Trở Thành Dì Nhỏ Của Pháo Hôi Thiên Tài
Chương 19: 🐳🐳
Âm thanh phía sau đồng loại dừng lại, Hạ Miên thậm chí không quay đầu, bắt lấy cánh tay đang cầm con dao của Long ca, lưỡi dao sáng bóng kề bên cổ hắn, có khuynh hướng hơi hạ xuống.
Cũng không biết động tác của cô thế nào, chỉ thấy dao nhỏ linh hoạt xuất hiện trong tầm tay.
Hạ Miên một bên cầm chuôi dao, một bên giữ tay Long ca cười lạnh, "Để tôi dạy cho mấy người, cách dùng dao như thế nào."
Giọng nói mười phần rõ ràng, Long ca cảm thấy trời đất quay cuồng, trực tiếp ngã xuống đất, đợi đến lúc phản ứng kịp lưỡi dao đã ngừng trước mắt, hắn phảng phất như cảm thấy trên đó tỏa ra sát khí.
Cô không phải người thích hù dọa, thật sự sẽ đâm, trong đầu Long ca chỉ có cái ý nghĩ này.
Long ca hoảng sợ giãy giụa, cổ bị bóp chặt không kêu nổi, chỉ có thể phát ra mấy tiếng "A, a......", trong không khí bỗng chốc truyền đến hương vị tanh tưởi......
Đám người kia cũng không dám lộn xộn, người duy nhất có thể mở miệng nói chuyện - anh trai mào gà sợ hãi, "Hạ, chị Hạ, có gì từ từ nói."
"Ai là chị Hạ?" Hạ Miên trừng mắt nhìn hắn, cúi đầu liếc Long ca dưới quần ươn ướt, nhíu mày ghét bỏ.
Long ca thấy mũi dao dời đi, vừa nhẹ nhàng thở ra, bỗng nhiên cảm thấy bả vai đau đớn.
Thì ra Hạ Miên di qua vai hắn, giống như không hề sự chần chờ cứa qua da thịt, sau đó cười cười, "Đã nói dạy các người dùng dao rồi mà, tưởng tôi làm màu hả? Tôi đây không thích hù dọa, đã nói là làm."
"Nghe rõ chưa? Một đứa trẻ vị thành niên khai báo các người vào nhà trộm cướp...... hoặc giαи ɖâʍ được không nhỉ?"
Thân thể Long ca càng thêm căng chặt.
Hạ Miên cười lạnh, đối với loại cặn bã này cũng không hề khách khí, cánh tay lại di chuyển, dao nhỏ xẹt dọc làn da, máu tươi đỏ chói xuất hiện.
Cô khinh thanh tế ngữ nói, "Cho nên, dù tôi có đâm mấy người vài nhát, thậm chí gϊếŧ người, cũng không sao hết......"
Cả người Long run rẩy, ánh mắt Hạ Miên dời về vị Hổ ca kia.
Hổ ca nuốt nuốt nước miếng, theo bản năng lùi về phía sau mấy bước, cảm thấy lạnh lẽo.
Hắn làm lưu manh lâu như vậy, tống tiền không ít học sinh cấp 2 cấp 3, đa số là đánh hội đồng, chỉ cần móc dao ra, những học sinh đó sẽ lập tức sợ như chim cút, mà nhìn bộ dạng Hạ Miên lúc này, đây là lần đầu tiên hắn gặp qua.
Ánh mắt Hồ ca dừng trên khuôn mặt đỏ ửng của Long, lộ ra tia sợ hãi, anh trai mào gà tiếp tục mở miệng, "Hạ, cô Hạ, cô sắp gϊếŧ chết anh ta rồi."
Hạ Miên cúi đầu nhìn, phảng phất như mới phát hiện Long ca không thở nổi, cười nhạo đứng dậy.
Thuận tay lau máu trên con dao gọt hoa quả lên cánh tay tràn đầy hình xăm của Hổ ca, sau đó ném qua cho hắn.
Hổ ca cầm dao không dám nổi tâm tư, dù đầu óc bọn họ có ngu dốt vẫn nhìn ra được, cô gái trước mắt là kẻ điên, không thể trêu vào.
Hạ Miên ngồi trên sô pha, cúi đầu nhìn thanh niên xụi lơ trước mặt, "Nói đi, Trương Khải Minh muốn các người làm gì?"
Mười lăm phút sau, hai anh em A Long cùng A Hổ mỗi người chỉ mặc một cái quần chíp nằm trên giường ngủ của Trương Khải Minh và Hoàng Hiểu Quyên.
Camera trên cổ mào gà nằm trong tay cô, bên chân còn có cái bao, ở trong là là đầy đủ dụng cụ: dây thừng cùng băng dính.
Nhưng mà Hạ Miên chưa dùng tới, cô không kiên nhẫn nhìn hai người trên giường, "Bế lên, không hiểu bế lên là gì hả? Các người tính chụp tôi thế nào thì tạo dáng thế ấy. "
"Chậc, lát nữa còn phải hôn môi đấy, bây giờ mới ôm đã chịu không nổi, không muốn rời khỏi đây sao?"
A Long cùng A Hổ tương đối trần trụi che che ngực mình, kinh tủng nhìn đối phương, ngày thường là anh em kề vai sát cánh hay ôm ôm ấp ấp, nhưng hôm nay phảng phất như đang đòi mạng bọn họ.
Đây vẫn là thời đại coi tình yêu đồng giới là bệnh tâm thần, thái độ của mọi người đối với chuyện đồng tính vạn phần chán ghét, đó cũng là thứ tình cảm rác rưởi hai người kinh tởm nhất.
Nhưng thế thì đã sao?