Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày

Chương 68

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Bánh Tai Heo

Wattpad: banhtaiheo

Wp: banhtaiheohelachanai.wordpress.com

-----

Đồ Nhạc sống đến tuổi này nhưng đây là lần đầu hắn gặp phải nan đề khó giải như vậy —— nên làm thần tử trung thành với Hoàng Đế hay nên bảo vệ muội muội đây.

Hắn vừa cảm thấy có chút ê răng, cũng vừa cảm thấy khó xử, hắn phải trả lời như thế nào đây hả?

Chẳng lẽ nói Hoàng Thượng ngài hiểu sai rồi, kinh Phật này không phải do chính muội tử nhà mình viết, cái gì thức đêm, cái gì vất vả toàn là lừa người, nhiều lắm là để cung nhân bắt chước chữ viết, vô cùng có lệ đến mức không thể có lệ hơn.

Mà nếu nói lời này ra...... Lỡ như Hoàng Thượng thẹn quá hoá giận, không sủng ái muội tử nhà mình nữa, thì a mã còn không chém hắn làm tám khúc sao?

Sau khi nhắc hậu quả của việc khi quân và ăn ngay nói thật một phen, Đồ Nhạc cảm thấy túng quẫn.

Hắn cứ đắn đo không ngừng, cuối cùng gian nan nói thành lời: "Vạn Tuế Gia, lúc nương nương ở nhà, a mã và nương nô tài luôn sợ khuê nữ mệt nhọc, nên việc chuẩn bị hạ lễ tỉ mỉ như vậy là chưa từng có a."

Nói xong, hắn âm thầm rơi lệ, đây là khi quân đó, đây là tội danh lớn cỡ nào hả?

Từ nhỏ đến lớn hắn không nói dối quá vài lần, hiện tại thì sao, rải lời nói dối hẳn hoi tới trước mặt rồng. Đem bốn chữ "Trung quân ái quốc" luôn khắc vào xương cốt giờ hoá thành tro, Đồ Nhạc lặng lẽ cúi đầu, cảm nhận được lương tâm nóng bỏng bất an.

Trừ cái này ra, Đồ Nhạc còn có cảm giác chột dạ khó mà giải thích.

Tấm lòng Hoàng Thượng dành cho muội muội đúng là quá sâu đậm đi, nhìn xem, trong lời nói đều có ý muốn khoe ra vô cùng hãnh diện, nhưng muội muội đối với Hoàng Thượng thì sao...... cũng quá là không thèm đếm xỉa.

Hắn sợ nha, lỡ muội muội lộ tẩy, chẳng phải tất cả đều xong đời?

Nhưng không có biện pháp, hắn là ca ca, hắn phải che chở nàng.

Hắn vẫn còn đang nghĩ đông nghĩ tây, đầu cúi ngày càng thấp, Khang Hi thì vô cùng vừa lòng mà gật đầu, cười ha ha lên, vỗ vỗ vai hắn, cảm thán nói: "Bàn chính sự xong thì đến gia sự, không gạt ngươi, trong khắp cả cung này, chỉ có mỗi Nghi phi là chạm được đến tâm của trẫm. Nàng cũng nhắc về ngươi với trẫm rất nhiều, nói tình cảm huynh muội ngươi thâm hậu, nhiều năm không gặp nhưng càng thân thiết hơn! Ngươi liếc mắt một cái là có thể nhận ra chữ viết, quả nhiên lời này rất đúng."

Đồ Nhạc chỉ cảm thấy bả vai bị Hoàng Thượng chụp lên nóng đến mức muốn bốc cháy.

Hắn cố gắng để bản thân không quỳ xuống đi, trưng ra nụ cười khô cằn, thật sự không biết nói cái gì mới tốt: "Đa tạ Hoàng Thượng tán thưởng, đa tạ Hoàng Thượng tán thưởng......"

Ngữ khí của hắn nghe rất chua xót, mang theo một chút nghẹn ngào, khiến Khang Hi càng cảm thấy vui mừng.

Đúng là trung thần, không nối dối, cũng không nịnh nọt, câu câu chữ chữ đều rất chân tình. Nếu các quan viên đều giống Đồ Nhạc, thì vương triều sẽ càng phồn vinh đến mức xưa nay chưa từng có.

Hoàng Đế rất cao hứng, thưởng cho Đồ Nhạc một chiếc áo hoàng mã quái, Đồ Nhạc mặc nó, hốt hoảng mà ra khỏi cung.[EDITING] Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày (Mãn Thanh) - Trầm Ổ - Chương 68

Ảnh: Áo hoàng mã quái (là chiếc áo vua sẽ ban cho những người có công, ai được nhận chính là vinh hạnh tột cùng)

Qua Nhĩ Giai thị cũng hốt hoảng bước ra khỏi cung, Phúc Lộc lôi kéo tay bọn họ, ngó trái ngó phải, sau khi hưng phấn xong thì đầu nhỏ chìm vào suy tư.

A mã và nương bị sao vậy?

Đêm đó, dưới ánh nến trầm trầm, Quách Lạc La đại nhân đang ngồi ở trước bàn trong phủ đệ, hắn ngồi ngốc lăng nửa canh giờ, lúc đặt bút, thần sắc hết sức ngưng trọng.

Qua Nhĩ Giai thị nhẹ nhàng tiến vào phòng, khảy khảy bấc đèn, làm ánh nến chiếu càng sáng hơn, rồi sau đó nín thở hỏi: "Gia, có chuyện gì nghiêm trọng hả?"

Đồ Nhạc thở dài: "Không có việc gì, chỉ là muốn viết bức thư tâm tình với nương nương thôi."