nhìn người đang đứng giữa phòng.
Tần Viên Viên lo lắng đứng ở dưới giường, lôi kéo Giang Hiểu Tình đang chết dí trên giường: "Hiểu Tình, đừng ngủ nữa, mau đứng dậy!"
Cố Niệm dụi mắt đứng dậy, "Viên Viên, sao vậy."
"Có thông báo đột xuất của đoàn phim.
Bảo tổ biên kịch chúng ta đến phòng họp họp trước 8 giờ!" Tần Viên Viên nhân lúc này mới nhìn lại, lập tức quay lại kéo Giang Hiểu Tình.
"Tớ không đi!" Giang Hiểu Tình ôm chặt ga giường rên rỉ "Ai mà muốn đi chứ, nửa đêm mới về, sáng sớm thế này...!tớ còn chưa ngủ đủ..."
Giọng nói từ từ nhỏ dần.
Tần Viên Viên bị kéo xuống, vừa buông ra, người trên giường liền sà vào, cuộn chặt vào trong chăn bông.
Nỗ lực trước đó cũng thành công cốc.
Lúc này Cố Niệm mới vất vả bước ra khỏi giường, nhìn thấy Tần Viên Viên tức giận cùng bất lực, cô liếc nhìn Giang Hiểu Tình chết cũng không đi nằm bẹp trên giường, chậm rãi ngáp một cái.
"Hiểu Tình không đi cũng được, để cậu ấy ngủ đi."
"Hả?" Tần Viên Viên quay đầu lại, "Vậy phải nói sao với đoàn phim?"
"Ban đầu chúng ta không phải là tổ biên kịch trong đoàn phim.
Cũng tương đương làm việc không công.
Tớ có lý do cá nhân đặc biệt, còn hai cậu vì tình vì nghĩa nên mới giúp tớ, cậu không cần cảm thấy có lỗi đâu."
Tần Viên Viên ngượng ngùng nói: "Tớ biết, nhưng quả thật cậu ấy không dậy nổi."
"Không sao, tớ sẽ xin nghỉ phép cho cậu ấy."
"Ừ, vậy cậu rửa mặt đi, tớ đợi cậu."
"Ừ..."
Rửa mặt xong xuôi, Cố Niệm cuối cùng đã khôi phục năng lực tư duy.
Trên đường đến phòng họp, cô tiện tay cầm điện thoại của Tần Viên Viên xem tin nhắn, nhìn một lát thì nhíu nhíu mày.
"Ý trong tin nhắn này là họp riêng tổ biên kịch hả?"
Tần Viên Viên nghiên đầu qua đọc lại lầm nữa, gật đầu: "Hình như là vậy, cũng có thể là tổ đạo diễn cho người đến nói chuyện?"
"...Nếu là vậy thì tốt rồi."
Cố Niệm biểu tình biếng nhác, đem điện thoại trả lại Tần Viên Viên.
Tần Viên Viên: "Nếu không thì sao?"
Cố Niệm nhún vai, thanh âm lười biếng: "Trác Diệc Huyên."
"Hả?"
"Hôm qua, không phải, là hôm kia, tớ cũng không biết mình đã làm gì đắc tội nhưng nhìn cô ta như sắp lao vào cắn tớ.
Tớ còn nghĩ không biết khi nào cô ta lại đến tìm tớ..."
Cô không kìm được, một cái ngáp dài khiến đôi mắt mơ hồ vì nước mắt, khóe mắt vô thức rủ xuống: "Thiếu kiên nhẫn vậy à."
Tần Viên Viên: "Vậy thì cuộc họp hôm nay khác gì Hồng Môn Yến đâu?"
"Không sao đâu, dù sao người cô ta nhắm tới là tớ, cậu đừng sợ."
"...."
Chịu đựng cơn buồn ngủ liên tục kéo tới, Cố Niệm mặt mày ủ rũ, vỗ vai an ủi Tần Viên Viên.
Tần Viên Viên dở khóc dở cười khẽ đánh cô một cái.
***
Truyện chỉ đăng tại Wattpad @daugooo và fb Tiểu Mộc Đầu - 小木头。Mang đi nơi khác vui lòng dẫn link và ghi tên editor.
Đầu Gỗ xin chân thành cảm ơn.