Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày

Chương 62

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Bánh Tai Heo

Wattpad: banhtaiheo

Wp: banhtaiheohelachanai.wordpress.com

-----

Ngũ a ca mờ mịt nghĩ nghĩ, sao việc này lại có liên quan tới nương nha?

Sáng nay Nhị ca trốn học chạy đến Từ Ninh Cung mà, sao lại sùng bái nương tới mức rơi lệ?

Mặt bánh bao trắng nõn của Dận Kỳ nhăn nhúm thành một cục, đầu nhỏ nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu.

Thái tử thấy mặt hắn ngơ ngớ, đột nhiên mây đen trong lòng cũng tản đi, hắn đem niềm vui sống sót sau tai nạn cùng sự tức giận uất ức, đều vứt ra hết sau đầu.

Hắn vẫy tay với Dận Kỳ, nhéo nhéo mặt Ngũ đệ, rồi sau đó cười tủm tỉm hỏi: "Hôm nay sao rảnh mà chạy tới Dục Khánh Cung vậy hả?"

Dận Kỳ phục hồi lại tinh thần, cười hắc hắc, thành thành thật thật mà nói: "Nhị ca à, ngươi đọc sách mới được được một nửa liền mất tiêu, Tam ca Tứ ca đều tò mò không hiểu chuyện gì, nhưng các huynh ấy không dám hỏi. Đại ca thì chắc chắn ngươi trốn học, chỉ chốc lát sau, cả cung đều biết...... việc này, ta cũng là nghe người ta nói đó."

Sau đó ta cũng tò mò, nên vội vội vàng vàng chạy tới, ta muốn tìm hiểu tới cùng a.

Nói xong, hắn ngượng ngùng cúi đầu, dĩ nhiên là không tin "cái cớ" rơi lệ của thái tử, hắn nhón mũi chân, lén lút nói với thái tử: "Nhị ca, ta rất hiểu ngươi, ai cũng sẽ có lúc ghét đọc sách mà, trốn đi khóc một tí cũng không mất mặt lắm đâu! Có phải ngươi chạy tới chỗ Lão Tổ Tông tố khổ, nói sư phó giao bài tập quá nhiều hay không?"

Thái tử: "......"

Mặt thái tử có chút đen, tay cũng có chút ngứa, hết Đại a ca rồi, giờ lại đến đệ đệ sốt ruột trước mặt này nữa.

Lão Đại truyền linh tinh ồn ào khiến cả cung đều biết thì cũng thôi đi, còn tiểu Ngũ cứ nghĩ gì trong đầu thế?

Gì mà đi tố khổ giao bài tập nhiều!

Nếu cô gia làm như vậy, thì thanh danh làm sao mà còn, trở thành Thái Tử gia duy nhất vì giao bài nhiều mà khóc rống hả, chuyện này chắc lưu truyền thiên cổ luôn...... Thái tử hít một tiếng, biểu tình thoáng chốc trở nên khó có thể miêu tả.

Sao tiểu Ngũ không được di truyền tí thông minh nào của Nghi mẫu phi vậy hả?

"Không phải." Hắn vừa nghiến răng vừa nói ra hai chữ này, sau đó lộ ra tươi cười từ ái, "Ngũ đệ, cô gia thấy ngươi quá thảnh thơi rồi đúng không. Không bằng như vầy đi, Nhị ca chỉ ngươi viết chữ nhé?"

Dận Kỳ cũng không phải hài tử thích dò hỏi tới cùng. Thấy thái tử nhanh chóng phủ nhận, hắn bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, không hề rối rắm việc này nữa, ngay sau đó cao hứng nói: "Đa tạ Nhị ca, Nhị ca tốt nhất."

Lúc trước, Y Nhĩ Cáp đã nghiêm túc khuyên hắn, chuyện đó cũng đã để lại nỗi lo trong lòng Ngũ a ca.

Hết năm nay hắn sẽ phải đến Thượng Thư Phòng rồi. Vì không để nương mất mặt, không để Hoàng Mã Ma mất mặt, hắn phải cần cù đọc sách, chăm chỉ viết chữ, giống như Tứ tỷ tỷ nói vậy, phải cố gắng đạt hạng nhất.

Mà khoan.

Nghĩ đến đây, hắn gãi gãi đầu, đạt hạng nhất là sao a?

Không nghĩ ra thì thôi không thèm nghĩ nữa, Dận Kỳ thầm vui sướng trong lòng. Không nghĩ tới Nhị ca đã khóc tới như vậy mà còn có ý tốt muốn dạy hắn, đây đúng là huynh trưởng tốt thắp đèn lồng cũng tìm không ra nha!

Trong lòng Dận Kỳ cảm động không thôi, tay nhỏ nắm lấy cán bút, trịnh trọng mà đặt xuống nét bút đầu tiên.

"Nét bút đầu tiên xiêu xiêu vẹo vẹo, dùng lực hơn nữa đi!"

"Được được, ta làm ngay đây."

"Chưa đè được đầu bút lông nữa, mạnh hơn tí."

"Đúng! Nhị ca nói rất đúng, đệ đệ sửa ngay."