Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt
Chương 68: Có mùi Alpha khác
Trời thu qua hơn một nửa, khí trời hơi lạnh.
Thẩm Tư Phi mặc áo khoác, lái xe đến viện mồ côi, cậu hẹn Trần Kim gặp mặt ở đây.
Trẻ con trong viện mồ côi một nhóm lại một nhóm, đi còn nhanh hơn trường học. Năm gần đây trợ cấp chính phủ đã cho trẻ con sinh hoạt không túng quẫn, hơn nữa Hạ gia còn quyên tiền, viện mồ côi được tu sửa tốt hơn năm đó nhiều.
Thẩm Tư Phi đỗ xe, nhìn thấy hai thằng bé ngồi ở ven đường, tay cầm cục đá, thỉnh thoảng nhìn sang cậu.
Thẩm Tư Phi đứng tại chỗ, lạnh lùng nói: "Đi ra xa chút, tôi nhìn thấy hết đấy."
Hai thằng bé nghe vậy thì sợ, ném cục đá trong tay, chạy xa.
Thẩm Tư Phi lúc này mới yên tâm, nhấc chân đi vào viện mồ côi. Viện mồ côi ở vị trí hẻo lánh, cư dân xung quanh phần nhiều là người ngoại lai đến thuê nhà, không rảnh dạy con, cứ kệ cho chúng nó ở ngoài nô đùa sinh sự.
Dù sao cũng là xe của Hạ Tây Châu, cậu lái bị tróc sơn tuy rằng Hạ Tây Châu sẽ không để ý, mà cậu thì khác.
Thẩm Tư Phi tìm được Trần Kim, viện trưởng Trần rót tách trà nóng hổi cho cậu.
Trần Kim hỏi: "Em về lúc nào?"
"Cơm ơn chú." Thẩm Tư Phi nói, "Máy bay 12 giờ, chiều hôm qua mới đến. Chú Trần gọi điện thoại nói chuyện của anh và chị Ôn."
Trần Kim: "Ba cứ thích có việc là làm phiền em."
Viện trưởng Trần không vui: "Con và Tư Phi thân thiết như vậy, khi còn bé vẫn là anh em, ba nhớ có lần ăn Tết các con còn ngủ một giường, làm sao giờ lại xa cách rồi?"
Thẩm Tư Phi dở khóc dở cười, có một năm cậu ăn Tết ở Trần gia. Nhà Trần gia nhỏ, cậu bất đắc dĩ ngủ cùng Trần Kim, nhưng hai cái gối, mỗi người một chăn, còn nằm ngủ cách xa nhau, ngủ thuần khiết mà thôi.
Sau đó Trần Kim cảm thấy không tốt, hai người thay phiên ngủ ghế sô pha và giường.
Viện trưởng Trần nghĩ giống Diệp An, BO chỉ có thể làm bạn, cũng không nghĩ nhiều, ông nói: "Chú nghe A Kim nói con có bạn trai, lúc A Kim cưới, con đưa tới đi."
Thẩm Tư Phi cười nói: "Vâng, con sẽ dẫn tới. Chuyện của anh Trần cũng là chuyện của con, để con nghĩ cách, chú cũng đừng lo, tình cảm của anh Trần và chị Ôn vẫn tốt."
Viện trưởng Trần đứng dậy lấy bình nước nóng, Trần Kim thấp giọng nói: "Em và Hạ Tây Châu thế nào? Quyết định rồi à?"
Anh có WeChat của Hạ Tây Châu, cũng thấy nhẫn trên tay họ, sau khi hết khiếp sợ, anh lại cảm thấy sai sai, tiến triển này quá nhanh rồi đó?
Thẩm Tư Phi biết anh lo lắng, nói đơn giản: "Anh yên tâm, chưa đánh dấu vĩnh viễn, em có thể toàn thân trở ra."
Sắc mặt Trần Kim quái lạ: "... Lời này, nghe giống tra nam thật đấy."
Thẩm Tư Phi cười. Trần Kim nghe cậu nói lại yên tâm. Anh liếc mắt một cái là có thể nhìn ra Thẩm Tư Phi và Hạ Tây Châu ai nằm ở thế yếu, ai ở thế mạnh, cho nên anh hi vọng Thẩm Tư Phi không phải chịu thiệt.
Đánh dấu vĩnh viễn đối với Omega là một đời, không có đường đổi ý.
Thẩm Tư Phi: "Nói xong của em, cũng nên nói của anh rồi. Anh Trần, anh muốn mua xe, em cho anh vay tiền, anh đừng từ chối. Em hiểu anh mua xe nhất định có lý do của mình, chị Ôn cần kiệm việc nhà, không muốn phô trương lãng phí, nhưng thỉnh thoảng lại khiến mình thua thiệt."
Trần Kim: "Em hiểu được, anh rất vui. Mà tiền thì anh không lấy được."