[Phần 2] Thiều Hoa Vì Quân Gả

Chương 257: NƯỚC CỜ


Nói xong liền bóp chặt hơn vào yết hầu của Hữu tướng khiến mặt lão ta sung huyết đỏ thẫm. Võ Đào thấy thế gấp đến độ dậm chân, biết Lâu Khánh Vân không phải nói giỡn -- hôm nay hắn dám đối đãi với Hữu tướng như vậy chứng tỏ hắn đã nghĩ kỹ đường lui, không phải chỉ dăm ba câu là có thể làm hắn kinh sợ. Võ Đào thấy mình mới đe dọa một câu mà Lâu Khánh Vân liền khiến cho Hữu tướng ăn khổ lớn như vậy; nếu thật dám động thủ, tuy rằng Lâu Khánh Vân không thể chạy thoát ra khỏi phủ đệ, nhưng mạng của Hữu tướng nhất định cũng giữ không nổi.

Tay Lâu Khánh Vân hơi chút thả lỏng, Hữu tướng liền không nhịn được bắt đầu thở dốc, đã không còn bình tĩnh như lúc trước, thanh âm khàn khàn: “Thế tử, ngươi thật sự phải dùng trăm năm cơ nghiệp của Lâu gia đánh cược với ta hay sao? Dù cho ta chết thì sau này Lâu gia cũng khó có được những ngày thái bình!”


Lâu Khánh Vân hừ lạnh một tiếng: “Ai nói ta muốn ngươi chết? Hôm nay ta chỉ phụng Thánh mệnh tới truy bắt ngươi quy án, đâu có nói là muốn gϊếŧ ngươi. Hơn nữa, nếu chỉ bằng đám thủ hạ của ngươi mà có thể lay động Lâu gia một mảy may, vì sao Hữu tướng còn kiêng kị chúng ta đến ngày nay? Hiện giờ còn trơ tráo nói muốn lay động Lâu gia của ta, chẳng lẽ không phải là người si nói mộng! Tướng gia có tin hay không, hôm nay cho dù ta có gϊếŧ ngươi thì cùng lắm Hoàng Thượng chỉ xử phạt một mình ta, ngay cả đền mạng cũng sẽ không xảy ra! Thật sự đâu phải ta đánh cuộc với Tướng gia, nhưng chính là Tướng gia đang đánh cuộc với ta đó chứ, Tướng gia muốn dùng tánh mạng của chính mình để cược với ta một ván đấy!”

Ngay lúc này Hữu tướng mới cảm thấy mình quá mức chủ quan nên bị Lâu Khánh Vân khống chế trong tay, cố nén lửa giận gằn giọng: “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”


Lâu Khánh Vân cũng nghiêm túc nói thẳng: “Ta chẳng muốn thế nào cả, chỉ nghĩ mang Tướng gia đến diện Thánh trình bày rõ ràng vụ ám sát Thái Tử mà thôi!”

Hữu tướng quay đầu nhìn Lâu Khánh Vân, trong ánh mắt tràn đầy âm độc cùng nghi ngờ, bởi vì lão ta thấy được sự xảo trá trong mắt Lâu Khánh Vân. Một kẻ đa nghi cả đời như lão thì làm sao có thể tin vào lời nói của Lâu Khánh Vân để rồi ngoan ngoãn đi theo hắn? Trong lòng Hữu tướng đã thầm kết luận, chỉ cần đi cùng Lâu Khánh Vân thoát ly khỏi đám thủ hạ trung thành, đến lúc vào cung thì chờ đợi hắn còn không phải là giam lỏng và gϊếŧ chóc hay sao? Hắn tính kế hơn phân nửa đời người, thời khắc cuối cùng làm sao có thể tin tưởng Lâu Khánh Vân?

Lâu Khánh Vân vẫn bóp cổ Hữu tướng lôi ra phủ. Mắt thấy Hữu tướng sắp bị mang đi, Võ Đào rốt cuộc nhịn không được, chỉ huy mọi người chuẩn bị động thủ. Chẳng qua bọn chúng vẫn không dám bắn tên, sợ làm ngộ thương Tướng gia, hai bên nhân mã ngoài phủ bắt đầu giao thủ. Trên môi Lâu Khánh Vân lộ ra một nụ cười lạnh, đột nhiên buông ra bàn tay kiềm chế Hữu tướng. Hữu tướng khiếp sợ đồng thời cảm giác được cái gáy của mình bị một kích thật mạnh, một tiếng còi rít lên lập tức truyền vào tai, mắt nổ đom đóm, chịu không nổi bịt tai lại cũng không chống nổi thanh âm bén nhọn như xuyên thấu vào tim. Lâu Khánh Vân thổi lên tiếng còi dùng để báo động khi canh gác, người hắn mang đến liền bắt đầu có quy luật rút lui. Lâu Khánh Vân và Nghiêm Lạc Đông đã sớm phi thân lên mái nhà nhìn xuống cảnh hỗn loạn phía dưới, còn có binh mã của Tuần Phòng Doanh đang tới gần, ánh lửa chiếu sáng một bên. Hai người nhìn cả đám tham dự ẩu đả đều bị Tuần Phòng Doanh khống chế, còn Tướng gia ủ rũ cụp đuôi cũng được Võ Đào dìu vào bên trong Tướng phủ. Hai người họ nhanh chóng biến mất trong màn đêm trở về Quốc Công phủ.