[Phần 2] Thiều Hoa Vì Quân Gả
Chương 243: DỰ TIỆC
Buối tối Tiết Thần đưa thiệp mời cho Lâu Khánh Vân xem: “Vốn dĩ ta định ở trong phủ dưỡng nhiều hơn chút, hài tử vẫn còn nhỏ tháng, tùy tiện đi chỗ đông người cũng không biết có thể va chạm gì hay không, nhưng Thái Tử Phi đích thân mời thì thật ra không thể không đi.”
Lâu Khánh Vân lại không thèm để ý: “Đây là Thái Tử Phi muốn mượn sức nàng mà thôi. Thái Tử tất nhiên đã thuật lại không ít chuyện của nàng. Hiện giờ nàng cũng đã qua ba tháng, đâu còn ngại va chạm. Hơn nữa, đi đến phủ Thái Tử mà nàng còn sợ cái gì? Trong phủ có hơn phân nửa đều là Cẩm Y Vệ và Cấm quân, bọn họ sẽ phải bảo hộ cho nàng một giọt nước cũng không lọt, căn bản không thể có người trà trộn vào hại nàng được.”
Lâu Khánh Vân ngồi ở một bên, ân cần lột nho cho Tiết Thần, khảy hạt xong thì dùng xiên tre đưa đến miệng nàng, sau đó lại vừa tiếp tục công việc trong tay vừa nói: “Đó không phải muốn tỏ rõ sự trịnh trọng dành cho nàng sao? Là chuyện tốt! Ngoại trừ nàng và các chính phi của Hoàng tử, cũng chỉ có mấy Công chúa mới có vinh dự này.”
Tiết Thần ăn xong nho, khép lại thiệp mời đặt sang một bên nói: “Thái Tử Phi này lúc trước ta đã gặp qua ở trong biệt viện. Ta vẫn luôn rất tò mò, vì sao Thái Tử có bao nhiêu nữ nhân nhà huân quý lại không cưới, nhưng lại đi cưới đích tiểu thư nhà Ngự sử đài? Ngay cả mấy trắc phi khác của Thái Tử còn có xuất thân dường như cao hơn cả Thái Tử Phi.”
Tiết Thần thật ra cũng không phải không hiểu đạo lý này, lại nghe Lâu Khánh Vân tường tận giải thích thêm một phen, lúc này mới cười gật đầu, lại ăn một quả nho nữa mới nói: “Mặc kệ là xuất giá hay thú thê, tìm được người thích hợp mới là quan trọng nhất, nhưng có rất nhiều người lại không thể có được phần tự chủ này. Chỉ cần suy nghĩ đến đây ta liền cảm thấy chúng ta thực hạnh phúc, ít nhất có thể cùng người chân ái thành lập gia đình. Cũng may mắn chàng thành thân không cần suy xét vấn đề lợi ích, bằng không hai ta phỏng chừng cũng không thành đôi được.”
Lâu Khánh Vân nghe đến đó lập tức tự hào nói: “Chứ còn gì nữa. Ta chính là kéo đến lúc lớn như vậy mà chưa thành thân, còn không phải là vì chờ nàng sao? Cuộc sống như hai ta mới gọi là hạnh phúc, sống như Thái Tử . . . chậc chậc chậc chậc hừ . . . hạnh phúc ở chỗ nào chứ! Quả thực chính là chịu phạt! Muốn ta mỗi ngày phải đối mặt với nữ nhân ta không thích, thà rằng cả đời không thành thân đi làm hòa thượng.”
Tiết Thần bị Lâu Khánh Vân chọc cười: “Hèn chi hai chúng ta ăn ý như vậy, ta cũng từng nghĩ giống y như thế, nếu không phải gặp chàng thì ta đã đi làm ni cô rồi.”
Lâu Khánh Vân tiến đến bên tai nàng thầm thì: “Nàng nhất định sẽ đến miếu ni cô bên cạnh ngôi chùa ta xuất gia, hai ta còn phải gặp gỡ.” 😂
Trừng phu quân một cái, hai người tình chàng ý thiếp xô xô đẩy đẩy, Lâu Khánh Vân lại đưa một quả nho được lột sạch tới miệng nàng, Tiết Thần lắc đầu: “Không muốn ăn nữa, chàng ăn đi.”
“Lại ăn một quả, ta đã lột rồi. Mau ăn thôi, nhi tử ta nói muốn ăn đấy.”
“. . .”
Đôi phu thê ở trong phòng ngọt ngấy một hồi, sau đó mới dắt tay nhau đi tản bộ, ghé qua Tùng Hạc viện một chút rồi đi đến Kình Thương viện. Thấy Tuân ca nhi còn chưa ngủ, hai người lại chơi với Tuân ca nhi trong chốc lát mới trở về.