Tam Vạn Anh Xích Truy Thê Ký
Chương 36
Khi Nam Hướng Bắc thức dậy thì trời đã sáng hẳn, cô ngồi dậy, đầu tóc bù xù, sắc mặt vẫn còn hơi xanh xao, hai bên huyệt thái dương như đang bị ai đó cầm dùi giáng xuống vậy, khó chịu vô cùng. Bất lực, cô lại ngã xuống giường, tay đặt lên trán, hít thật sâu rồi thở mạnh ra ngoài, đại khái là nhớ đến cảnh tượng bị chiến hữu chuốc rượu đêm qua chăng, cô trề môi nhìn lên trần nhà.
Uống rượu chẳng có gì hay ho, khó chịu quá đi!
Tình cờ chạm vào điện thoại, cô bèn cầm lên xem thời gian, hóa ra đã gần đến ban trưa, Nam Hướng Bắc xoa xoa vầng thái dương, còn đau lắm.
Lát nữa còn phải thu dọn hành lý, đồ đạc tuy không nhiều nhưng với trạng thái của cô hiện giờ mà nói, thật sự là nhích cũng không muốn nhích nữa. Tuy nhiên, không bằng lòng cách mấy cũng phải ngồi dậy thôi, Nam Hướng Bắc nằm thêm một hồi thì cố chống tay miễn cưỡng rời lưng khỏi giường, khi ánh mắt lướt qua chiếc ba lô, cô đột nhiên nhớ ra quyển Truyện Cổ Tích mà cô để trong đó, tức thì biến cả mặt.
Xoay người lại cầm điện thoại lên mở lịch sử cuộc gọi ra xem, quả nhiên tối qua không có gọi cho Tô Vi Tích, nỗi bất an và áy náy liền cuộn lên trong lòng cô, cảm giác ấy còn chưa tan đi cô lại nhìn thấy trên đó ghi nhận tên của Tô Hướng Vãn, con số 10 phút ấy bất giác khiến cô nhíu mày.
Tối qua Tô Hướng Vãn đã gọi cho cô sao?
Nhưng mà…. sao lại không có chút ấn tượng nào hết?
Nắm đầu bứt tóc nhăn nhó mặt mày, cô hoàn toàn không nhớ mình đã nói gì với Tô Hướng Vãn trong cơn say, Nam Hướng Bắc xoa xoa quả đầu vẫn còn nhói đau, sau một lúc chần chừ cuối cùng vẫn đã gọi vào số của Tô Hướng Vãn.
Khổ thay, cái mà cô nhận được là giọng nói công thức hóa của tổng đài rằng đối phương đã tắt máy.
Lại một lần thả mình xuống giường, thở dài, ấn tắt điện thoại, sau đó Nam Hướng Bắc gọi cho Tô Vi Tích, lần này bên kia nhanh chóng bắt máy, tiếp đó là giọng nói non nớt gọi “Bắc Bắc”, người đang áy náy đây càng không dám mở lời, hay nói khác đi, cô không biết nên nói gì.
“Bắc Bắc?” Không nghe thấy phản hồi, Tô Vi Tích chớp chớp mắt rồi lại gọi lần nữa, bấy giờ Nam Hướng Bắc mới gượng cười nói: “Tiểu Tích, tối qua….”
Vừa nghe nhắc tối qua thì hai mắt của Tô Vi Tích đã sáng lên, “Mẹ nói tối nay Bắc Bắc sẽ đọc cho con nghe mười câu chuyện, có thật không Bắc Bắc?”
“Hả?” Nam Hướng Bắc ngớ ra rồi.
Cô… cô nói đọc mười câu chuyện vào lúc nào vậy? Đúng là những câu chuyện ấy đều không phải rất dài, và cô cũng chỉ đọc lại từ sách mà thôi, nhưng … mười truyện cũng quá nhiều rồi chăng… cô phải đọc đến khi nào đây?
Mắt mũi của Nam Hướng Bắc chụm vào nhau, cô vẫn chưa thể nhớ ra đêm qua mình đã nói gì và làm gì, vậy nên rất tự nhiên, cô lại im lặng.
“Bắc Bắc?” Tô Vi Tích lại gọi.
“A, đây.” Hồn vừa được chiêu gọi về thì cô liền đáp, thôi thì đừng bận tâm tối qua đã xảy ra chuyện gì nữa, đại sư tỷ đã nói thế thì chắc là cô thật sự đã nói như vậy rồi, Nam Hướng Bắc thành thật thừa nhận, “Ừm, đúng vậy đó.”
“Ừm ừm!” Đứa bé vốn còn có hơi thấp thỏm lập tức phấn khởi cả lên, “Bắc Bắc tốt thật.”