Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 46

Thân Đông ngoài miệng nói không sợ, đến cuối cùng lại ôm chặt Thịnh Khâu không buông tay, muốn hôn, hôn xong còn không chịu nhả, như thể người chết đuối bám vào một cọng rơm cuối cùng, người run lẩy bẩy.

Cánh tay Thịnh Khâu bị cậu bấm thành dấu đỏ, hắn cũng không nỡ lòng buông tay, hỏi bác sĩ có thể vào chung hay không, nhưng bị nghiêm khắc từ chối.

Giới tính thứ ba sinh sản vô cùng nguy hiểm, nếu như không thể sinh thuận thì rất có khả năng phải sinh mổ. Thịnh Khâu đã đọc tin trên mạng từ trước, giờ khắc này cũng không dám làm trái lời bác sĩ. Thân Đông bị ép tách ra khỏi hắn, lên án: "Các anh là đồ Pháp Hải!"(*)

(Đại sư Pháp Hải trong Bạch nương tử truyền kì chia cắt đôi tình nhân)

Bác sĩ lạnh lùng: "Giữ sức đi, đừng nói chuyện nữa, lát nữa còn phải gào."


Thịnh Khâu ngồi ngoài phòng phẫu thuật đi qua đi lại, quần áo cũng không thay, ông anh hàng xóm ngồi cạnh vỗ vai hắn an ủi. Vợ anh cũng sắp sinh rồi, không biết lúc đó loạn thành thế nào.

Thịnh Khâu lấy lại tinh thần, vội vàng chắp hai tay trước ngực nói cảm ơn, khuyên anh đi về nghỉ trước.

Đã trễ thế này rồi, hôm sau người ta còn phải đi làm, Thịnh Khâu thực sự băn khoăn, âm thầm ghi nhớ để ngày khác đến nhà thăm.

Ba Thịnh vừa khuyên hắn đừng lo lắng quá, vừa cùng hắn lo lắng đi tới đi lui. Mẹ Thịnh cũng khó chịu, chắp hai tay trước ngực không ngừng cầu khẩn, miệng còn lẩm bẩm, chắc là khẩn cầu thần linh khắp nơi phù hộ.

Lại nói Thân Bỉnh bên này cũng nhận được tin vào nửa đêm, lúc chạy tới trời đã sắp sáng. Thân Mạc đứng ngoài nhìn chằm chằm cửa phòng phẫu thuật, ngón tay siết chặt ở hổ khẩu, không biết đang nghĩ gì.


Đương nhiên Mạc Vân Phân cũng tới, ngồi cạnh Thân Bỉnh an ủi.

Lúc trước Thân Đông nói với Thịnh Khâu là cậu muốn tự sinh, tự nói với mình nhất định sẽ kiên cường chịu nổi. Thế nhưng lúc sinh thật, cậu lại không muốn kiên định gì, chỉ muốn hôn muốn ôm một cái.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mỗi một phút kéo dài như vô hạn.

Đến khi một tiếng khóc lọt vào tai, bên ngoài đã chói chang ánh nắng. Thịnh Khâu cả người ướt đẫm mồ hôi thở hồng hộc vịn tường, như thể mới chạy mấy dặm.

Thân Mạc giật mình nhảy bắn lên, không hề có một tiếng động nhảy lên hai lần rồi lại yên lặng.

Ba Thịnh mẹ Thịnh bao gồm cả Thân Bỉnh kích động bước lên hai bước.

Đôi mắt Mạc Vân Phân nặng nề tập trung ở cánh cửa kia.

Ngày sinh sớm hơn dự tính hai ngày, hai đứa bé một đứa 2.05 một đứa 2.18, bởi vì nhẹ hơn hai cân rưỡi nên được đặt vào lồng giữ nhiệt quan sát, bác sĩ nói ít nhất phải ba, năm ngày.


Khi Thân Đông tỉnh lại đã là xế chiều, cậu phải truyền dịch dinh dưỡng, mãi đến tận khi tỉnh lại ăn đồ ăn mới dừng.

Ban đầu nhìn thấy Thịnh Khâu, đầu cậu trống rỗng, giơ tay sờ bụng, mới phát giác hai thằng nhóc kia hình như không còn trong bụng nữa.

Tâm tình bỗng phức tạp.

Thân Bỉnh đi đến sờ đầu cậu, Thân Đông nhìn ông một lúc, đôi mắt đột nhiên chua xót, cũng không nói nên lời.