Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 48

Cam đoan với Thân Đông xong, Thịnh Khâu đi vào nhà bếp vừa hỗ trợ mẹ Thịnh vừa mở miệng đề cập đến việc này. Nhắc đến thím Quý, sắc mặt mẹ Thịnh cứng đờ, bà sốt sắng xoa xoa tay vào tạp dề, lắp bắp nói: "Có phải là... Có phải là Đông Đông ngại mẹ chăm sóc không tốt không?"

"Không phải." Thịnh Khâu dịu giọng nói: "Tính của Đông Đông không ở nhà được, đầy tháng nhất định có rất nhiều chuyện phải bận rộn, lúc đó một mình mẹ không làm xuể, cho nên con muốn nhờ thím Quý tới, cũng làm quen với hai đứa nhóc, sau này giúp đỡ mẹ."

Mẹ Thịnh gật đầu, hơi nhíu mày, giơ tay xoa thái dương đầy hoa râm, nỗ lực gượng cười: "Cũng đúng, trước đây Đông Đông cũng quản lý doanh nghiệp lớn, sao ở nhà chăm con mãi được..."

Thịnh Khâu cúi đầu không nói gì thêm, hắn có một số việc muốn mở miệng hỏi, mà nghiêng đầu nhìn mặt mẹ mình đầy nếp nhăn, bỗng không nói ra được câu gì.


Sau cơm tối Thịnh Khâu về phòng, Thân Đông theo thường lệ buổi tối uống một cốc sữa bò, lúc uống liếc người đang nằm trên giường nhìn nóc nhà, mặt không hề cảm xúc, cũng không biết hắn đang nghĩ gì.

Thân Đông bưng sữa bò lên giường, hỏi hắn: "Uống không?"

Gọi hai lần Thịnh Khâu mới lấy lại tinh thần, hắn lắc đầu, nói: "Em uống đi, ngủ ngon."

"Dạo này anh là lạ, công ty có chuyện gì à?"

"Không." Thịnh Khâu xoay người ôm cậu, cong khóe miệng lên: "Anh chỉ nghĩ, lúc con đầy tháng sản phẩm được tung ra thị trường, qua hết năm lại bận một quãng thời gian, chờ tình huống bên này ổn định lại, anh bù cho em tuần trăng mật."

Thân Đông không ngờ hắn nghĩ những chuyện này, vội vàng uống cạn sữa bò chui vào cọ bàn chân lạnh lẽo lên người hắn, đắc ý nói: "Đi đâu chơi nha?"


"Về trường học chúng ta, đi dạo phố, tìm lại hồi ức, chỗ khác thì phải xem em muốn đi đâu."

Thân Đông ôm lấy cổ hắn cọ mặt vào trong ngực hắn, ngoẹo cổ suy nghĩ một lúc, cười nói: "Vậy chúng ta có cần đưa hai đứa đi không?"

"Anh thì không có ý kiến, em muốn đưa chúng ta sẽ đưa theo."

"... Nhưng mà." Thân Đông nói: "Vậy lúc nào chúng ta sinh con gái?"

"Hưởng tuần trăng mật tùy tiện sinh?"

Thân Đông bật cười, tức giận nói: "Sinh con còn tùy tiện?"

Thịnh Khâu thích nhìn cậu cười, nhích đến gần cắn đôi môi cậu, kéo cao chăn nói: "Vậy chúng ta nghiêm túc?"

Thân Đông sáng mắt lên, nhào lên muốn hôn hắn, hai người đang ở trong chăn náo loạn một lúc, tiếng khóc oa oa lúc ẩn lúc hiện xuyên qua chăn truyền vào. Thân Đông thò đầu ra trước, sau đó Thịnh Khâu cũng chui ra. Hai người liếc mắt nhìn nhau, Thân Đông đẩy hắn: "Anh đi xem xem."


Hai giường trẻ con được đặt trong phòng ngủ của hai người họ, tuy rằng phòng trẻ con đã trùng tu xong, nhưng hai đứa bé vẫn quá nhỏ, để bên cạnh người mới an tâm.

Thịnh Khâu cười một tiếng, đứng dậy xuống giường xem Thân Nhất, phát hiện con đói bụng.

Sữa bột không thể dùng nước lạnh pha, cho nên trong nhà có đun sẵn nước sôi để nguội và nước nóng để dùng. Thịnh Khâu nhanh nhẹn pha sữa bột, chạy về phát hiện một bàn tay nhỏ khác cũng vươn lên, miệng nhỏ chóp chép mấy lần, cũng mơ hồ có xu thế muốn khóc.

Hắn nhìn mấy lần, đứa bên này dùng sức mút núʍ ѵú cao su uống, đứa kia quả nhiên kêu lên. Thịnh Khâu gọi Thân Đông đến trông, mình lại chạy đi một lần. Thân Đông tựa vào giường nhỏ chịu phục: "Em thu hồi câu cảm thấy kiếm lời lúc đó, may là giấc mộng của em không linh nghiệm, không thì ba đứa cùng ra chúng ta chẳng làm được gì nữa."
Thịnh Khâu bật cười, Thân Đông thở dài, nói: "Lúc nào mới lớn đây, nhỏ thế này..."

"Đừng nóng vội." Thịnh Khâu dịu giọng nói, nói: "Anh trông, em ngủ trước."

"Thôi, ngày mai anh còn phải đi làm, hay là để em trông đi."

Thịnh Khâu không nhịn được hôn cậu, cảm thấy cục cưng nhà mình sao lại đáng yêu như vậy chứ, nói: "Vậy thì chờ một chút, cùng ngủ."