Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 52
Tác giả có lời muốn nói: Chương này là độc thoại của Thân Mạc, nội dung cần thiết ấy mà, sắp tới đoạn kết cục của Mạc Vân Phân, có một số việc cũng nên thông báo rồi.
"............" Thân Mạc lại nhảy xuống, nói: "Đồ điên."
Thịnh Tuyên không cho hắn đi, cậu ta kéo Thân Mạc nói: "Chúng ta cùng uống rượu đi?"
"Ai muốn uống rượu với trẻ con." Thân Mạc xoay người muốn đi, lại bị cậu ta kéo chặt áo. Hai người liếc mắt nhìn nhau, Thân Mạc tức giận: "Sang bên kia uống, đừng quấy rầy người ta quét dọn."
Thịnh Tuyên hơi kinh ngạc: "Không ngờ anh còn biết quan tâm người khác cơ đấy."
Thân Mạc không để ý đến cậu ta, hai người ngồi uống mấy chén với nhau, mặt Thịnh Tuyên hơi đỏ lên, hiển nhiên cậu ta không biết uống rượu.
Thân Mạc nhận lấy chén ngửa cổ uống một hơi, Thịnh Tuyên bỗng nói: "Mẹ anh từng gϊếŧ người à?"
"Anh cảm thấy người sống quan trọng nhất là gì?"
"Cậu say rồi hả." Thân Mạc cũng mò lăn trong xã hội mấy năm, khác với sinh viên như Thịnh Tuyên, tửu lượng cũng hơn hẳn. Hắn nói: "Tôi gọi người đưa cậu vào phòng nghỉ ngơi."
"Tôi cảm thấy hai ta thật giống nhau."
"..." Thân Mạc nhíu mày, "Ai giống cậu?"
"Tôi hiểu anh." Thịnh Tuyên nói, thật ra cậu ta vẫn tỉnh táo, chỉ là không giữ mồm giữ miệng: "Thân Mạc, anh cảm thấy nhà anh có tiền như vậy, còn thiếu cái gì?"
"Nhà tôi không có tiền bằng nhà cậu."
Thịnh Tuyên cứ bị hắn qua loa mãi, hơi dỗi, mở to đôi mắt nhìn hắn không nói lời nào. Thân Mạc nhíu mày, cảm thấy thằng nhóc này quá cố chấp, nói: "Tôi không thiếu gì hết."
Thân Mạc giật giật khóe miệng, mãi mới nói: "Thịnh Tuyên, hôm nay nếu cậu không họ Thịnh thì tôi đã đánh cậu răng rụng đầy đất."
Khoảng thời gian này hắn khổ cực rèn luyện, bởi vì Thân Đông nói nửa năm sau luyện với hắn. Nhất định phải luyện, hắn dù thua cũng phải thua thể diện chút, không thì không biết Thân Đông lại nói móc hắn thế nào.
Cho nên, hiện tại Thân Mạc có thể rất kiêu ngạo nói đánh người.
Thịnh Tuyên lại cười, nhích đến gần hắn, nói: "Tôi nói đúng chứ gì?"
Thân Mạc không hé răng, mãi mới nói: "Ông bà Tứ gia gia nhà cậu lúc thường ở nước ngoài làm gì?"
"Đưa tro cốt con trai của họ chu du khắp thế giới chứ sao, còn thế nào nữa."
"Tứ gia gia có con?"
Người Vọng Đô đều biết Tứ gia không có con cái, cho nên Thân Mạc vẫn cho là như thế. Thịnh Tuyên cười, nói: "Có chứ, nhưng mới ra đời chưa được mấy ngày đã chết, chết rét. Tôi nghe người trong nhà tôi nói lúc tìm thấy thi thể đã bị chó hoang gặm đến hoàn toàn biến dạng."
Thịnh Tuyên cười hì hì, nói: "Chuyện như vậy anh không đoán ra à?"
"..." Thân Mạc siết nắm đấm, đứng lên, gọi hai nhân viên phục vụ tới đưa Thịnh Tuyên lên tầng nghỉ ngơi, mình thì quay người đi ra ngoài.
Thằng nhóc Thịnh Tuyên này miệng rất kín, mà chuyện ngày hôm nay đúng là vô cùng kỳ lạ. Người ngoài có lẽ cho rằng Thịnh Khâu víu lên cành cao nhà họ Thịnh này, nhưng làm em trai của Thân Đông, hắn lại biết chuyện này không đơn giản.
Mà thông tin Thịnh Tuyên để lộ ra cho hắn tất nhiên là nửa thật nửa giả.
Đoán ra không?
Đương nhiên Thân Mạc có thể đoán được mấy phần.