Phượng Hồng Vô Tâm - Tiếng Chuông Gió
Chương 58: Chương 58
Hai má nó nóng bừng lên, ngượng ngùng quay đầu tránh đi, tôi giật mình, vội rụt tay lại. Cả hai lại im lặng, con An cứ lặng lẽ gói quà tiếp, tôi thì ngồi bên, rõ lâu sau mới ấp úng:
- Tao…tao..xin lỗi nhé! Tại…
Nó ngắt lời, lí nhí:
- Ừm! Tao hiểu mà.
Từ lúc đó cho đến cuối buổi, hai đứa chẳng nói với nhau câu nào. Ngay cả khi về, tôi cũng chỉ chào nó rồi nó cúi gằm mặt chào lại, chạy biến vào trong nhà. Chẳng như mọi khi, tiễn nhau về còn cứ đứng rình rang ở cổng, trêu đùa nhau chí chóe. Cõ lẽ tự mỗi người, ai cũng đã cảm nhận có gì đó khác biệt ở tình cảm người kia dành ình. Ngẫm lại từ đầu năm lớp 10 đến giờ, hình ảnh về con An trong tôi khác nhiều lắm. Đầu tiên chỉ là đứa tomboy, cáu bẳn, lạnh lùng với tất cả. Rồi sau đó đến con An nghịch ngợm, quậy phá như con trai. Còn giờ thì Búp Bông dễ thương, ngây ngô tồ tẹt như con nít, tồn tại song song với “chị An” có ánh nhìn sắc lẹm, chị đại của bang đầu gầu hot girl. Và tôi cũng tự thấy tôi khác đầu năm nhiều lắm. Vốn từ một thằng khơ khạo chỉ biết cắm đầu học, dần dần thành một thằng lẻo mép, ba hoa chích chòe, cố tập nhiều tài lẻ để hút gái. Từ một thằng mũ ni che tai, bỏ mặc tất cả những gì xung quanh, giờ trở thành thằng nghiện lãnh đạo, lúc nào cũng muốn chỉ huy, lại có phần độc đoán với tất cả nữa. Cảm giác như cả hai cùng tự thay đổi mình, cố gắng làm ình trở nên đẹp hơn trong mắt người còn lại.
Tình yêu, rung động đầu đời. Hóa ra mùi vị nó là thế, giờ tôi mới cảm nhận được đúng thế nào là thích một ai đó bởi vì mình thích chứ không chỉ đơn giản là thấy xinh xinh, mọi người bảo đẹp đôi, vậy là “yêu” luôn.
Trên lớp, mấy ngày hôm nay, kể từ hôm chính thức nghe tin về Dạ hội đêm Trung Thu, cả lũ chúng nó lại xôn xao hết cả lên. Đứa này hỏi đứa kia hôm đó mặc gì, hẹn nhau ở đâu, sau đó đi chơi đâu,…blah …blah… blah. Đã đến ngày đó đâu mà cứ nhắng cả lên, lớp ồn như cái chợ vỡ, đau cả đầu. Giờ sinh hoạt lớp, thằng Quang ở cuối lớp nhảy tót lên ngồi cạnh tôi, xì xầm:
- Ê ku! Dạ hội này mày được giao việc gì?
- Thì giao cho giám sát chúng nó dựng phông nền, ánh sáng, như năm ngoái thôi. Mày hỏi lạ nhỉ?
Nó cười hề hề, gãi đầu:
- Thế có băng đỏ đeo tay không?
- Có!
- Ghi gì?
- Tổ trưởng An ninh! À mà con chó này, mày có ý đồ gì?
Nó đấm đấm vai tôi, nói ngọt xớt:
- Uầy! Hôm nay lại thông minh thế, còn đẹp trai nữa chứ. Mới cắt tóc à?
Tôi bụm miệng cười, liếc nó:
- Thôi bố khỏi nịnh! Tao biết tỏng rồi, lại định mượn tao cái băng, đeo cho oai để lấy le với gái chứ gì!
- Thằng! Chỉ được cái nói chuẩn!
- Bố biết mày mà. Vậy để hôm đó tao đưa à đeo. Này…thế mày tăm tia con nào đấy?
Nó đỏ mặt tía tai, nói:
- Ờ thì…em này ở lớp học thêm tao.
- Mặt mũi thế nào?
- Ủ ôi! Xinh cực kì, mặt sơ sinh cơ thể phụ huynh. Này nhé, không thua gì An hấu của mày đâu.
Đột nhiên rầm một tiếng, con An quay ngoắt từ trên xuống, thoi mạnh một quyền xuống bàn, quắc mắt nhìn thằng Quang:
- Cái gì cơ? Mày cứ liệu thần hồn Quang ạ! Tao còn nghe thấy nữa á, này thì…lắm mồm này.
Vừa quát, nó vừa đưa tay tới theo thế ưng trảo, dí ngay sát mắt thằng Quang. Hai thằng sợ xanh mắt mèo, run cầm cập nhìn nhau. Tôi vội dỗ: