Trò Chơi Đang Download

Chương 17: Y không nói còn tốt, vừa nói độ thiện cảm liền biến thành -2, -2, -2, -2 ...

Game 2: Trấn nhỏ trong truyện cổ tích (Thị trấn cổ tích)

Tạ Tịch không biết mình đã bị vạch trần, trải qua "Tình yêu bên trái hay bên phải", cậu đã quá rành việc đối phó bệnh nhân tâm thần, đó chính là lá mặt lá trái*.

*lá mặt lá trái: lật lọng, không trung thực.

Cậu tức đến nghiến răng, có điều địch mạnh ta yếu, không nhẫn được cái nhỏ sẽ bị loạn mưu lớn, giờ đối phó y trước, ngày sau lại mưu việc lớn. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

Giang Tà nhìn độ thiện cảm đỏ thẫm, nghĩ nghĩ hỏi: "Cậu đã nhận phần thưởng trò chơi chưa?"

Không đề cập tới trò chơi còn tốt, vừa nhắc đến hai chữ này......

Giang Tà mắt mở trừng trừng nhìn độ thiện cảm từ -99 thành -100.

Khụ, thì ra -99 còn chưa phải là thấp nhất.

Tạ Tịch nhắn lại: "Nhận một ngàn kim tệ đã quá nhiều rồi." Kim tệ có thể làm được gì? Đồ người chơi sơ cấp có thể mua chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nếu độ thiện cảm không rớt mất một điểm, Giang Tà quả thật đã tin lời cậu nói!

"Không chỉ là kim tệ" Giang Lão Tà kiệt lực vãn hồi nói, "còn có ban thưởng đặc thù."

Tạ Tịch khẽ giật mình, ban thưởng đặc thù? Lúc trước cậu đã hơi tò mò, lúc ấy Trọng Kim và những người khác đều nói hoàn thành chuẩn thế giới cấp S sẽ nhận được ban thưởng đặc thù. Cậu đã cẩn thận tra xét từng cột đạo cụ, phát hiện bên trong trống không, căn bản không thấy ban thưởng đặc thù gì.

Giang Tà kiên nhẫn nói: "Ban thưởng đặc thù có cột riêng, cậu kéo xuống xem."

Hóa ra giao diện màn nước có thể chuyển động...... Xin hãy thứ lỗi cho sự vô tri của Tạ Tịch.

Tạ Tịch kéo xuống, thấy biểu tượng màu vàng kim đặc biệt dễ thấy —— Ban thưởng đặc thù.

Đúng là có ban thưởng đặc thù thật! Tạ Tịch vui vui trong lòng, qua cửa một trò chơi biến thái như vậy, nếu có thể nhận được ban thưởng làm người ta hài lòng thì sẽ vui hơn nhiều.

Tạ Tịch ấn mở ban thưởng đặc thù, quang mang kim sắc lóe lên rồi biến mất không thấy gì nữa.

Phần thưởng đâu?

Tạ Tịch chớp chớp mắt, thấy cột kỹ năng có một chấm đỏ. Chẳng lẽ là ban thưởng kỹ năng, trực tiếp đưa về thanh kỹ năng?

Tạ Tịch đã chơi qua vô số trò chơi, nên cũng quá quen với kiểu thao tác này, cậu mở kỹ năng, quả nhiên thấy được một kỹ năng mới.

—— Triệu hoán phân thân của người thiết kế X, thời gian ba phút.

Tạ Tịch:......

Giang Tà hoàn toàn không biết mình đã làm cái gì, chỉ thấy độ thiện cảm của Tạ Tịch giống như như vỡ đê điên cuồng rơi không dừng.

- 1, -1, -1, -1, -1, -1......

Giang Tà lập tức mở miệng: "Sao rồi? Cậu không thích phần thưởng sao?"

Y không hỏi còn tốt, vừa hỏi độ thiện cảm liền biến thành -2, -2, -2, -2......

Giang Tà:......

Tạ Tịch mất hồi lâu mới có thể bình phục tâm tình, cậu nhìn cái kỹ năng gân gà này, tâm tình hết sức phức tạp: Cái gọi là ban thưởng đặc thù, chính là triệu hoán phân thân của X? Đây mà là ban thưởng đặc thù hả!

Tạ Tịch nhìn nhìn tin nhắn Giang Tà gửi cho cậu —— Cậu không thích phần thưởng sao?

Ban thưởng đặc thù chính là do người thiết kế chọn nha! Phải tự luyến đến mức nào mới có thể đem phân thân của mình thành ban thưởng đặc thù hả!

Cậu tình nguyện lại được thêm một ngàn kim tệ!

Giang Tà rõ là oan, ban thưởng là ngẫu nhiên, y không khống chế được, sở dĩ hỏi như vậy, đơn giản là vì nhìn thấy độ thiện cảm chợt hạ xuống, nên đoán được là vật phẩm ban thưởng không tốt. Cái này cũng bình thường. Giang Tà nổi danh xui xẻo đã từng qua cửa một chuẩn thế giới cấp SSS, đạt được ban thưởng đặc thù chính là kỹ năng xem độ thiện cảm, đã thế chỉ có thể nhìn được người từ trung cấp trở xuống. Trước mắt xem ra cái đồ chơi này có thể còn không chính xác.

Tạ Tịch hít thật sâu, nhắn cho y: "Phần thưởng là thuật triệu hoán, có thể triệu hoán phân thân của X thần, thật chờ mong a ^_^."

Độ thiện cảm lại giảm mười điểm......

Giang Tà sững sờ, nửa ngày lại cười: Xác suất một phần ngàn vạn mà vẫn có thể rút trúng, vận khí thật tốt.

Đương nhiên y không có gửi lời này đi, chẳng cần nghĩ cũng biết sau khi gửi đi, cái độ thiện cảm đã chạm đáy kia sẽ tiếp tục đột phá ranh giới cuối cùng.1

Tạ Tịch còn có một chuyện muốn hỏi: "Phải rồi, đại thần, bản đầy dủ chiếu công cộng trên màn nước là ngài mua sao?"

Biệt danh Giang Lão Tà không phải tự nhiên mà có, sao có thể không hiểu, y đáp: "Không phải."

Tạ Tịch tạm thời không tin.

Giang Tà lại nói: "Sau khi thông quan cốt truyện thế giới, chỉ cần hệ thống bán ra liền sẽ cho người thiết kế và người thông quan trích phần trăm kim tệ. Vân các làm như vậy, thu nhập của chúng ta sẽ thiếu một mảng lớn." Lời này...... vừa giải thích cho mình lại kéo cho Vân các một đợt giá trị cừu hận. Tiểu tường vi đã chán ghét y như vậy, cũng đừng vì giận dỗi mà gia nhập Vân các.

Lúc đầu Tạ Tịch đã quyết định không gia nhập bất kỳ tổ chức nào, hiện tại càng không.

Cậu không quan tâm trích phần trăm kim tệ, chỉ là không thích trải nghiệm thê thảm của mình thành trò tiêu khiển của người khác trong lúc trà dư tửu hậu*. Dù là nặc danh, cũng làm cho cậu rất không thoải mái.

*trà dư tử hậu: chỉ thời gian nhàn rỗi sau khi uống trà hoặc uống rượu, bắt đầu buôn chuyện về đủ mọi đề tài.

Đã không phải X làm, Tạ Tịch nghiêm túc gạch một nét trong lòng.

Giang Tà cuối cùng cũng nhìn thấy độ thiện cảm bay lên một cái +1 màu xanh, so với -168 màu đỏ thì một chút màu xanh thật sự là cực kỳ nhỏ yếu bất lực nhưng cũng rất...... đáng yêu.

Tạ Tịch khách sáo xong, lười nhác nói chuyện với y: "X Thần, tôi phải đi thông quan trò chơi mới, hẹn gặp lại."

Giang Tà rất biết tự mình hiểu lấy, vì độ thiện cảm thảm thương, cẩn thận nói: "Cố lên."

Có điều Tạ Tịch nghĩ tới trò chơi mình tìm được là do X thiết kế, lại thấy đau tim.

Thế là, độ thiện cảm khó lắm mới tăng được kia lại rớt xuống.

Giang Tà:???


Tác giả có lời muốn nói:

Đường truy thê dài dằng dặc từ từ từ từ đi....