Nhóc Lười Kết Hôn
Chương 16: 16
16.
"Tôi ăn thịt người rồi."
Khi ba người đến nhà mới, mở cửa, Tần Lĩnh và Tần Đại Hải cùng trầm mặc —
Bậc thềm ở cửa ra vào có hai tủ giày màu trắng, trên tủ giày có treo tranh, có đèn, vừa đẹp lại vừa trang nhã.
Ngoài cửa thang máy và cửa nhà có một cây tài lộc, trên nhánh cây có treo những chiếc đèn lồng nhỏ màu đỏ, rất có không khí lễ tết.
Bước vào cửa là bộ sô pha rộng rãi, bàn cà phê được thiết kế đẹp mắt, bên tường là bức tranh đồ sộ cao từ trần xuống đất, cả sảnh thông thoáng chỉ liếc mắt nhìn đã thấy hết toàn bộ, giống y như sảnh của một khách sạn năm sao, đẹp, rộng và tinh tế.
Tần Đại Hải đứng ở cửa má mồm nhìn xung quanh, hỏi Đông Bối Bối: "Đây là hia làm hẻ?"
Đông Bối Bối nở nụ cười, nói khiêm tốn: "Làm đại thôi ạ."
Tần Đại Hải "ừ", gật gù, người bình thường không nói được câu nào xuôi tai như ông cũng không khỏi khen ngợi: "Đẹp, đẹp lắm, khí thế."
Tần Lĩnh còn kinh ngạc hơn nhiều so với Tần Đại Hải, dù sao anh cũng đã từng thấy dáng vẻ nguyên sơ của căn nhà này.
Anh vốn tưởng rằng nếu Đông Bối Bối sống ở đây, có lẽ ngôi nhà sẽ được trang hoàng thêm phần ấm cúng, giống như căn nhà của cậu.
Nhưng bây giờ xem ra, rõ ràng anh đã đánh giá thấp bạn đời mới cưới của mình — sự kết hợp giữa cảm quan thiết kế và tông màu này, người không biết còn nghĩ rằng được quy hoạch bởi nhà thiết kế chuyên nghiệp.
Vào sâu bên trong, phòng ăn được kết nối với phòng khách cũng tương tự như vậy.
Nhà bếp được chia theo hai phong cách tây tàu, kiểu tàu có cửa và gần bên trong; kiểu tây ở bên ngoài, có một đảo bếp, thông với phòng ăn, là không gian mở về mặt thị giác.
Ngoài ra, tầng một còn có hai phòng tắm và một phòng nhỏ không có giường, chỉ có một chiếc ghế bập bênh.
Tần Đại Hải đứng ở cửa hỏi Đông Bối Bối: "Phòng này để mần chi?"
Đông Bối Bối kiên nhẫn giải thích: "Phòng này con còn chưa làm xong.
Định làm phòng làm việc mini để nằm đọc sách và nghỉ ngơi."
Tần Đại Hải "ừa", tuy rằng không hiểu lắm nhưng ông nghe hiểu mấy chữ "phòng làm việc".
Được, được lắm, nhà không có phòng làm việc còn ngại nói từng học đại học.
Tần Đại Hải đứng ở bậc cầu thang, ngửa cổ nhìn lên.
Đông Bối Bối: "Bên trên là phòng ngủ và một phòng làm việc."
Tần Đại Hải không cất bước: "Sao lại có thêm một phòng làm việc."
Đông Bối Bối: "Chuẩn bị cho Tần Lĩnh, con nghĩ có thể anh ấy cần phải làm việc ở nhà, một số tài liệu công việc cũng có thể để ở nhà."
Tần Đại Hải "ừa" rồi gật đầu, nhưng cuối cùng cũng không đi lên.
Ngược lại ông bước đến cửa sổ kính trong suốt sát đất ở sảnh, chắp tay sau lưng, tò mò nhìn ra ngoài: "Mần chi mờ ban công này bự dữ?"
Đông Bối Bối: "Là sân thượng ạ." Nói rồi cậu đẩy cửa kính.
Tần Đại Hải bước ra sân, nhìn thấy ngoài đó đã có hai giàn hoa và một giá trúc trồng dây leo, ông hỏi: "Còn định làm vườn?"
Đông Bối Bối: "Nơi này rộng lắm, con định dùng một nửa để trồng hoa, một nửa để trồng mấy thứ khác."
Tần Đại Hải nghe vậy thì sững sờ: "Hia còn biết trồng trọt?"
Đông Bối Bối mỉm cười: "Không biết nhiều ạ, nhưng có thể học, vừa hay cũng có chỗ."
Tần Đại Hải: "Định trồng cái chi?"
Đông Bối Bối: "Gì cũng được ạ."
"Dưa hấu, dâu tây, mướp, hành là rau xanh gì đó."
Tần Đại Hải: "Có mầm chưa?"
Ặc?
Đông Bối Bối: "Còn chưa mua ạ.
Con phải làm đất xong rồi mới trồng."
Tần Đại Hải: "Đất ở mô?"
Đông Bối Bối: "Mua ở chợ hoa và chim."
Tần Đại Hải lầm bầm trong lòng đúng là dân thành phố mà, đất mà còn phải mua hẻ?
"Để tía về tìm người mang cho hia, đảm bảo trồng gì sống đó, tuyệt đối tốt hơn đất hia mua."
Đông Bối Bối đang muốn đáp dạ, Tần Lĩnh đã bước ra sân thượng lên tiếng: "Chút đất không đủ đâu, nhiều thì cha nhờ ai?"
Tần Đại Hải dằn dỗi: "Hia quản tía nhờ ai mang dùm, cũng không cần hia dìa lấy."
Dỗi xong thì không thèm để ý tới Tần Lĩnh nữa, quay sang Đông Bối Bối, trò chuyện về chuyện đồng áng mà ông rất giỏi: Gì mà gieo hạt gì, mầm gì; những thứ không được trồng cùng nhau, sẽ tan tành hết; loại nào trồng có quả trong năm, loại nào trồng phải vài năm mới có quả.
Đông Bối Bối lắng nghe rất nghiêm túc.
Tần Lĩnh nhìn bóng lưng hài hòa đứng cùng nhau của hai người, cong môi nở nụ cười.
Lúc chuẩn bị rời khỏi nhà mới, Tần Đại Hải chắp tay sau lưng, đứng bên cạnh Tần Lĩnh nói thầm một câu: "Thằng bé biết trồng trọt cũng được lắm."
Tần Lĩnh có chút buồn cười, lại bội phục Đông Bối Bối, cha anh khó tính như vậy cậu cũng thu phục được.
Tối đó, Tần Đại Hải ở nhà của Đông Bối Bối, ăn ở nhà của Đông Bối Bối.
Tần Lĩnh vào bếp, đang xắn tay áo thì bị Đông Bối Bối gọi lại: "Anh không cần vào đâu, anh ra ngoài ngồi với cha đi."
Tần Lĩnh:?
Đông Bối Bối thăm dò nhìn ra ngoài, thấy Tần Đại Hải đang nghiêm túc xem TV thì thu hồi mắt, nhỏ giọng: "Khó được khi cha lên đây một lần, anh cho em cơ hội thể hiện đi mà."
Tần Lĩnh: "Thật sự không cần tôi giúp?"
Đông Bối Bối lắc đầu: Ra ngoài đi ra ngoài đi.
Tần Lĩnh đi ra ngoài.
Vừa bước ra ngoài xuống sô pha, ngước mắt đã thấy ánh lửa phừng lên trong bếp, giống như vừa rò rỉ khí gas, bếp phun lửa.
Tần Lĩnh nhanh chóng đứng dậy đi vào trong.
Trong bếp không có việc gì, Đông Bối Bối đứng trước bếp đảo muôi điệu nghệ.
Cậu thấy Tần Lĩnh lại đi vào thì không khỏi buồn bực quay lại.
Tần Lĩnh khó hiểu, hỏi: "Vừa nãy sao vậy?"
Đông Bối Bối: "Không sao hết, em xào rau."
Tần Lĩnh phản ứng lại: "Em đang hất chảo?"
Anh chỉ từng thấy đầu bếp ở khách sạn mới hất chảo như thế, đây là lần đầu tiên anh biết nấu nướng trong nhà cũng có thể làm thế này.
Đông Bối Bối bày vẻ đương nhiên: "Đúng đó, làm vậy mới ngon."
Tần Lĩnh yên lòng, nói một cách đầy quan tâm: "Em cẩn thận nhé.".