[Phần 2] Thiều Hoa Vì Quân Gả
Chương 250: VUN ĐẮP
Edited by Bà Còm; Converted by wikidich.com
Nhu tỷ nhi không phụ kỳ vọng của Lâu Khánh Vân và Tiết Thần, ngày hôm sau khi Giang Hoài Tín bị nhốt liền nhịn không được khóc lóc chạy tới trước mặt Trưởng Công chúa, thẳng thắn thành khẩn thuật lại chuyện xảy ra với chính mình. Trưởng Công chúa nghe xong vừa phẫn nộ lại kinh ngạc, biết được Trương gia dám gài bẫy Nhu tỷ nhi như vậy, rốt cuộc nhịn không được viết ngay một phong thư đưa vào trong cung, đem thủ đoạn của Trương gia báo cho Hoàng Hậu xin Hoàng Hậu thay Lâu gia chủ trì công đạo.
Còn đối với vị ân nhân theo như lời kể của nữ nhi, Trưởng Công chúa cũng ôm một vạn lòng cảm kích. Nghe nói ân nhân bị nhi tử nhốt ở phòng chất củi, Trưởng Công chúa không khỏi oán trách nhi tử một hồi, vội vàng phái người thỉnh Giang Hoài Tín ra, sau đó lại kêu Tiết Thần đến Kình Thương Viện.
Trưởng Công chúa nhìn thấy Tiết Thần liền theo thói quen đi qua đỡ nàng ngồi xuống, còn kêu Thiền Oánh lót cho nàng một tấm đệm mềm sau lưng, lúc này mới đi vào vấn đề: “Con nói xem chuyện này Khánh ca nhi làm ăn kiểu gì vậy, Trương gia kia hại người hắn không đi bắt không đi quản, lại cố tình nhốt ân nhân cứu mạng của Nhu tỷ nhi vào phòng chất củi, làm thế coi sao được?”
Tiết Thần nhìn thoáng qua Giang Hoài Tín, thấy hắn tuy rằng hai mắt đỏ chạch - chắc là một đêm không ngủ - nhưng thân hình vẫn luôn thẳng thắn đĩnh bạc, thoạt nhìn thật giống một gốc cây tùng hiên ngang vững chãi. Nhu tỷ nhi tuy rằng đứng phía sau Trưởng Công chúa nhưng ánh mắt luôn nhịn không được liếc về hướng người nào đó đang đứng thẳng, sắc mặt có chút trắng bệch, hiển nhiên đêm qua cũng không ngủ ngon.
“Hắn cũng quá bá đạo. Tốt xấu chẳng phân biệt.”
Tiết Thần hùa theo Trưởng Công chúa: “Ngài đừng tức giận, trở về nhi tức sẽ nói với lang quân. Đúng rồi, vị này chính là Cung di nương, lúc trước nhi tức đã từng đề qua với ngài, là quý thiếp của Lão Vương gia Nhữ Nam Vương phủ. Sinh thời Lão Vương gia đã cho Cung di nương ân điển không cần ở trong Vương phủ. Mấy tháng trước Cung di nương và Giang công tử đã tới kinh thành, lần này có thể cứu Nhu tỷ nhi cũng là ông trời có mắt, chúng ta phải cảm ơn bọn họ thật nhiều.”
Trưởng Công chúa cũng không phải là kiểu chỉ xem trọng dòng dõi cao mà nhìn người, trước đó xác thật cũng đã nghe nói qua về vị di nương này, ở quan ngoại bồi Lão Vương gia mười mấy năm, cũng coi như là nữ nhân có nghị lực. Mà lần trước vụ giả mạo hôn thư Tiết Thần cũng đã sớm giải thích rõ ràng, rốt cuộc cũng không phải do vị di nương này làm, chính là do Nhữ Nam Vương Thái phi tính kế quấy phá. Hiện giờ nghe Tiết Thần giới thiệu xong, Trưởng Công chúa liền gật đầu với Cung di nương. Cung di nương và Giang Hoài Tín đều có chút kinh ngạc nhìn Tiết Thần, dường như không thể ngờ được Tiết Thần sẽ mở miệng giới thiệu bọn họ.
Tiết Thần gật đầu: “Đúng vậy, chính là hắn. Mẫu thân cảm thấy thế nào?”
Trưởng Công chúa lại xem kỹ Giang Hoài Tín từ trên xuống dưới một phen: “Không tệ.”
Nghe xong Tiết Thần liền nháy nháy mắt với Trưởng Công chúa, khẽ hất cằm về phía Nhu tỷ nhi đang đứng phía sau. Trưởng Công chúa hiểu ý liền quay đầu nhìn, chỉ thấy Nhu tỷ nhi tuy đứng sau lưng mình nhưng đôi mắt đen láy mỹ lệ lại luôn luôn liếc về hướng Giang Hoài Tín; Giang Hoài Tín dường như cũng cảm giác được ánh mắt của Nhu tỷ nhi, sắc mặt hai người đều có chút đỏ hồng không được tự nhiên.
Trưởng Công chúa làm gì còn không hiểu ý tứ của nữ nhi, nhẹ giọng khụ một tiếng làm ánh mắt hai người đứt đoạn, đều ăn ý cúi đầu không hề nhìn loạn. Cung di nương thu hết thảy mọi chuyện diễn ra vào mắt, trong lòng cực kỳ cảm kích Tiết Thần, cũng nhìn ra Tam cô nương tuyệt đối là động tâm với tiểu tử ngốc nhà mình. Vốn dĩ còn lo lắng không biết Trưởng Công chúa có trách tội mình kêu nhi tử bám theo Tam cô nương hay không, hiện giờ xem ra có vị Thiếu phu nhân này ở đây, hẳn là không thành vấn đề.
Thật ra trong lòng hai nhà đều đã có quyết định, Trưởng Công chúa làm chủ thả Giang Hoài Tín ra khỏi phòng chất củi để Cung di nương lãnh hắn trở về, còn tặng chút đồ bổ cho bọn họ mang theo.
Mẫu đáy huyệŧ di nương đi rồi, Trưởng Công chúa liền kêu Nhu tỷ nhi đi tây thứ gian, còn mình thì ngồi thương lượng với Tiết Thần nửa ngày về chuyện này. Tiết Thần đương nhiên kiệt lực vun đắp cho Giang Hoài Tín, rốt cuộc theo nhận xét của nàng, Giang Hoài Tín tuy có chút chất phác nhưng là người tuân thủ lời hứa, tính tình ngay thẳng đoan chính, vẫn coi như là một đại trượng phu đúng nghĩa; trong khi đó tính tình của Nhu tỷ nhi ôn nhu nhưng vẫn có chủ ý của riêng mình, trong ngây thơ lại mang theo nét hoạt bát, tính cách của Giang Hoài Tín tất nhiên có thể thiệt tình tiếp nhận Nhu tỷ nhi.
Hai bà tức thương lượng kỹ càng xong, buổi tối thừa dịp ăn cơm chung bèn đề cập vấn đề này với Lâu Chiến và Lâu Khánh Vân. Lâu Chiến nói còn phải để ông gặp người một lần để đánh giá, nếu thật sự có khả năng thì dứt khoát chiêu ở rể là tốt nhất. Rốt cuộc Giang Hoài Tín là thứ tử thứ phòng, Nhu tỷ nhi dù gì cũng là đích nữ Tam cô nương của Lâu gia, lại còn là một Huyện chủ, thân phận sai biệt cũng thực sự hơi lớn, nhưng nếu hai đứa nhỏ lưỡng tình tương duyệt, bên lang quân lại có phẩm hạnh tốt, Lâu Chiến cũng không ngại kén một tế tử vào nhà.
Đề nghị này của Lâu Chiến làm Tiết Thần lập tức đưa ra ý kiến phản đối: “Vậy . . . hình như có chút không ổn đấy ạ?”
Lâu Chiến ôm Tuân ca nhi trong lòng cho Tuân ca nhi ngồi trên đùi ông ăn cơm, cho dù Tuân ca nhi làm vung vãi đầy người cũng không tức giận, thỉnh thoảng lại chú ý gắp thêm đồ ăn cho Tuân ca nhi, trả lời Tiết Thần: “Đây có gì không ổn? Thân phận của hắn cũng quá thấp, Nhu tỷ nhi rốt cuộc là Huyện chủ, chẳng lẽ cứ vậy mà gả cho một bạch đinh không có công danh? Cho dù nhà chúng ta đồng ý, nhưng Hoàng Thượng Hoàng Hậu bên kia cũng sẽ không cho phép.”
Tiết Thần nghe đến đó cũng không thể mở miệng nói thêm, bởi vì nàng không tìm được lý do gì để phản bác lời của Lâu Chiến -- những điều ông nói đều là sự thật, mà nàng cũng không thể tiết lộ cho mọi người biết cùng lắm là sang năm Giang Hoài Tín chắc hẳn có thể lập kỳ công trên chiến trường, vân vân . . . Lâu Khánh Vân thấy nàng có chút sốt ruột, gắp cho nàng một đũa đồ ăn rồi xoa dịu: “Cha nói cũng không phải không có đạo lý, ngay cả Giang Hoài Tín cũng không nên cảm thấy thật sự không cần trả giá gì liền cưới được Lâu gia cô nương.”
Tiết Thần cắn một miếng thịt kho đầu sư tử, gật gật, xem như đồng ý với đề xuất này.