Sát Thần Chí Tôn

Chương 2719: C2719

Mãi tới khi Hoàng Nhi trở về, dưới sự cứng rắn của Hoàng Nhi, Thuấn lão mới được thả ra, nhưng mà một thân công lực lại bị áp chế không tới ba thành.

Thuấn lão như vậy rất khó mang Hoàng Nhi gây ra sóng gió. Gia tộc cũng cân nhắc tới việc trấn an cảm xúc của Hoàng Nhi, cho nên lúc này mới mang Thuấn lão về đây.

Nếu không, chỉ sợ Thuấn lão đã chết trong lao ngục.

Về phần phụ mẫu Hoàng Nhi, đó là cái đinh trong mắt Hạ Hầu gia tộc, chuyện này Yến gia căn bản không có tư cách làm chủ.

Cho nên Hoàng Nhi tự nhiên cũng không đề cập tới việc thả phụ mẫu trong lao ngục ra.

Ngày hôm nay, Hoàng Nhi đang ở trong khuê phòng mình, lại một lần nữa đánh đàn tự tiêu khiển, làm bớt sự đau thương trong lòng. Gảy hai khúc đàn, cơ hồ trở thành hành động thiết yếu mỗi ngày của hm.

Phạm Âm độ hồn chú cùng với Tiên Lại diệu âm, lúc trước Giang Trần dạy cho nàng hai thủ khúc này. Hai thủ khúc này cũng là đại công thần lớn nhất giúp Hoàng Nhi trấn áp Bách thế đồng tâm chú lúc trước.

Đồng thời đây cũng hai thủ khúc đính ước của Giang Trần đối với Hoàng Nhi. Nàng tuyệt đối không thể tưởng tượng được, một vũ phu như Giang Trần lại có thể sáng tạo ra thủ khúc có thể lay động lòng người, tinh tế, tỉ mỉ tới vậy.

Hai thủ khúc này cũng là thứ giúp cho Giang Trần chinh phục đuuợc Hoàng Nhi. Chỉ là bản thân Giang Trần còn mơ mơ màng màng mà thôi.

Giờ phút này Hoàng Nhi lại lần nữa gảy đàn đánh hai thủ khúc này, dùng dây đàn và tiếng đàn tưởng niệm lại lúc trước, phảng phất như trở lại cương vực nhân loại, trở lại thời điểm sớm chiều ở chung với Giang Trần.

Trong lúc nhất thời Hoàng Nhi khó kìm nén được cảm xúc của mình, trong lòng tràn ngập nhung nhớ, tràn ngập ngọt ngào, đau thương, chờ mong, tâm thần bất định. Các loại cảm xúc làm cho trong lòng Hoàng Nhi đắng cay, mặn ngọt đủ cả.


- Ài, Hoàng Nhi, con lại nhớ tiểu tử kia sao?

Thanh âm già nua của Thuấn lão từ ngoài cửa vang lên. Bước chân mạnh mẽ của Thuấn lão cũng từ bên ngoài đi tới. Đừng nhìn Thuấn lão hiện tại có ba thành công lực, nhưng mà tinh thần hắn cũng không óc uể oải, giống như có một loại lực lượng đang chống ddwox hắn, làm cho hắn phải một lòng bảo vệ Hoàng Nhi.

Cho dù dưới tình huống công lực mất đi một mảng lớn, hắn cũng không có một chút chán chường nào.

Nghe thấy tiếng bước chân của Thuấn lão, hai tay Hoàng Nhi trên dây đàn ngừng lại. Thoáng cái cố gắng điều chỉnh cảm xúc, cố gắng làm cho tâm tình mình bình phục lại.

Nàng biết rõ Thuấn lão quan tâm tới nàng, cho nên nàng cũng không muốn làm cho Thuấn lão lo lắng quá mức.

- Thuấn lão, người tới rồi sao?

Hoàng Nhi khẽ nói.

- Đúng vậy, lão phu đi ra ngoài nghe ngóng tin tức một chút. Lão phu cũng giống như con, cũng trông ngóng tiểu tử thối kia sớm tới đây một chút a.

Thuấn lão đương nhiên biết rõ Giang Trần và Hoàng Nhi tự đính ước.

- Đáng tiếc còn không có tin tức.

Thuấn lão lắc đầu cảm thán:

- Tiểu tử này sẽ không có mới nới cũ, hoặc là sợ hãi Vạn Uyên đảo, không dám tới đó chứ?

Hoàng Nhi vội nói:

- Sẽ không, Trần ca không phải là người như vậy.

Thuấn lão cười ha hả:

- Tự nhiên lão phu biết rõ hắn không phải là loại người như vậy. Chỉ là muốn từ cương vực nhân loại tới đây, thật đúng là không dễ dàng.

Hoàng Nhi gật đầu, im lặng không nói gì.

Một lúc lâu sau, nàng mới bỗng nhiên hỏi:

- Thuấn lão, đồ đệ kia của người có tin tức gì không?


Thuấn lão cảm thán nói:

- Nó cũng không có tin tức. Lúc trước lão phu phát hiện ra gia tộc truy tung, đã an bài hắn cho tốt, những năm qua, cũng không biết hắn có thể dừng chân ở Vạn Uyên đảo hay không.

Người Thuấn lão và Hoàng Nhi nói tới, tự nhiên là Sở Tinh Hán mà Thuấn lão mang đi từ liên minh thập lục quốc khi trước.

Sở Tinh Hán kia dưới điều kiện của THuấn lão, tiến bộ rất lớn. Lúc tách ra với Thuấn lão đã có tu vi Hoàng cảnh, những năm này, theo Thuấn lão phỏng đoán, dù thế nào cũng đã tiến vào Đế cảnh.

Dù sao Thuấn lão ở trên người hắn đã vận dụng rất nhiều tài nguyên. Có một ít tài nguyên trong đó ngay cả Giang Trần cũng chưa từng được hưởng thụ qua.

Đây là lần đầu tiên Thuấn lão chính thức truyền thụ cho đồ đệ, hắn ở trên người Sở Tinh Hán cũng ký thác hy vọng cực lớn.