Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài

Chương 49

TÔI LÀM GIÀU

TỪ BÁN THỨC ĂN TRÊN WECHAT

Tác giả: Tô Hương Lan Sắc

Editor: Autumnnolove

Chương 48

Không uổng công những khách hàng đến sớm và xếp hàng ở phía trước, họ là nhóm đầu tiên mua được bánh bạch ngọc ngay sau đó. Ngoài một số khách hàng có việc nên yêu cầu đóng gói và vội vàng rời đi, những khách hàng khác vẫn lựa chọn ngồi ăn ở tiệm. 

Đĩa đựng bánh bạch ngọc là do Hướng Vãn cố tình đi chọn, đĩa hoa anh đào màu hồng nhạt rất đẹp mắt. Sau khi nhóm khách hàng nhận được bánh bạch ngọc của mình, họ vừa hít hà mùi hương, vừa cầm điện thoại lên chụp ảnh đủ kiểu. 

"Bánh bạch ngọc đẹp xỉu luôn á!". 

"Thật sự rất tinh xảo, mà còn thơm nữa". 

"Không biết hương vị thế nào, hóng quá!". 

Khách hàng còn đang xếp hàng ở bên ngoài không khỏi thò đầu vào tiệm xem, trong lòng ngóng trông có thể nhanh chóng tới lượt mình. 


Trong tiệm, khách hàng chụp ảnh thỏa thích, đăng lên khoảnh khắc wechat và các trang mạng xã hội, đăng xong còn không kịp xem bình luận mà kéo đĩa bánh qua rồi bắt đầu ăn. Chỉ mới ngửi được mùi hương thôi, nhóm khách hàng đã cảm thấy chắc chắn bánh bạch ngọc không dở được rồi, đến khi thật sự nhấm nuốt trong miệng, họ bỗng nhận ra còn ngon hơn trong tưởng tượng của họ. 

"Ngon nhức cái nách, ngon hơn cả bánh pudding và bánh tart trứng yêu thích của tôi gấp trăm lần". Một khách hàng nữ hơn hai mươi tuổi vừa ăn một góc bánh bạch ngọc đầu tiên, suиɠ sướиɠ tới mức nheo cả mắt lại. Tuy khách hàng ngồi cạnh cô ấy không nói gì cả, nhưng vẻ mặt lại vô cùng tán thành và liên tục gật gù. 

Khách hàng còn đang xếp hàng nhìn thấy người trong tiệm ăn đến hưởng thụ như vậy, rất nhiều người rõ ràng là đã ăn sáng rồi song vẫn thèm chảy nước miếng. 


Mỗi phần bánh bạch ngọc không ít, nhưng cũng không nhiều. Chẳng bao lâu sau, nhóm khách hàng đầu tiên mua được bánh bạch ngọc đã ăn xong rồi. Họ vừa nhấm nháp dư vị trong miệng, vừa móc điện thoại ra. Khi nhìn thấy bên dưới tấm ảnh chia sẻ lúc nãy toàn là bình luận hâm mộ, trong lòng đắc ý nói không nên lời. 

Hơn 9 giờ sáng, càng có nhiều người xếp hàng bên ngoài cửa tiệm, đông tới nỗi sắp thành hàng dài tới đầu bên kia của quảng trường. Có shipper nhận được đơn hàng mua hộ nhìn thấy cảnh tượng này, tính toán chắc phải xếp hàng ít nhất một tiếng trở lên, vì vậy bèn gọi lại cho khách hàng. 

Khách hàng cũng đoán được hôm nay sẽ rất đông khách, nhưng không nghĩ tới còn đông hơn so với tưởng tượng của cô ấy. Khách hàng rối rắm một lúc, sau đó vẫn nói với shipper: "Tôi trả thêm 100 tệ, anh làm ơn phải mua được giúp tôi đó". 


"Được". Shipper nghĩ đứng đây xếp hàng cả buổi sáng thì kiểu gì cũng có thể mua được. Trong một buổi sáng có thể kiếm được 100 tệ là chuyện quá tốt, vì vậy lập tức đồng ý. So với việc phải chạy lông bông khắp nơi để hoàn thành đơn hàng, tất nhiên shipper thích những đơn hàng kiểu này hơn, ít việc mà còn tiết kiệm xe điện. 

Tâm trạng anh ta rất tốt, đứng yên ở cuối hàng và móc điện thoại ra bắt đầu trò chuyện trong nhóm chat. Nhóm chat này toàn là những shipper mua hộ giống anh shipper đó, nghe nói anh ta nhận được một đơn hàng tốt cũng mừng cho anh ta, đồng thời không khỏi cảm thấy hâm mộ. 

[ Trước kia ở thành phố chúng tôi không có cửa hàng nổi tiếng thế này, cho dù có cũng không cần xin nghỉ để xếp hàng. Từ sau khi có cửa hàng này, shipper chúng tôi ở đây mới được thơm lây. Lần trước cửa hàng này mới bắt đầu bán bánh mặc ngọc, lúc đó tôi cũng nhận được vài đơn hàng, thật sự rất hời! ] 
[ Hâm mộ quá đi, tôi cũng muốn nhận đơn mua hàng của cửa hàng này, không chỉ việc nhẹ mà thù lao còn cao nữa. ] 

[ Cơ hội tới rồi, chẳng phải vừa mới mở bán bánh bạch ngọc sao, chắc chắn càng ngày càng có nhiều người muốn mua. Để tôi dạy các cậu một chiêu, các cậu có thể tự đề cử mình ở khu bình luận của những nội dung liên quan đến nó trên mạng. Biết đâu may mắn nhận được đơn hàng thì sao. ] 

[ Nhắc tới mới nhớ, lúc trước tôi có quen một người anh em, nhưng mà không phải ở group của chúng ta. Anh ta trâu bò lắm, có một lần anh ta xếp hàng mua bánh mặc ngọc cho khách, anh ta đã trực tiếp hỏi thử người khách hàng đó có cần dịch vụ cả tháng hay không, người khách hàng đó lại đồng ý thật. Tiền bo rất nhiều, tháng đó anh ta kiếm được cũng bộn. ] 

[ Tranh thủ lúc này cửa hàng ra mắt sản phẩm mới, mọi người nắm chắc cơ hội đi. Công việc tốt như vậy, bỏ lỡ là không có nữa đâu. ] 
Hướng Vãn đang bận bịu bên trong phòng bếp nhỏ, cô không biết được rằng cửa hàng nhà mình đã mang đến nhiều cơ hội kiếm tiền cho những shipper kiếm sống bằng nghề mua hộ, đồng thời cũng khiến nhóm shipper rất biết ơn cửa hàng nhà cô. 

"Tiểu Vãn, con có mệt không? Hay là nghỉ ngơi chút xíu đi con?". Sau khi ba Hướng làm xong một mẻ bánh bạch ngọc thì hỏi. 

Hướng Vãn trả lời: "Ba, con không mệt đâu!". 

Ba Hướng quan sát một cái rồi mới yên tâm, trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ bởi vì sức khỏe của con gái ngày một tốt hơn. 

–Editor: Autumnnolove–

Hôm đó, bởi vì người xếp hàng chờ quá đông, Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh bận bịu tới gần 9 giờ tối mới có thể đóng cửa, đây là đã nói với những khách hàng còn muốn tiếp tục xếp hàng là họ muốn đóng cửa rồi đấy. 
Tất bật cả ngày, tất nhiên là có mệt đôi chút, nhưng thật sự kiếm được rất nhiều tiền. Chờ hai nhân viên cửa hàng dọn dẹp sạch sẽ và ra về, cả nhà họ Yến ba người mới chuẩn bị về nhà. Trên xe, mẹ Hướng nghĩ tới hôm nay kiếm được một đống tiền, cảm thấy sắp đủ tiền mua căn hộ rồi. 

"Bé ngoan, có phải chúng ta nên nhanh chóng hoàn tất thủ tục mua nhà hay không?". 

Hướng Vãn gật đầu tán thành: "Con cảm thấy khu phố mình xem lần trước rất được, vả lại phòng ốc đã được xây dựng hoàn thiện, còn kịp thông gió để làm loãng Formaldehyde* trong không khí rồi. Bây giờ dọn vô là ở luôn thôi, rất tiện". 

(*Formaldehyde: là một chất độc gây ô nhiễm không khí trong nhà, được tìm thấy trong các vật liệu xây dựng thông dụng như sàn gỗ công nghiệp, thảm, vải ép, sơn,… Hợp chất này giống như một “sát thủ giấu mặt” trong không khí chúng ta hít thở hàng ngày, gây ra rất nhiều mối đe dọa đối với sức khỏe.)
Trang trí nhà ở là một việc rất tốn sức, căn hộ đó đã được bày trí ổn thoả, không tìm thấy bất kỳ khuyết điểm gì, Hướng Vãn cảm thấy hoàn toàn có thể tiết kiệm được tiền bạc và công sức về phương diện này. Vả lại cô còn đặc biệt nhờ Tần Sâm tư vấn giúp, Tần Sâm nói rằng anh quen chủ của dự án bất động sản này, nếu cô thích thì có thể yên tâm mà mua. 

Mẹ Hướng cũng đã đến xem khu nhà ở đó rồi, đúng là rất được. Nhưng bà ấy sợ con gái chọn chỗ này mà không phải là nơi nào tốt bởi vì ba mẹ và em trai, cho nên vẫn nói: "Mấy căn hộ cả tầng và biệt thự nhỏ đi xem trước đó cũng đẹp, thật sự không suy nghĩ thêm sao?". 

Đổi lại là trạng thái cơ thể cần được tĩnh dưỡng như trước, có lẽ Hướng Vãn sẽ suy xét tới những căn villa tương đối yên tĩnh. Nhưng bây giờ cô thật sự cảm thấy mua hai căn hộ chung cư lầu trên lầu dưới hoặc đối diện thì sẽ tốt hơn. Cả nhà có thể ở chung với nhau, mà cô cũng có thể duy trì một khoảng không gian riêng tư nhất định, còn thuận tiện cho em trai đi học. Thành thật mà nói, nếu không nhờ có được hệ thống, trước kia Hướng Vãn chưa bao giờ dám tưởng tượng đến cuộc sống thế này. 
"Căn hộ hơn một trăm mét vuông cũng không hề nhỏ, con thật sự cảm thấy khu đó rất tốt". Nói xong, có lẽ Hướng Vãn đoán được trong lòng mẹ Hướng vẫn còn suy nghĩ, bèn ngả người qua ôm lấy bà ấy, "Nhà  chúng ta sẽ ngày một tốt hơn, đâu phải chỉ mua nhà một lần này thôi đâu". 

Mẹ Hướng nghĩ tới công việc kinh doanh của tiệm càng ngày càng phát đạt, bèn duỗi tay xoa đầu con gái: "Bé ngoan của mẹ đúng là giỏi giang, mới đó mà ba mẹ đã được hưởng phước từ con gái rồi". 

Vì vậy, chuyện này xem như đã giải quyết xong. Sau đó Hướng Vãn đến tiệm hỗ trợ buôn bán hai ngày, rồi mới rủ nhóm Dương Điềm đi mua nhà với cô. Rõ ràng người mua nhà là Hướng Vãn, nhưng trong suốt quá trình mua nhà Dương Điềm còn kích động hơn cả cô. 

"Mua nhà chỉ đơn giản như thế thôi sao?". Chờ sau khi hoàn tất thủ tục mua nhà, Dương Điềm vẫn còn cảm thấy như người trên mây. 
Lúc trước Hướng Vãn nói chuyện mua nhà với Tần Sâm, anh đã ghi nhớ trong lòng. Không cần biết cuối cùng Hướng Vãn sẽ mua căn nào trong số đó, anh đều đánh tiếng trước cả rồi. Có thể mua nhà nguyên căn có nền vốn dĩ chính là đại gia, vả lại còn có chỗ dựa, hôm đi mua nhà do đích thân trưởng phòng kinh doanh có mặt để tiếp đãi cô, những thứ linh tinh thì không cần Hướng Vãn lo. Xong việc, nếu không phải là Hướng Vãn từ chối thì trưởng phòng kinh doanh còn muốn mời họ đi ăn cơm. 

Cuối cùng, Hướng Vãn chọn mua hai căn nhà cạnh nhau. Căn nhà mua cho ba mẹ Hướng lớn hơn một chút, khoảng chừng hơn 150 mét vuông, căn của Hướng Vãn chỉ hơn 130 mét vuông. 

Mua nhà xong rồi, Hướng Dật có thể dọn đến đây trong kỳ nghỉ hè. Ban đầu họ muốn đón ông bà ở quê đến đây xem nhà, sẵn ở chơi một khoảng thời gian, song trong lòng ông bà Hướng Vãn vui mừng cho con cháu chứ không muốn làm phiền con cháu làm gì. 
Lúc Hướng Dật đi, họ hàng bạn bè dưới quê đều biết được tin cả nhà Hướng Dật mua nhà ở thành phố H. Nghĩ xem ba mẹ Hướng mới tới thành phố H được có nửa năm mà đã mua được nhà ở đó rồi, người thân bè bạn không khỏi cảm thấy hâm mộ. Họ còn chưa biết Hướng gia mua hai căn nhà cạnh nhau, nếu biết có lẽ sẽ hâm mộ chết mất. 

Sau đó, mọi người đều khen Hướng Vãn. Nói rằng lúc nhỏ thấy cô ốm yếu bệnh tật thế thôi, gắng gượng qua được sau này sẽ có phước lắm. May mà năm đó hai vợ chồng Hướng gia không bỏ rơi đứa con gái này, nếu không làm sao có được cuộc sống viên mãn giống như vậy giờ. 

Thế giới rộng lớn, loại người gì cũng có, tất nhiên người thân bạn bè của Hướng gia cũng không ngoại lệ. Mấy năm đầu sau khi Hướng Vãn chào đời, cũng có dăm ba người họ hàng và bạn bè muốn tốt cho Yến gia mới khuyên họ bỏ đứa con gái này đi. Cho đến lúc Hướng Vãn trưởng thành, thỉnh thoảng những người này vẫn nói lỡ lời, rằng nuôi con lớn như vậy được lợi gì đâu, cơ thể yếu đuối, sau này tới tuổi chưa chắc có ai thèm lấy. Nhưng bây giờ cuộc sống của những người nhà họ Hướng càng ngày càng khá, cứ như giáng một cái tát thật mạnh lên mặt của những người này.