Ngỗng Tử, Đợi Mama Nâng Đỡ Cưng
Chương 44: 44
Edit: Đầu Gỗ
Đạo quán nằm dưới chân một ngọn núi nhỏ ở ngoại ô thành phố K, tuy rằng nằm ở nơi hẻo lánh nhưng thanh danh của đạo sĩ trụ trì đạo quán đối với bên ngoài cũng có tiếng tăm, vì thế trong quán cũng không ít người đến dâng hương.
Đặc biệt là vào những ngày cuối tuần, khách hành hương và tín sĩ nối thành một hàng dài dọc theo những bậc thang đá trên con đường nhỏ đi lên núi.
Cố Niệm và Giang Hiểu Tình cũng lẫn trong đoàn người lên núi.
"Mấy ngày nay từ đoàn phim trở về tớ thấy tâm trạng cậu rất tốt mà," Giang Hiểu Tình kéo tay Cố Niệm, nghiêng đầu nhìn cô, "Hôm nay cậu làm sao vậy, không những quay về bộ dáng héo rũ mà còn làm như nhân sinh không còn gì luyến tiếc?"
"......"
Cố Niệm vô cảm ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh ảm đạm không chút tinh thần, chính xác là dáng vẻ nhân sinh không còn gì luyến tiếc.
Nhìn nhau vài giây Cố Niệm mới thở dài lắc lư đầu.
"Haizzz."
Giang Hiểu Tình buồn cười: "Cậu than ngắn thở dài cả một đường rồi đó.
Có chuyện gì không vui thì nói đi, chị đây giải quyết cho cậu."
Cố Niệm nửa tin nửa ngờ nhìn cô ấy.
Giang Hiểu Tình vỗ ngực: "Đừng có xem thường tớ nha.
Bốn năm đại học tớ là hội viên của Ban tâm lý, chuyên tư vấn tâm lý cho sinh viên đó."
Cố Niệm nghi ngại nhìn cô ấy lần nữa: "Thật không đấy?"
"Thật mà! Cậu mau nói đi!"
"......"
Hai phút sau.
"Ha ha ha ha ha ha ——"
Dưới tiếng cười kinh thiên động địa, đàn chim nhỏ hai bên rừng trúc thất kinh bay toán loạn, lá bay xào xạc.
Cố Niệm dùng ánh mắt thần chết nhìn chằm chằm cô gái đang ôm bụng cười đến sắp gục ngã.
Mà người đang vào tầm ngắm của ánh mắt chết chóc không hề có chút tự giác và nhận thức được nguy hiểm, cười đến nước mắt cũng sắp trào ra.
"Ha ha ha ha ha cho nên cậu làm trò trước mặt dì Cố, ôm Lạc Tu rồi còn bảo anh ấy gọi bà ấy là bà ngoại? Ha ha ha ha tớ sắp cười đứt hơi mà chết rồi, Cố Niệm đại đại cậu đúng là nhân tài! Thế mà ngày hôm sau Lạc Tu còn làm như không có chuyện gì mà gặp lại cậu, anh ấy còn lợi hại hơn!"
Cố Niệm: "............"
Vừa rồi chắc chắn não cô bị dính phân chim nên mới tin tưởng Giang Hiểu Tình có thể khai thông tâm lý cho mình.
Cố Niệm thở dài, mặt không cảm xúc quay đầu bỏ đi.
Giang Hiểu Tình ôm bụng cười đến đau đuổi theo: "Úi úi cậu đi chậm thôi, đợi tớ với, tớ không cười không cười nữa ha ha ha ha...!thật đó..."
Đuổi theo hơn mười mét, Giang Hiểu Tình mới gian nan không cười nữa, cô ấy ôm cánh tay Cố Niệm, vừa điều chỉnh hô hấp vừa nỗ lực nghiêm túc lại: "Tóm lại là, tối hôm đó sau trận say rượu ở tiệc đóng máy và gọi video với dì Cố thì cậu đã bại lộ thân phận fan mẹ với Lạc Tu rồi?"
"Chính là như thế." Cố Niệm héo hon nhắm mắt, buồn bã ỉu xìu lên tiếng.
"Thật ra tớ thấy chuyện này không đến nỗi tệ như cậu nghĩ."
"...Ý cậu là sao?"
"Cậu nghĩ xem, dì Cố nói tối hôm đó Lạc Tu bị cậu bắt nạt đến thảm, nhưng ngày hôm sau lại giống như không có việc gì, còn đối với cậu rất tốt đúng không?"
"......"
Cố Niệm nhớ lại ngày hôm đó, cảm động gật đầu.
Giang Hiểu Tình: "Cho nên, điều này chứng minh Lạc Tu không để tâm chuyện cậu là fan mẹ, hoặc đơn giản anh ấy chỉ xem như cậu say rượu làm bậy mà thôi! Mối quan hệ tốt đẹp của hai người hoàn toàn không bị ảnh hưởng."
Cố Niệm nghi hoặc: "Anh ấy nghĩ tớ say rượu làm bậy?"
Giang Hiểu Tình gật đầu: "Đúng vậy, bạn cùng phòng đại học của tớ mỗi lần uống say thường xuyên xưng ba gọi con trai con gái lung tung."
Hai mắt Cố Niệm hơi sáng lên.
Giang Hiểu Tình nhớ tới chuyện gì, quay đầu lại: "Sau khi trở về, đầu tuần cậu có gọi điện cho Lạc Tu đúng không, thái độ anh ấy thế nào?"
Cố Niệm hai mắt ngấn lệ: "Vô cùng dịu dàng, còn an ủi tớ nữa."
"Đó cậu thấy chưa," Giang Hiểu Tình vỗ tay cái bốp, "Tớ đã nói anh ấy không để chuyện này trong lòng đâu— Cậu cũng đừng nghĩ nhiều nữa, cậu không nghĩ nữa là được rồi."
"....!Được, tớ không nghĩ nữa!"
Giang Hiểu Tình giật mình quay đầu lại, nhìn Cố Niệm đã thoát khỏi bộ dáng héo rũ trở nên nghiêm túc kiên định, ngơ ngác hỏi: "Năng lực thuyết phục của tớ có hiệu quả vậy sao?"
Cố Niệm: "Chủ yếu là vì trước khi vào Đạo quán phải giữ tâm thanh tịnh, nghe nói như vậy lời cầu khấn mới thành kính linh nghiệm."
Giang Hiểu Tình: "......"
Quá trình dâng hương cầu khấn Cố Niệm đã rất quen thuộc, chỉ là lúc này chính điện quá đông người, một hàng người nghiêm chỉnh đứng xếp hàng.
Cố Niệm và Giang Hiểu Tình chỉ có thể đứng bên cạnh phiến đá dựng đứng nhìn nắng hè tháng bảy chiếu lên đỉnh đầu, xung quanh không một bóng râm.
Giang Hiểu Tình vốn không có bao nhiêu nghiêm túc, chưa được mấy phút đã không chịu đựng được nữa.
"Không được không được," cô ấy xua tay với Cố Niệm, "Này không phải là đi cầu khấn, là đến tra tấn bản thân."
"Này!" Cố Niệm nhìn xung quanh không có ai chú ý đến mới thở ra một hơi, "Ở trước đạo quán nói mấy lời này, cậu không sợ bị người ta trùm bao tải quăng ra khỏi cổng hả?!"
"Thiên Tôn từ bi sẽ tha thứ cho tớ." Giang Hiểu Tình vô tâm vô phế nói tiếp, "Nhưng là tớ không chịu được nữa rồi, phơi nắng thêm chút nữa tớ sẽ say nắng mất."
Cố Niệm nhìn thoáng qua hàng người trải dài trước mắt, quả thật còn phải đợi lâu lắm: "Vậy cậu không cầu khấn nữa hả?"
"Không, sống chết có mệnh giàu sang do trời." Giang Hiểu Tình bày ra vẻ mặt lớn chết không sợ nước sôi mà lắc đầu.
Cố Niệm bật cười: "Được rồi, vậy cậu tìm chỗ nào có bóng cây đợi tớ đi."
"Tớ đi dạo phía sau đây, nghe nói bên kia có chỗ xin xăm, không đông người lắm— khi nào cậu xong thì qua tìm tớ nhé?"
"OK!"
Vì thế hai người tách ra, đoàn người xếp hàng bên Cố Niệm đợi hơn nửa tiếng cuối cùng cũng kết thúc, cô xốc lại tinh thần, vô cùng thành kính nghiêm cẩn đi vào đại điện.
Tay cầm phần chân nhang, đầu nhang hướng xuống đất, châm ba nén nhang.
Ngón tay cái và ngón tay trỏ tay trái nắm bên trên, ngón tay cái và ngón tay trỏ tay phải niết bên dưới, khom lưng vái ba cái sau đó cắm nhang cầu khấn.
Lời cầu khấn của Cố Niệm cũng giống như mỗi tháng trong suốt hai năm qua: Cầu cho Lạc Tu tiên sinh bình an vô sự, mọi điều thuận ý.
Dâng hương xong, Cố Niệm ra khỏi chính điện.
Cô vừa bước ra khỏi cửa điện thì nhận được tin nhắn của Giang Hiểu Tình kèm theo một bức ảnh vẽ tay, trên đó vẽ con đường xiêu xiêu vẹo vẹo.
Cuối cùng còn có một câu: [Tớ ở đây đợi đậu đó, nhanh lên nhanh lên!]
Cố Niệm nhắn lại một gương mặt cười, dưới ánh mặt trời gay gắt lười biếng nhấc chân đi theo bản đồ của Giang Hiểu Tình.
Dẫm lên từng phiến đá xanh trong Đạo quán, vòng qua hàng cổ thụ to lớn và xuyên qua dòng người cao thấp xa lạ trước mặt, Cố Niệm căn mắt dò bản đồ tìm tới nơi.
Cách đó mấy mét, Giang Hiểu Tình đứng trên bậc thang đá, nhảy nhót vẫy tay với cô.
Cố Niệm cười vẫy tay lại với cô ấy, từ trong trạng thái tâm hồn đang cưỡi mây du ngoạn thoát ra.
"Tớ đợi lâu muốn chết vậy đó, đội ngũ cầu nguyện này cũng quá đông rồi." Giang Hiểu Tình ôm cánh tay Cố Niệm, kéo cô đi về phía đằng sau.
"Hôm nay chưa phải là đông nhất đâu..." Cố Niệm bị kéo đi đến hoa mắt chóng mặt, "Cậu lôi tớ đi đâu vậy?"
Giang Hiểu Tình hưng phấn quay đầu lại, "Trong lúc đợi cậu tớ đã nghe ngóng được một chuyện hay, trong đạo quán xin xăm linh nghiệm lắm, nhiều người còn đặc biệt từ thành phố khác đến đây xin xăm nữa đó!"
"Xin xăm?"
"Ừ! Ở đó đó, cậu mau nhìn đi!"
"......"
Giang Hiểu Tình dừng bước chân, Cố Niệm lập tức nhìn theo hướng ngón tay cô ấy.
Bên ngoài cổng điện người tới người lui, phía sau điện có kê từng dãy bàn dài, đằng sau mỗi bàn treo đầy gương bát quái đều có một vị đạo sĩ mặc đạo bào đội mũ Yển Nguyệt.
Giang Hiểu Tình liếng thoắng: "Xin xăm ở đây có đầy đủ hết, đường sự nghiệp, đường tình duyên, tài lộc, sức khoẻ....!cái gì cũng có!"
Tầm mắt Cố Niệm bình tĩnh đảo qua bên đó, Giang Hiểu Tình nhìn phản ứng này của cô thì nghi hoặc: "Không phải mỗi tháng cậu đều tới đây sao? Không biết chỗ này à?"
Cố Niệm gật đầu: "Lần nào tớ cũng thắp hương rồi đi về thôi."
"Trời ạ thật là lãng phí, đi đi đi, chúng ta đi xin một quẻ thử xem."
Cố Niệm chưa kịp cự tuyệt đã bị Giang Hiểu Tình lôi kéo đi đến phía trước.
Đi đến thềm đá, Giang Hiểu Tình lại khó xử: "Nghe chị gái vừa mới giới thiệu cho tớ nói, tốt nhất chỉ nên xin một quẻ thôi nếu không sẽ ảnh hưởng đến linh nghiệm của quẻ bói.
Cậu nói xem chúng ta nên xin quẻ nào?"
Cố Niệm thở dài bất lực: "Tớ không có hứng thú với cái này..."
"Tới cũng tới rồi, thử xem sao."
Cố Niệm không có tinh thần lắc lắc đầu: "Cậu đi là được rồi, tớ ở đây đợi cậu."
Giang Hiểu Tình quấn lấy cô mè nheo: "Sao cậu không thử xem, tớ đi một mình buồn lắm."
Cố Niệm do dự một lúc, nhìn trước nhìn sau xem có ai nghe được hay không mới quay lại nói nhỏ với cô ấy: "Thật ra tớ không phải là người chơi hệ tâm linh."
"......?"
Bốn mắt nhìn nhau.
Giang Hiểu Tình ngẩn ra nhìn cô, hoàn hồn hỏi: "Cậu đã không tin mà còn đến đây làm gì?"
Cố Niệm suy nghĩ, "Chính là một loại phó thác tinh thần để gửi lời chúc tốt đẹp đến con trai bảo bối của tớ.
Khi đó khoảng cách giữ tớ và anh ấy xa như vậy, chỉ có thể dùng phương thức này, dần dần sau này cũng đã trở thành thói quen."
Giang Hiểu Tình đỡ trán: "Cậu đúng là yêu Lạc Tu đến sâu đậm."
Cố Niệm kiêu ngạo hất cằm.
Hai người mải nói chuyện nên không để ý khi Giang Hiểu Tình nói xong câu đó, một đạo sĩ trẻ tuổi đi sau lưng cô nàng bỗng tạm dừng bước chân, đợi đến khi đi xa hai người thì người đó mới ngoái đầu nhìn lại.
Giang Hiểu Tình bên này còn đang đảo mắt: "Đúng rồi, không phải cậu đang lo lắng chuyện phát sóng của《Có yêu》hay sao? Chi bằng giúp Lạc Tu xin một quẻ sự nghiệp, biết đâu còn có thể giải hạn!"
Cố Niệm nghe vậy tức khắc động lòng.
Chần chờ vài giây cô mới chậm rãi gật đầu: "Vậy được rồi, cậu xin quẻ gì?"
"À...!Tình duyên đi!" Giang Hiểu Tình nhếch miệng cười gian, "Bói xem chân mệnh thiên tử của tớ khi nào xuất hiện!"
...
Nhìn bóng lưng hai cô gái đi về hướng bàn xin xăm, đạo sĩ trẻ tuổi đứng dưới táng cây ngáo một cái sau đó nở nụ cười.
Chợt có tiểu đạo đồng* đi ngang qua thì bị đạo sĩ trẻ tuổi gọi lại.
(*) Tiểu đạo đồng: đạo sĩ còn nhỏ tuổi
Tiểu đạo đồng nghe tiếng gọi quay lại, nhìn thấy rõ gương mặt người nọ thì cuống quýt cúi đầu: "Chào thái sư thúc tổ Cầm Quả!"
Đạo sĩ trẻ tuổi nghe thấy xưng hô này thì đầu to ra, có khác gì gọi anh là ông nội đâu?
"Bọn họ không thể hoãn lại việc thu nhận đồ đệ hay sao..."
"Thái...!thái sư thúc tổ ngài nói gì ạ? Đệ tử không không không..."
"Đừng sợ," đạo sĩ trẻ tuổi đưa tay vỗ vai tiểu đạo đồng, "Không phải hỏi học tập tu hành của con đến đâu."
Tiểu đạo đồng vẫn đang rất căng thẳng.
Khi vào Đạo quán cậu đã nghe sư huynh và các sư thúc nói, trước khi lão trụ trì bế quan có thu nhận một vị đệ tử tuổi còn rất trẻ, cùng đạo pháp với trụ trì đương nhiệm, nhất định không được đắc tội, tốt nhất là không được thân cận với vị thái sư thúc tổ này....
Trong lòng tiểu đạo đồng đang mặc niệm lời dặn dò của sư phụ thì nghe thấy thanh âm có chút lười biếng vang lên trên đỉnh đầu: "Ta có việc phải đến chính điện, nhờ con giúp ta đưa tin đến vị tín sĩ họ Lạc đang ở sương phòng khách quý trong hậu viện."
"Sao ạ?" Tiểu đạo đồng mê mang ngẩng đầu, theo bản năng nhìn tay vị đạo sĩ trẻ tuổi, trống không.
An Diệc bật cười: "Đưa lời nhắn, không phải đưa thư."
Tiểu đạo đồng chợt bừng tỉnh, đỏ mặt.
"Nếu thấy người đó, con nói với cậu ấy đến đài xin xăm."
Tiểu đạo đồng nghiêm túc gật đầu: "Sau đó nói là do Thái sư thúc tổ ngài phân phó ạ?"
"Ừ." An Diệc nghĩ nghĩ, "Có điều nói vậy hơn phân nửa tên đó cũng không nghe lời ta, vậy đi, con nói thêm một câu."
"......?"
Tiểu đạo đồng ngơ ngác ngẩng mặt nhìn vị thái sư thúc tổ này khẽ cười, dùng ngữ khí giống y như các vị sư thúc khi trộm bát quái mà nói, "Con nói, yêu nữ trong núi hôm nay đã chạy đến Đạo quán."
Tiểu đạo đồng ngây người, vài giây sau mặt mày xanh lét: "Yêu yêu yêu nữ?? Ở đâu ạ?!"
An Diệc bật cười: "Chuyện này trẻ con không nên biết, mau đi truyền tin đi."
"....Vâng."
Tiểu đạo đồng mang theo gương mặt nhỏ trắng bệch sợ hãi một mạch chạy đến hậu viện.
An Diệc một bên phất tay đạo bào xoay người đi đến chính điện một bên tiếc nuối: "Đáng tiếc, nếu hôm nay không phải do sư huynh bàn giao đạo sự thì đã có trò vui để xem..."
***
Truyện chỉ được đăng tại Wattpad https://.wattpad.com/user/Daugooo và fb Tiểu Mộc Đầu - 小木头。Hãy đọc tại Wattpad và blog để ủng hộ chính chủ nhé.