Trao Anh Ánh Dương Ấm Áp
Chương 18: Trai đẹp bày ra trước mặt đó, cậu chỉ như vậy là tóm được mà?
Năm nay mùa hè ở thành phố N ngắn hơn so với mọi năm, mới vừa cuối tháng chín mà trong gió thu đã mang theo mấy phần hiu quạnh, hai hôm nay bỗng nhiên nhiệt độ giảm mạnh, vì thế sự oi bức và ngột ngạt cũng bay biến không chút tăm hơi khiến người ta không tài nào chuẩn bị kịp.
Trương Mạn ôm cây ghitar đi dọc hành lang nối liền hai tòa nhà dạy học. Khéo làm sao hai cửa sổ lớn ở hai đầu hành lang đang mở toang, luồng khí hỗn loạn ấy như tìm thấy nơi thông, điên cuồng gào thét từ đầu này đến đầu kia, tạo thành một con đường đầy gió.
Cô bị gió thổi tới choáng váng, vội vã trở lại lớp học, đặt cây ghitar bên cạnh bàn.
Bên cửa sổ, rèm cửa bị gió thổi bây phấp phới, một tay cậu thiếu niên chống đầu chăm chỉ đọc sách, đường nét xương quai hàm gãy gọn và những khớp ngón tay thon dài sạch sẽ khiến lòng người rung động.
Trương Mạn đưa tay lên chọt chọt anh.
“Lý Duy, tôi vừa tham gia buổi tổng duyệt hội diễn mừng Quốc Khánh, cũng đậu rồi, tới lúc đó tôi lên sân khấu hát cậu nhất định phải đến xem tôi nhé.”
Chương trình hội diễn mừng Quốc Khánh diễn ra vào buổi chiều ngày mùng 7 tháng 10, vừa khéo là ngày nghỉ cuối cùng, trường học cũng không bắt buộc tất cả học sinh đều phải tới tham dự. Dựa vào tính cách của anh, nếu cô không ngỏ lời với anh sớm thì chắc chắn anh sẽ không đi.
Cậu thiếu niên liếc cây ghitar bên cạnh cô, gật đầu.
Trương Mạn hỏi tiếp: “Bình thường cậu có dùng di động không? Cho tôi số di động của cậu đi.”
Chính vì nghĩ tới xuất thần mà cô đột ngột đối diện với đôi mắt bất ngờ mở ra của cậu thiếu niên. Dù sao cũng mới tỉnh ngủ, anh chầm chậm chớp mắt, chớp mắt đó anh nhìn thấy cô, trong mắt mang theo một tia mê man, rồi cứ vậy nhìn cô chăm chăm, như thể đang cố gắng xác định tính chân thực của người trước mặt.
Trương Mạn vội vã đứng dậy, lúng túng nói: “Cái kia… Lý Duy ơi, ăn cơm thôi.”
Cậu thiếu niên nghe vậy thì gật đầu, ôm chăn ngồi dậy, yên lặng nghỉ một chút để đánh tan cơn buồn ngủ hòng lấy lại tỉnh táo như ngày thường.
Anh xỏ dép vào đứng dậy, đi cùng với cô tới phòng ăn.
Thỉnh mọi người lưu truyện “Gió đêm gợn sóng hồ”, mọi người lưu chính là động lực cho tôi đào hố!
Năm năm trước: Công chúa tùy hứng vừa giàu vừa đẹp X Thiến niên ngồi tù tâm tư u ám tự ti.
Năm năm sau: Bloger thời trang X Kim chủ ba ba không thể đắc tội.
1. “Giang Trạch Vũ, người theo đuổi tôi xếp dài từ đây ra tới bãi, gia cảnh nhà anh bình thường, còn từng ăn cả cơm tù, anh dựa vào cái gì cho rằng tôi sẽ đi đến cuối cùng với anh?”
Năm năm trước, lúc Tạ Dật hất cao cằm, mặt mày đầy kiêu ngạo nói chia tay, cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cô phải đến cầu xin anh.
2. Bài phỏng vấn của tờ Time Magazine.
“Giang tiên sinh, ngài vẫn còn nhớ đến đoạn tình cảm ngài khắc cốt ghi tâm nhất sao?”
“Có nhớ. Giống như sau cơn gió đêm, trên mặt hồ nổi lên gợn sóng.”
“… Chỉ như vậy?”
“Ừm, chỉ như vậy.”
Sau khi bài phỏng vấn này được đăng lên, hot search nổ tung, quần chúng ăn dưa tới tấp bình luận, đại đa số đàn ông có sự nghiệp thành công đều bạc tình cả.
Tạ Dật bị bạn thân ném cho tờ báo này.
Bạn thân tức giận: “Móa nó, thứ đàn ông máu lạnh chết dẫm, thật may cậu đã sớm chia tay với anh ta.”
Song Tạ Dật lại nhớ tới lúc trước, cậu thiếu niên lẻ loi u ám ấy từng một lần mượn rượu tỏ tình với cô.
“Dật Dật, tôi thích em.”
“Thích cỡ nào? So sánh em xem xem.”
“Ừm… như sau cơn gió đêm, mặt hồ gợn lên sóng.”
Cô tức giận: “Thế nhỡ chỉ nổi lên một gợn sóng thì làm sao?”
“Đó là bởi vì…”, mắt cậu thiếu niên hồng hồng, người say túy lúy sáp tới hôn cô: “Trước đó, tôi đã vì em, hóa thành một hồ băng(*).”
(*) Câu này có thể hiểu: ‘Rõ ràng tôi đã là một hồ băng, nhưng lại vì em mà nổi sóng.’
Trương Mạn ôm cây ghitar đi dọc hành lang nối liền hai tòa nhà dạy học. Khéo làm sao hai cửa sổ lớn ở hai đầu hành lang đang mở toang, luồng khí hỗn loạn ấy như tìm thấy nơi thông, điên cuồng gào thét từ đầu này đến đầu kia, tạo thành một con đường đầy gió.
Cô bị gió thổi tới choáng váng, vội vã trở lại lớp học, đặt cây ghitar bên cạnh bàn.
Bên cửa sổ, rèm cửa bị gió thổi bây phấp phới, một tay cậu thiếu niên chống đầu chăm chỉ đọc sách, đường nét xương quai hàm gãy gọn và những khớp ngón tay thon dài sạch sẽ khiến lòng người rung động.
Trương Mạn đưa tay lên chọt chọt anh.
“Lý Duy, tôi vừa tham gia buổi tổng duyệt hội diễn mừng Quốc Khánh, cũng đậu rồi, tới lúc đó tôi lên sân khấu hát cậu nhất định phải đến xem tôi nhé.”
Chương trình hội diễn mừng Quốc Khánh diễn ra vào buổi chiều ngày mùng 7 tháng 10, vừa khéo là ngày nghỉ cuối cùng, trường học cũng không bắt buộc tất cả học sinh đều phải tới tham dự. Dựa vào tính cách của anh, nếu cô không ngỏ lời với anh sớm thì chắc chắn anh sẽ không đi.
Cậu thiếu niên liếc cây ghitar bên cạnh cô, gật đầu.
Trương Mạn hỏi tiếp: “Bình thường cậu có dùng di động không? Cho tôi số di động của cậu đi.”
Chính vì nghĩ tới xuất thần mà cô đột ngột đối diện với đôi mắt bất ngờ mở ra của cậu thiếu niên. Dù sao cũng mới tỉnh ngủ, anh chầm chậm chớp mắt, chớp mắt đó anh nhìn thấy cô, trong mắt mang theo một tia mê man, rồi cứ vậy nhìn cô chăm chăm, như thể đang cố gắng xác định tính chân thực của người trước mặt.
Trương Mạn vội vã đứng dậy, lúng túng nói: “Cái kia… Lý Duy ơi, ăn cơm thôi.”
Cậu thiếu niên nghe vậy thì gật đầu, ôm chăn ngồi dậy, yên lặng nghỉ một chút để đánh tan cơn buồn ngủ hòng lấy lại tỉnh táo như ngày thường.
Anh xỏ dép vào đứng dậy, đi cùng với cô tới phòng ăn.
Thỉnh mọi người lưu truyện “Gió đêm gợn sóng hồ”, mọi người lưu chính là động lực cho tôi đào hố!
Năm năm trước: Công chúa tùy hứng vừa giàu vừa đẹp X Thiến niên ngồi tù tâm tư u ám tự ti.
Năm năm sau: Bloger thời trang X Kim chủ ba ba không thể đắc tội.
1. “Giang Trạch Vũ, người theo đuổi tôi xếp dài từ đây ra tới bãi, gia cảnh nhà anh bình thường, còn từng ăn cả cơm tù, anh dựa vào cái gì cho rằng tôi sẽ đi đến cuối cùng với anh?”
Năm năm trước, lúc Tạ Dật hất cao cằm, mặt mày đầy kiêu ngạo nói chia tay, cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cô phải đến cầu xin anh.
2. Bài phỏng vấn của tờ Time Magazine.
“Giang tiên sinh, ngài vẫn còn nhớ đến đoạn tình cảm ngài khắc cốt ghi tâm nhất sao?”
“Có nhớ. Giống như sau cơn gió đêm, trên mặt hồ nổi lên gợn sóng.”
“… Chỉ như vậy?”
“Ừm, chỉ như vậy.”
Sau khi bài phỏng vấn này được đăng lên, hot search nổ tung, quần chúng ăn dưa tới tấp bình luận, đại đa số đàn ông có sự nghiệp thành công đều bạc tình cả.
Tạ Dật bị bạn thân ném cho tờ báo này.
Bạn thân tức giận: “Móa nó, thứ đàn ông máu lạnh chết dẫm, thật may cậu đã sớm chia tay với anh ta.”
Song Tạ Dật lại nhớ tới lúc trước, cậu thiếu niên lẻ loi u ám ấy từng một lần mượn rượu tỏ tình với cô.
“Dật Dật, tôi thích em.”
“Thích cỡ nào? So sánh em xem xem.”
“Ừm… như sau cơn gió đêm, mặt hồ gợn lên sóng.”
Cô tức giận: “Thế nhỡ chỉ nổi lên một gợn sóng thì làm sao?”
“Đó là bởi vì…”, mắt cậu thiếu niên hồng hồng, người say túy lúy sáp tới hôn cô: “Trước đó, tôi đã vì em, hóa thành một hồ băng(*).”
(*) Câu này có thể hiểu: ‘Rõ ràng tôi đã là một hồ băng, nhưng lại vì em mà nổi sóng.’