Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 50

Vào một khắc nhìn thấy Thịnh lão tứ xuất hiện Thịnh Cự cũng giật mình, đám người xung quanh vốn vây quanh ông ta nịnh hót cấp tốc thối lui vây quanh bên người Thịnh lão tứ. Thịnh Cự cầm cốc sắc mặt cứng ngắc, nhưng vẫn ngoài cười nhưng trong không cười tiến lên vấn an: "Chú Tư."

Lão tứ nhà họ Thịnh chỉ lớn hơn Thịnh Cự hai tuổi, ông cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu với Thịnh Cự, thần sắc lạnh nhạt làm mặt ông ta chợt lóe một vệt lúng túng.

Thân Đông đứng cười, nhận chén rượu Thịnh Khâu vừa mới giật lấy, nắm tay hắn, nhẹ giọng nói: "Chúng ta cần lên không?"

"Chờ một chút."

Thân Đông nhíu mày.

Một ông giám đốc quen biết Thân Đông lau mồ hôi trán, bưng rượu lên muốn mời Thịnh lão tứ, thế mà ông đột nhiên giơ tay chặn lại: "Tôi đây vẫn chưa mời rượu chủ nhà."


Ông cười nói hết câu, bảo người rót rượu cho mình, chạm cốc với Thân Bỉnh. Thân Bỉnh theo bản năng dời cốc thấp hơn nửa phần, Thịnh tứ gia lại hơi dừng lại một chút, thoáng chếch ly, bình đẳng chạm cốc, cười nói: "Chúc mừng."

Người xung quanh nhìn hết một màn này, Thân Bỉnh cũng kinh ngạc. Thịnh lão tứ xoay mặt nhìn Thân Đông, sau đó chậm rãi đi tới. Thân Đông bưng ly lên kéo Thịnh Khâu cùng đi lên trước, đúng mực cụng ly với Thịnh Vấn Tân, nhìn Thịnh Cự đứng bên cạnh đang mỉm cười, cong khóe miệng lên, "Ha, đây là ông chủ Thịnh sao, không ngờ nha. Thịnh Khâu nhà tôi nịnh bợ cháu trai đang đi học của ông, lại còn nịnh bợ được Tứ gia, xem ra Nhị gia và Tứ gia quả nhiên là anh em tình thâm."

Cậu lại lần nữa dời ánh mắt qua mặt Thịnh Vấn Tân, rõ ràng phát hiện mặt ông hơi đen đi, sắc mặt Thịnh Cự lại cứng nhắc. Cậu khẽ mỉm cười, nói: "Tứ gia không hổ là Tứ gia, quy củ này đúng là khiến không ai nhìn ra lỗi sai gì... Nếu ngài không đến, tôi còn tưởng tất cả người nhà họ Thịnh có tật xấu đổi khách thành chủ đấy."


Con ngươi Thịnh Cự suýt nữa lòi ra ngoài.

Đừng nói là ông ta, ngay cả Thân Bỉnh cũng lau mồ hôi, khách mời ban đầu không dám nhiều lời càng không dám nhìn thẳng.

Ai cũng biết đại công tử nhà họ Thân miệng lưỡi sắc bén, ai chọc cậu là cậu xù thành nhím, thế nhưng không ai ngờ cậu dám nói thế trước mặt Tứ gia.

Có mấy người lộ ra biểu cảm xem kịch vui.

Nếu thật sự chèo kéo nhà họ Thịnh, đừng nói ông không vừa mắt một kẻ nhà giàu mới nổi như Thịnh Khâu, dù là nhà họ Thân chỉ sợ cũng không được.

Mạc Vân Phân đứng bên ngoài cũng cong cong khóe miệng, thầm nghĩ Thân Đông này quả nhiên chỉ biết gây sự, ngày sau nếu cậu không chết vì cái miệng cũng là ông trời không có mắt!

Thân Đông dứt lời, ánh mắt Thịnh Khâu và Thịnh tứ gia chạm vào nhau. Cơn giận lôi đình như đã đoán trước vẫn chưa xuất hiện, Tứ gia áy náy nói với Thân Đông: "Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, làm chủ nhà cười chê rồi, tôi uống trước rồi nói."


Ông nói câu này, sắc mặt Thịnh Cự quả thực thành ống kính vạn hoa.