Sau Khi Mất Nước Ta Gả Cho Kẻ Chân Đất
Chương 179: Chương 179
“Tỉnh rồi hả?”
Tiểu Hổ quét mắt qua cảnh vật lạ lẫm xung quanh rồi chống tay lên ván giường muốn ngồi dậy.
“Đừng loạn ——”
Lý Thước còn chưa dứt lời thì nàng ta đã vác cả chăn ngồi dậy, cái chăn thêu chim én theo động tác đó rơi xuống.
Vết thương trên người nàng ta đã được xử lý, mảnh vải bọc ngực đã không thấy, bên trong áo lót chỉ có từng tầng băng gạc căng chặt bao lấy miệng vết thương vẫn còn rỉ máu.
Nàng thử giật giật cánh tay và chân của mình, một cơn đau nhói truyền khắp thân thể.
Tiểu Hổ đau đến nhe răng trợn mắt nhưng vẫn cười bất cần đời nói: “Ta không để bụng thì ngươi thẹn thùng cái gì?”
Lý Thước lúc này đã quay lưng về phía nàng mà ngồi trước bàn tròn, giọng lạnh lùng: “Ngươi dùng đầu ngón chân nhìn hay sao mà bảo ta thẹn thùng?”
“Ngươi không thẹn thùng thì ngươi quay lưng đi làm gì?”
Tiểu Hổ xốc chăn lên, hai chân thả xuống dưới giường và dẫm lên giày của mình.
“Quần áo của ta đâu?”
Giọng Lý Thước tràn ngập chán ghét: “Hạ nhân cầm đi giặt sạch rồi, bẩn tới độ cứng lại —— cũng không biết là mấy ngày không giặt nữa.”
“Ngươi bôi nhọ thanh danh của ta,” Tiểu Hổ mang vẻ mặt bất mãn, “Ngươi lội xuống nước lũ đi, quần áo cũng sẽ bẩn thế thôi…… Ờ, này tước đầu, không có quần áo thì ngươi bảo ta mặc cái gì?”
Hai chữ “tước đầu” đổi lấy một 1/10 khóe mắt của Lý Thước.
Nhưng chỉ có một chút xíu ấy Tiểu Hổ cũng nhìn rõ được khinh thường hắn không thèm nói.
“Ngươi cứ thế mà đi ra ngoài.” Lý Thước châm chọc, “Dù sao ngươi cũng không biết hai chữ thẹn thùng viết thế nào cơ mà.”
“…… Hôm nay ngươi ăn pháo à?” Tiểu Hổ nói, “Không phải ngươi còn tức giận vì chuyện trước kia chứ? Chúng ta tám lạng nửa cân, có thể tính là huề nhau hay không? Ngươi khiến ta thiếu chút nữa là tèo nhưng ta có so đo đâu ——”
Lý Thước vừa muốn phản bác thì Tiểu Hổ đã tập tễnh đi tới trước mặt hắn, xoay người kéo áo lót xuống để lộ vết sẹo mới tinh trên lưng mình.
Vết sẹo ngày đó đã khép lại và bong vảy hóa thành một vết mờ mờ chừng 2 ngón tay, giống một ngọn núi dữ tợn kéo từ dưới sườn phải lên và chui ra khỏi băng gạc tới tận xương bả vai gầy gò của nàng.
Một đao này gần như kéo qua cả lưng.
“Một đao này thiếu chút nữa là khiến lão tử táng mệnh —— nhưng ta có so đo không? Đều là nam tử hán, sao ngươi nhỏ mọn thế?” Tiểu Hổ vẫn nói.
“Ta là nam tử hán còn ngươi thì không —— còn nữa, là ngươi lòng mang ý xấu, tự nhận hậu quả xấu.” Lý Thước mặt không biểu tình nói.
“Quỷ hẹp hòi! Khi đó ta còn chưa làm gì đâu! Ngươi cũng không biết ta là người tốt hay người xấu đã muốn mượn đao giết người —— nếu ta mà là người tốt thì làm sao giờ?”
Lý Thước cười lạnh: “Ngươi là người tốt sao?”
Tiểu Hổ nghĩ nghĩ rồi nghiêm túc nói: “Cũng không tính quá xấu.”
Lý Thước dùng một tiếng cười lạnh mang theo trào phúng mà đáp lại.
“Được rồi, hiện tại chúng ta đều là người trong cùng một trận tuyến, không bằng chúng ta uống mấy vò rượu rồi giải mọi ân oán nhé?”
Tiểu Hổ vươn một tay ra vỗ vai Lý Thước còn hắn thì lập tức đứng lên hất tay nàng ra và dùng cái lưng đối diện với nàng.
Hắn tức giận nói: “Ngươi không mặc quần áo còn động tay động chân, có xấu hổ hay không?!”
“Ngươi không chuẩn bị cho ta quần áo để thay lại còn mắng ta không biết xấu hổ ——” Tiểu Hổ đã hao hết nhẫn nại, nàng muốn cùng Lý Thước ở chung một cách hòa bình nhưng ý tưởng này đã bị nàng vứt lên chín tầng mây.
Nàng không chút nghĩ ngợi nói, “Ai biết có phải ngươi muốn nhìn lén lão tử hay không, ngươi mới không cần mặt mũi ấy!”
Mặt Lý Thước xanh mét, hắn lập tức xoay người lại, không màng tị hiềm mà rít qua kẽ răng: “Ta, nhìn lén ngươi?”
“Các ngươi làm sao thế?” Trước khi chiến tranh bùng nổ thì Thẩm Châu Hi đã ôm một chồng xiêm y đi vào từ ngoài cửa.
Thấy Tiểu Hổ đứng trước mặt Lý Thước nhưng lộ hết cảnh xuân thế là nàng lập tức cả kinh đến nói lắp, “Tiểu Hổ, ngươi, ngươi…… ngươi mau mặc quần áo vào đi.”
“Chỗ này là Tương Dương hả?” Tiểu Hổ giật mình hỏi, “Sao ngươi lại đưa ta về đây?”
“Không tiễn ngươi trở về chẳng lẽ muốn ngươi mang dáng vẻ này ở lại trong quân sao?” Lý Thước lạnh giọng nói xong thì quay đầu nói với Thẩm Châu Hi, giọng như gió xuân, “Nếu tẩu tử đã tới thì đệ đi trước, chỗ đại ca cần người hỗ trợ.”
“Đệ đi đi, nhớ rõ phải cẩn thận ——” Thẩm Châu Hi nói, “Cũng dặn dò Lý Vụ một tiếng, bảo chàng lượng sức mà làm.”
“Được, tẩu tử an tâm ở nhà, đệ sẽ giúp đỡ đại ca.” Lý Thước cười đáp.
Tiểu Hổ thì chửi thầm trong lòng: Trình độ lật mặt đúng là cao siêu.
“Từ từ, ta cũng phải đi.” Tiểu Hổ lấy quần áo trong tay Thẩm Châu Hi sau đó lập tức vội vàng mặc vào, miệng vẫn nói, “Ta biết bơi, ta sẽ thay quần áo xong ngay đây, ta……”
Tiểu Hổ ngây ra, cúi đầu nhìn cái váy trong tay.
“…… Đây là cái khỉ gì thế?”
“Đây là váy nhé!” Thẩm Châu Hi hưng phấn nói, “Chỗ này còn có áo ngắn và áo khoác.
Ta chọn theo sở thích của ngươi, là màu xanh đó, ngươi có thích không?”
Tiểu Hổ vừa muốn cự tuyệt thì Thẩm Châu Hi đã buồn bã nói: “Đây là đồ ta đã mặc, ngươi đừng ghét bỏ… vẫn còn mới……”
Thẩm Châu Hi dừng một chút, không nói tiếp nữa mà ngược lại cười nói với nàng kia: “Tuy ta đã mặc nhưng không hề để lại dấu vết gì, thật đó, ngươi nhìn kỹ mà xem!”
Hai mắt nàng tràn đầy chờ mong sáng ngời, bị nàng nhìn chằm chằm thì người ta khó mà kiên trì với suy nghĩ của mình được.
Tiểu Hổ bị nàng đánh lạc hướng nên bất giác nhận lấy bộ trang phục xa lạ kia.
Lúc nàng ta hoàn hồn thì Lý Thước đã chạy biến đi đâu rồi.
“…… Sao lại muốn để ta mặc quần áo của nữ?” Vẻ mặt Tiểu Hổ rối rắm hỏi.
“Chỗ nào trên người ngươi cũng bị thương nặng, đại phu nói ít nhất phải dưỡng thương một tháng rồi mới nói.
Trong khoảng thời gian này ngươi ở lại Lý phủ đi, mặc quần áo nữ sẽ không khiến người ta chú ý, cũng tiện cho ta chăm sóc ngươi.”
Tiểu Hổ không muốn nghỉ ngơi, nhưng khắp cả người nàng đều truyền tới đau đớn khiến nàng ta không thể không từ bỏ ý tưởng này.