Sủng Phi Bãi Công Hằng Ngày

Chương 69

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Bánh Tai Heo

Wattpad: banhtaiheo

Wp: banhtaiheohelachanai.wordpress.com

-----

Ngay lúc Khang Hi phân phó đến thiên điện, Lương Cửu công công liền vội vàng cho lui cung nhân.

Hoàng Thượng cũng không có ý muốn hắn lui ra, cho nên lúc Hoàng Quý Phi nói lời này, Đại tổng quản vẫn cung cung kính kính phụng dưỡng một bên, chỉ đứng cách nàng khoảng chừng có ba bốn bước chân, vậy nên những lời nói nghèn nghẹn, chua xót của nàng đều vô cùng rành mạch mà truyền vào tai hắn.

Mấy lão nhân trong Đồng Giai thị...... muốn đưa muội muội ruột của Hoàng Quý Phi tiến cung ư?

Chuyện này, Hoàng Quý Phi cứ thành thật như vậy mà bẩm báo Vạn Tuế Gia hả?

Mấy lời vừa nãy, đầu tiên là tự tiếc hận thân thể mình không còn dùng được, biểu tình rất chân thật, rồi sau đó trong hổ thẹn còn có sự tự giễu, không hề muốn che giấu việc nàng đã xé rách mặt với gia tộc tí nào.

Lương Cửu công công thầm khiếp sợ, đối với vị ở Thừa Càn Cung này, hắn đột nhiên không biết phải dùng thái độ gì để đối đãi, nghĩ nghĩ, cứ nên cẩn thận đối đãi như bình thường vậy.

Tuy hiện tại thất thế, nhưng chủ tử vẫn là chủ tử, vẫn còn cái danh người đứng đầu hậu cung không phải sao. Hoàng Quý Phi nuôi dưỡng Tứ a ca, vốn cũng bình thường, nhưng nếu để cạnh Huệ phi nương nương "tràn đầy tấm lòng người mẹ" mà so sánh, thì sự chênh lệch liền hiện lên rõ mồn một a!

So với sự phiền chán mà chủ tử gia dành cho Bình tần, Hi tần, Lương Cửu công công lặng lẽ nhìn lại, Hoàng Thượng vẫn chưa tức giận, sắc mặt cũng coi như là hiền lành.

Tuy không có cười, ánh mắt cũng sâu hoắm, nhưng rốt cuộc cũng không có buông lời chỉ trích hay châm chọc...... hắn đánh giá Hoàng Quý Phi vài lần, chậm rãi chuyển động ngọc ban chỉ trên ngón cái.

"Đúng vậy, lâu rồi ngươi không thấy trẫm, trẫm cũng đã lâu rồi không thấy ngươi." Hoàng Đế như cảm thán mà nói một câu, vừa dứt lời, trong thiên điện thoáng chốc có chút lặng im.

Hoàng Quý Phi nghẹn một họng, không thể nói trong lòng là cái tư vị gì. Muôn vàn suy nghĩ vờn quanh, lông mi nàng run rẩy, liền rơi lệ: "Hoàng Thượng......"

Khang Hi bỗng nhiên đánh gãy lời nàng.

Hắn híp híp mắt, khoanh tay dạo bước qua lại, thần sắc không hiện lên giận hay vui, "Lại đưa một nữ nhi vào, thay thế ngươi, sinh hạ cho trẫm một đứa con sao, Đồng Quốc Duy nghĩ như vậy thật à?"

Trong lòng Hoàng Quý Phi chợt lạnh, nhưng lại là cười nhạt, nàng còn chờ đợi cái gì chứ?

Đế vương máu lạnh vô tình, nhưng nàng vẫn ngóng trông hắn rủ lòng thương, mong hắn thấy nàng ốm yếu mà thương tiếc vài phần, buồn cười, thật sự quá buồn cười.

Đáng thương cho Quách Lạc La thị kia độc sủng hậu cung, không ai có thể địch, dần dần, mọi người liền bị cảnh này che mờ hai mắt, cho rằng Nghi phi thật sự chiếm được vị trí nào đó trong lòng Hoàng Thượng.

Hoàng Quý Phi cười nhạo mà nghĩ, sủng ái cỡ này, khác gì đang trêu đùa sủng vật đâu?

Đáng thương Nghi phi đắc chí nhìn không thấu, cứ đắm chìm trong mộng đẹp hư ảo đó.

Nàng gằn nhẹ mà khụ khụ, hơi hơi hành lễ, mặt trắng bệch suy yếu nói: "Hiện giờ, thần thiếp cũng không sợ Hoàng Thượng chê cười nữa. Có lẽ a mã cho rằng, thần thiếp sẽ không còn có thể chăm sóc Đồng gia, không còn có thể chiếu cố người trong tộc, chỉ vì việc khó sinh kia đã muốn cướp đi mạng thần thiếp. Thái y nói, thân mình như vậy, chỉ có thể sống trên giường bệnh, suốt ngày làm bạn cùng thuốc đắng......"

Hoàng Quý Phi không e dè mà nhắc tới Đồng gia, nói đến chỗ này, nàng dừng lại, cười cười: "Cũng không biết khi nào sẽ rời đi nhân thế, cùng An Nhạc của ta đoàn tụ dưới nền đất đây. Nếu muội muội có thể thay thế ta, làm bạn cạnh bên ngài, điều đó cũng tốt."

Cả người Lương Cửu công công run lên, hắn nghe mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống dưới.

Nàng đang nói gì thế, đây toàn là những câu cấm kỵ trong cung! Lại còn đang tết nhất, Hoàng Quý Phi không sợ Vạn Tuế Gia tức giận sao?!

"Nhưng ta không cam nguyện, biểu ca à!" Hoàng Quý Phi rốt cuộc nhịn không được, chảy nước mắt nói, "Từ trước, thần thiếp đã làm rất nhiều chuyện sai, nhưng phần lớn đều là vì mưu kế của gia tộc, do đó rơi vào kết cục như thế, khiến ngài thất vọng, khiến Lão Tổ Tông thất vọng, ta đã rất hối hận. Khụ...... Thần thiếp làm mất mặt hoàng gia, làm Dận Chân thiệt thòi; Hài tử Dận Chân kia rất hiếu thảo, ta chỉ hận thời gian còn quá ngắn, không thể bồi thường gấp đôi cho hắn...... ta suy bụng ta ra bụng người, sao ta có thể để muội muội dẫm vào vết xe đổ của ta?"

Dứt lời, Hoàng Quý Phi cúi đầu thật sâu như muốn nằm sấp xuống, nức nở nói: "Chỉ cầu Hoàng Thượng chặt đứt ý niệm của a mã, đừng đồng ý cho Nhị muội tiến cung, ngài có nghĩ ta tâm kế hay sao cũng được!"

Ban đầu Khang Hi nhăn mày, đôi mắt hiện lên sự giận dữ, nhưng khi nghe được câu cuối cùng, biểu tình của hắn dần thay đổi, vô cùng phức tạp mà nhìn nàng, sau một lúc lâu thì nói: "Đứng lên đi."

"Nay là đêm giao thừa, chớ nói những chuyện không may mắn, cũng không cần khóc sướt mướt, để người ta chê cười," Hoàng Đế than nhẹ một tiếng, nhàn nhạt nói, "Trẫm biết rồi."

Trái tim Hoàng Quý Phi ập lên vui sướng nhợt nhạt, nhưng không đợi nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi, thì Khang Hi liếc nàng một cái, lại nói: "Trẫm chỉ mong ngươi tận dụng thời gian dưỡng bệnh mà có thể suy nghĩ cẩn thận lại mọi chuyện, đừng ngu dốt cứng đầu, để người có thể tính kế ngươi."

Vừa nghe được bốn chữ "ngu dốt cứng đầu", lời tạ ơn Hoàng Quý Phi sắp nói liền cứng đờ ở bên miệng, sự vui sướng thoáng chốc liền bay mất.

Nàng không dám oán hận, chỉ phải dịu dàng mà cười, khẽ cắn môi tiếp nhận lời nhận xét: "Thần thiếp...... Cẩn tuân ý chỉ Hoàng Thượng."