Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng

Chương 548: C548

Định Viễn Hầu chống nạng khập khiễng đi vào phòng riêng.

Chưởng quầy muốn đỡ ông ngồi xuống nhưng bị ông đẩy ra.

“Không cần đỡ, ta tự làm được.”

Định Viễn Hầu từ từ cúi người, chống một tay lên bàn, chậm rãi vững vàng ngồi xuống.

Chưởng quầy giúp ông cất nạng rồi nhanh chóng ra ngoài.

Cánh cửa được đóng lại nhẹ nhàng.

Trong phòng riêng chỉ còn lại Định Viễn Hầu và Lạc Dạ Thần.

Theo tước vị, địa vị của Lạc Dạ Thần cao hơn Định Viễn Hầu, nhưng Định Viễn Hầu lớn hơn y rất nhiều, hơn nữa còn là cha vợ tương lai, Lạc Dạ Thần thân là vãn bối chỉ có thể ngồi quỳ.

Lạc Dạ Thần chống hai tay lên đầu gối, cúi đầu, ngượng ngùng vừa nãy còn chưa qua đi.

Y ước gì có thể quay ngược thời gian, bóp cổ bản thân nói nhảm vừa nãy.

Định Viễn Hầu rất bình tĩnh.

Ông chinh chiến sa trường nhiều năm, có cảnh tượng gì mà chưa từng thấy?

Đối với ông, ngoại trừ sống chết, những chuyện khác đều là vặt vãnh.


Nét mặt ông không đổi hỏi “Vương gia thật sự là đoạn tụ?”