Sát Thần Chí Tôn

Chương 2418: C2418

Giang Trần đối với phán đoná của thần điểu Chu Tước vẫn có chút tán đồng.

Ma chủ Thiên Ma sau khi đoạt xá, muốn luyện hóa khối thân thể máu thịt kia trở thành pháp thân Thiên ma cần có một thời gian rất dài. Hơn nữa thời gian dung hợp, thời gian khôi phục thực lực, cho dù không tới ba trăm năm thì ít cũng phải một hai trăm năm.

Chỉ cần có một hai trăm năm này, Giang Trần cũng không lo lắng tới ma chủ Thiên ma ngày giương oai.

Nói cho cùng, Giang Trần kiêng kỵ không phải là Ma tộc, mà là lo lắng mình không có đủ thời gian phát triển. Chỉ cần thời gian đầy đủ, Giang Trần tự tin, cho dù là thập mạch của Ma tộc cùng lúc xuất hiện, hắn cũng có tự tin vượt qua, chống đỡ được.

Chuyến đi Trầm Hương cốc này Giang Trần vốn muốn đi nghiên cứu một phen, muốn nhìn xem có kỳ ngộ, thu hoạch gì không. Thế nhưng mà quá trình này lại khiến cho Giang Trần cảm giác được sâu sắc nhân sinh, thực sự quá kích thích.

- Tiền bối, mọi người đều nói Thánh Nhất tông có ba đại bảo vật trấn tông. Chân Linh chuyên coi như là bảo vật trấn tông thứ ba. Thần cung thượng cổ coi như là bảo vật trấn tông thứ hai. Như vậy, bảo vật trấn tông thứ nhất rốt cuộc ở nơi nào?

Giang Trần đối với bảo vật trấn tông vẫn nhớ mãi không quên.

Nếu như nói hiện tại hắn thiếu nhất thứ gì, không phải là võ điển, không phải là đan dược, mà là trang bị và tài nguyên.

Những vật này hiện tại bị quản chế bởi điều kiện của cương vực nhân loại. Muốn đạt được trang bị và tài nguyên cấp bậc nghịch thiên, độ khó thực sự quá lớn. Kỳ ngộ cũng chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Lần này quá trình đi Trầm Hương cốc này vô cùng thảm thiết, nếu như có chỗ thu hoạch cũng coi như chuyến đi này không tệ.

Trấn tông chi bảo thứ nhất, thần điểu Chu Tước cũng không biết. Tuy rằng nó có quan hệ mật thiết với Thánh Nhất tông thượng cổ, nhưng đối với ba đại bảo vật trấn tông của Thánh Nhất tông lại không biết nhiều lắm.


Nhất là bảo vật xếp hàng thứ nhất Thánh Nhất tông, rốt cuộc là thứ gì nó cũng chưa từng nghe qua.

Không có được bảo vật xếp hàng thứ nhất trong Thánh Nhất tông, tuy rằng Giang Trần có chút tiếc nuối, thế nhưng mà hắn cũng không vì vậy mà ở nơi này mãi.

Hắn cũng biết bảo vật trấn tông này nếu như thực sự có duyên với mình, sớm muộn gì cũng có một ngày xuất hiện. Chờ đợi ở nơi này cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

- Đại thạch, tám huynh đệ các ngươi có thể nghĩ kỹ lại không? Về sau các ngươi quyết định đi theo ta lăn lộn chứ?

Giang Trần chuẩn bị rời khỏi, tự nhiên muốn bàn luận một chút với tám huynh đệ này.