Trêu Chọc Trái Tim Em

Chương 52

Tim Dương Thư đập nhanh hơn, chống tay đỡ lên ngực tránh anh, mặt đỏ bừng nói: “Anh trai em vẫn đang đợi chúng ta ăn cơm tối phía dưới.”

Khương Bái nhướng mày: “Ý của em là, sau bữa tối thì có thể à?”

“Ý của em không phải như vậy!” Dương Thư đẩy anh ra khỏi bàn làm việc, “Ở chỗ này không được, chúng ta đi ăn cơm trước đi.”

Cô nắm tay kéo Khương Bái bước ra ngoài.

Sau khi ra khỏi phòng ngủ, Dương Thư nhớ tới chuyện vừa rồi ở dưới lầu, liền nói với anh: “Vừa rồi anh trai cho em một căn nhà ở Trường Hoàn với một chiếc xe hơi.”

Khương Bái dừng lại: “Em đồng ý lấy những thứ đó?”

Dương Thư gật đầu: “Đúng vậy, em biết anh ấy xấu hổ, muốn bù đắp cho em nên em không thể từ chối, như vậy anh trai em sẽ cảm thấy tốt hơn, không phải sao?”

Khương Bái hiển nhiên không hài lòng với món quà này: “Vậy thì anh ấy đưa cho em cái gì không tốt, cho em mấy cái thẻ đen đều được, sao lại mua nhà ở Trường Hoàn? Em đã hứa sau khi về sẽ sống ở chỗ của anh, bây giờ lại đổi ý sao?”

Khương Bái nghĩ về điều đó, thương lượng với cô, “Anh cũng có thể mua một căn nhà cho em. Hoặc em muốn mua căn nhà nào anh đều mua cho em, để em đứng tên, miễn là em chia cho anh một nửa chiếc giường, được không?”

Dương Thư bị phản ứng của anh chọc cười: “Em nhận nhà của anh trai, còn chưa nói muốn sống ở đó. Em nghĩ một chút, biệt thự của anh gần chỗ làm của em, công ty luật của anh cũng gần đó. Chẳng phải trên văn bản bán mình vừa rồi có nói rằng anh phải đưa đón em đi làm hàng ngày, như vậy sẽ thuận tiện hơn khi sống nơi anh ở.”

Sắc mặt của Khương Bái cuối cùng cũng dịu lại: “Nếu em nói như vậy, dù anh ấy có gửi thêm vài bộ nữa, anh cũng không có ý kiến.”

Dương Thư bị anh trở mặt tốc độ khiến cho dở khóc dở cười, lôi kéo anh: “Mau ăn cơm đi!”

Lúc hai người xuống lầu, Giang Triệt đang nghe điện thoại, vừa nhìn thấy Dương Thư, nói một câu qua điện thoại: “Vừa lúc em ấy mới xuống, dì tự nói với em ấy đi.”

Sau đó đưa điện thoại cho Dương Thư, “Giang Lăng tìm em.”

Dương Thư ngạc nhiên nhận điện thoại: “Chị Lăng?”

Giang Lăng nói, “Đồng Đồng và chị đã trở về An Cầm, ở chỗ của ba mẹ chị.  Ngày mai cùng nhau đến ăn cơm đi. Đồng Đồng nói với chị là thằng bé nhớ em.”

Ngay sau đó, một giọng nói trong trẻo vang lên, “Chị Thư, chị nhất định phải tới nha!”

Dương Thư suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, cô cười: “Không phải gọi dì Thư sao, hôm nay miệng ngọt quá nên đổi tên thành chị à?”

Đồng Đồng nói: “Mẹ nói chị là chị họ của em, nên đương nhiên em sẽ là em của chị. Mẹ muốn em gọi là chị.”

“Mẹ con muốn chiếm tiện nghi của dì à, về sau Đồng Đồng cứ gọi là dì Thư, mặc kệ mẹ con.”

“Chị là dì của em, anh họ của em là anh trai của chị, vậy chị không phải đang chiếm tiện nghi anh họ của em sao?”


Dương Thư suýt nữa sặc nước bọt khi nghe đến cái tên đó, sự mệt mỏi còn sót lại khi tỉnh dậy lập tức tan biến: “Sao anh không gọi là Sophie luôn đi?”

Khương Bái: “?”

Dương Thư: “Dù sao cũng là băng vệ sinh. Không phải Hộ thư bảo và Sophie có tác dụng như nhau sao?”

Khương Bái: “…”

Khương Bái vồn đã nghĩ ra tên cặp đôi, định chờ đến Dương Thư tỉnh lại sẽ nói cho cô vui vẻ, còn nghĩ rằng mình nhất định sẽ được cô khen ngợi.

Bây giờ, anh chợt cảm thấy cái tên đó không hề đáng khen xíu nào.

Khương Bái hỏi: “Băng vệ sinh trùng với tên của em, không hay lắm nhỉ?”

“Vậy thì anh nghĩ lại đi.” Dương Thư nín cười sờ điện thoại ở đầu giường.

Chỉ cần nhấp vào WeChat, đã thấy Khương Ngâm Gửi cho cô ấy một tin nhắn.

Đó là ảnh chụp màn hình của một vòng bạn bè.

Trên ảnh chụp màn hình, Khương Bái vừa đăng một tin trong vòng hoạt động của bạn bè.

Bức ảnh là cảnh hai người trong bóng râm mà cô ấy chụp khi hai người còn ở An Cầm.

Kèm theo các từ ngữ:【Bạn gái tôi bắt đăng】

Trong ảnh chụp màn hình này của Khương Ngâm, cô có thể nhìn thấy được những bình luận:

【Mấy năm nay anh Bái không đăng bất kỳ tin nào, vậy mà giờ lại đi ngược cẩu, thật là quá đáng 】

【Giọng điệu này, cậu có chắc là không phải đang phát cơm chó đó chứ? 】

【 Nay là ngày nghỉ lễ Quốc Khánh cuối cùng mà vẫn bị ép ăn thức ăn cho chó, tức quá! 】

【 Chó con, cậu thay đổi rồi 】



Dương Thư mí mắt giật lên hai lần, trả lời Khương Ngâm: 【 Tớ không có bắt anh ấy đăng lên, câu đừng có nghe anh ấy nói bậy bạ. 】

Sau khi cất điện thoại, cô liếc nhìn Khương Bái: “Anh đăng lên vòng bạn bè à? Còn nói là em bắt ăng?”

Dương Thư cúi người vuốt cằm của anh một cái, hai mắt híp lại, “Anh Khương, em ngủ rất say, bắt anh đăng lên vòng bạn bè thế nào được?”

Khương Bái không hề lay động, bình tĩnh giải thích: “Không phải em vừa nói em đồng ý sao? Tình hình là như thế này, anh đã chỉnh sửa một bài, hỏi em có đồng ý để anh đăng lên vòng bạn bè show ân ái không, kết quả là em nhắm mắt mơ màng nói câu em đồng ý, sau đó anh thuận tay nhấn vào gửi.”

“…”

Dương Thư mặc kệ anh, một lần nữa nằm xuống.

Khương Ngâm gửi một tin nhắn WeChat khác: 【 Đây có phải là màn dạo đầu cho việc đổi xưng hô của cậu thành chị dâu không? 】

Dương Thư nhìn tin nhắn của Khương Ngâm, bất giác nhớ đến đám cưới lãng mạn và thơ mộng trong mơ.

Nắng chiều hắt qua khung cửa sổ, vàng ươm và ấm áp.

Khương Bái dựa vào cửa sổ, trên khuôn mặt nghiêm nghị nở một nụ cười, nhìn cô dịu dàng.

Dương Thư câu lên khóe môi, gõ một cái tin nhắn cho Khương Ngâm trả lời: 【 Nếu cậu muốn tập đổi xưng hô trước cũng được. 】