Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt

Chương 74: Em dám nói, anh dám nhận không?

Từ khi vào cửa, Thẩm Tư Phi đã phi thường khiêm tốn giấu mình đi, không nghĩ tới sẽ dùng phương thức kiêu căng như thế lần thứ hai làm mọi người biết được cậu.

Bắt đầu từ giờ khắc ánh mắt của mọi người rơi xuống người cậu, Hạ Tây Châu đã đi tới, đứng ở bên cạnh cậu.

Thẩm Tư Phi nâng cốc thủy tinh, nước hơi nóng để lại một tầng sương mù trên miệng cốc. Cậu choáng váng và kinh ngạc, có vẻ hơi hồ đồ, bớt đi không ít hơi thở thanh lãnh, cả người sắc bén sắc bén bỗng không còn, có vẻ ôn hòa mềm mại hẳn.

Hạ Tây Châu chủ động cầm tay cậu, nhẫn trên tay chói mắt, dưới ánh đèn lấp lánh rạng rỡ.

Hạ Tây Châu băng lãnh như sương, mắt thâm trầm dường như bóng đêm, âu phục thẳng tắp, kiểu tóc chỉnh tề, cả người như thể một khắc sau là có thể đi họp ở Wall Street.

Hơi thở Alpha cũng rất rõ ràng.

Alpha tới gần cũng cảm giác mình bị áp chế. Thẩm Hoa Hạo chạy sang chỗ khác, oán hận nhìn Hạ Tây Châu cướp đi anh mình.

Đám Alpha rất nhanh phản ứng lại, Thẩm Tư Phi là Omega, không chỉ như vậy, từ tin tức tố phán đoán, cậu vẫn chưa bị đánh dấu vĩnh viễn.

Để con khỏe mạnh, Thẩm Tư Phi không phun thuốc, dựa cả vào đánh dấu tạm thời.

Một Omega chưa bị đánh dấu vĩnh viễn cũng có thể kết hôn với Alpha? Còn là Hạ gia thế gia cao quý trong hào môn? Là Hạ Tây Châu tự mình gánh chịu áp lực của ông Hạ bên kia, hay là cái gọi là đăng ký kết hôn là giả? Đám Alpha cảm thấy vô cùng giật mình.

Bên này Thẩm Tư Phi lấy lại tinh thần, nghĩ thông suốt Hạ Tây Châu cố ý vì thanh danh của cậu làm những chuyện như vậy, cảm động mà cũng bất đắc dĩ nói: "... Tuy rằng không biết anh dùng thủ đoạn gì làm Thẩm Lương Bình làm như thế, nhưng đột ngột quá, dù sao cũng không phải chúng ta tổ chức tiệc rượu, hơn nữa em cũng đã nói không bao giờ lui tới với Thẩm gia nữa rồi."

Hạ Tây Châu rũ mắt nhìn cậu: "Em không thích như vậy?"

"Không phải ý đó." Thẩm Tư Phi lắc đầu, "Em chỉ cảm thấy nếu như chúng ta cứ đứng như này mãi, không ai đến đây thì lúng túng quá. Ừm... Anh phải tìm người nhờ trước."

Hạ Tây Châu:... không nghĩ nhiều đến thế.

Rất nhiều người kỳ thực bị khí thế của hắn dọa lui.

Uông Ngạn đang chặn rượu, cũng không rảnh đến cứu nguy.

Khi cậu dứt lời, trong đám người có một phu nhân cười đi ra.

Nói là phu nhân, kỳ thực bảo dưỡng tốt, tướng mạo đẹp đẽ, nhìn còn trẻ, váy dài tao nhã khéo léo, tóc mềm xõa trên vai.

Bà trực tiếp đi tới, Thẩm Tư Phi căng thẳng nắm chặt ngón tay, Hạ Tây Châu nói: "Mẹ Từ Nghi Niên, cô Từ."

Hắn lên giọng hai chữ sau, Thẩm Tư Phi: "Cô Từ."

Mẹ Từ dừng ở một khoảng cách an toàn không quá gần người, cười nói: "Thẩm tiên sinh, vừa nãy ngại đến đây, chúc mừng cháu và chủ tịch Hạ, hai cháu rất xứng đôi."

Thẩm Tư Phi chạm tay với bà, mẹ Từ thấp giọng hỏi: "Có thể gọi con là Tư Phi không?"

Thẩm Tư Phi cười: "Đương nhiên, đương nhiên được."

Mẹ Từ nói: "Ừ, Tư Phi, thực sự là con ngoan."

Bà kìm chế kích động nhìn kỹ mặt mày Thẩm Tư Phi, tinh tế nhìn, quả thật có vài phần tương tự với Thường Mân, đẹp đẽ tinh xảo giống nhau, mà cậu lại không có mắt cười dịu dàng.