Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 57

Thân Đông nằm trên giường lộn mèo, quay đầu thấy Thịnh Khâu ngồi bên giường, cậu ngồi dậy, hỏi: "Thịnh Khâu, nãy giờ anh cứ không yên, rốt cuộc là làm sao thế?"

"Em ngủ một giấc trước, anh nói cho em sau."

Thân Đông ôm lấy cổ hắn, tức giận bóp mũi hắn: "Anh đùa em chắc? Anh nhử thế rồi, em ngủ thế nào?"

Thịnh Khâu giãy giụa hai lần, Thân Đông vẫn ôm đầu hắn không buông ra. Cậu duỗi hai ngón tay ra làm dáng muốn chọc lỗ mũi hắn, hừ nói: "Nói mau nói mau!"

Thịnh Khâu đành nói: "Thật ra anh lừa em một chuyện."

"Em biết ngay anh đang lừa em." Thân Đông tự đắc vì sự thông minh của mình, nói: "Nói đi, thế là chuyện gì."

Thịnh Khâu ngồi thẳng người, mặt đối mặt với cậu, sau đó kéo tay cậu, nhẹ giọng nói: "Anh luôn muốn giúp em làm một ít chuyện, anh tự thề phải giúp em đoạt lại những gì thuộc về em... Có một số việc, anh không nói cho em bởi vì anh muốn dâng thành quả cuối cùng đến trước mặt em, mà em không cần trải qua quá trình sốt ruột với anh."


Thân Đông bật cười, đôi mắt đẹp đẽ hơi cong lên, trong mắt như cất giấu ánh sao, cậu nói: "Em biết chứ, em đây hỏa nhãn kim tinh biết anh không phản bội em, cho nên anh lừa em em cũng không hỏi. Dù kết hôn nhưng chúng ta không gắn chặt với nhau, em không cần anh phải báo cho em từng chuyện một."

Thịnh Khâu duỗi tay vỗ vỗ khóe mắt cậu, ánh sáng trong đó làm tim hắn hơi nhói đau.

Lúc hắn mới quen Thân Đông, trong mắt của cậu cũng có ánh sáng này.

Sau lớp 12, ánh sáng trong mắt cậu vụt tắt, tắt mười mấy năm. Thật vất vả, hắn đốt sáng lên lần nữa. Thịnh Khâu không biết có một số việc sau khi biết sẽ thế nào, mà hắn vẫn nhớ lời Mai Nhạc căn dặn, nhớ nhiệm vụ của mình.

Thân Đông vuốt tay hắn, "Anh có nói không? Không nói thì ngủ."

Ánh mắt của Thịnh Khâu làm lòng cậu bất an, kết hợp với chuyện của Mạc Vân Phân hôm nay, cậu đột nhiên hoảng loạn. Cậu quay người quấn chăn lăn sang một bên, nói: "Đừng quấy rầy giấc ngủ trưa của em."


Thân Đông mơ màng nằm hai giờ, ý thức được Thịnh Khâu vẫn ngồi bên cạnh cậu, mãi đến tận khi tỉnh lại cậu mới phát hiện hắn đã biến mất.

Cậu ngồi đờ ra một lát, gãi đầu, lúc đi ra ngoài nhìn thấy Thịnh Khâu đang ôm con đi lại. Cậu tựa vào cạnh cửa nói: "Sao anh vẫn chưa đi làm?"

"Anh đến bệnh viện với em."
Thịnh Khâu gật đầu.

Thân Đông đẩy gương đi, cầm bánh mì ăn một miếng, nói: "Anh nói xem liệu có phải em lại có không, gần đây em hay thấy đói bụng."

Mí mắt Thịnh Khâu giật giật: "Không nhanh như vậy chứ?"

"Cũng đúng ha."

Xe đỗ ở cửa bệnh viện, Thân Đông tìm đồ ăn quanh xe, nói: "Còn đồ ăn không? Em vẫn hơi đói."

Thịnh Khâu nhìn Thân Đông, cậu cũng quay lại nhìn hắn. Hắn nói: "Đông Đông, em sợ không?"

Thân Đông không sợ, cậu chỉ hơi hoảng hốt, cho nên cậu lắc đầu.

Thịnh Khâu nói: "Anh vốn muốn lặng lẽ giải quyết một vài chuyện, thế nhưng anh phát hiện cho dù đã chấm dứt, em cũng phải đích thân đối mặt."

Hắn nhẹ giọng nói: "Hôm nay Thân Mạc gọi điện cho anh, cậu ấy không dám liên hệ với em... Anh đoán cậu ấy có vài lời muốn nói với em."

"Chuyện gì?"

"Chuyện đã bại lộ." Thịnh Khâu nói: "Chính bọn chúng đấu đá, nói thẳng tất cả mọi chuyện."
"Tin nhắn mà An Đại Chí gửi cho em..."

"Trong đó là tất cả mọi chuyện từ khi Mạc Vân Phân gặp ba em, cho đến khi bà ta mang thai, lại tái ngộ sau nhiều năm, đến khi Mạc Vân Phân bị bắt cóc, lại đến khi bà ta dùng khoản tiền mà mẹ em cho bà ta để mua chuộc bác sĩ hại chết bà ấy... An Đại Chí khai hết, tất cả ghi âm, ảnh chụp, bằng chứng như núi."

Thân Đông cầm điện thoại, cúi đầu muốn xem. Thịnh Khâu lại chặn tay cậu: "Đông Đông, em tin ba em không?"

Thân Đông ngẩng đầu lên, nước mắt tuôn rơi, đập xuống mu bàn tay Thịnh Khâu.

"Anh có ý gì?"

Giọng cậu nghẹn ngào, run rẩy, trong đôi mắt nhìn như lạnh lẽo kỳ thực lại yếu đuối một đòn là nát tan.

"Di chúc của mẹ em bị thay đổi, ông ấy tuyệt đối không vô tội."

Thân Đông siết chặt điện thoại di động, cậu cúi đầu lại ngẩng lên, nhẹ nhàng lấy hơi, lại một lần nữa luống cuống quay đầu. Cậu nói: "Em đói... Chúng ta tìm một chỗ ăn cơm đi, Thịnh Khâu... Em đói quá... Đói bụng khổ sở quá, khổ sở quá..."
Người cậu run lẩy bẩy, nắm chặt ngón tay rồi lại buông ra, sau đó cậu được Thịnh Khâu ôm chặt vào trong lòng.

Thân Đông nghẹn ngào: "Tại sao anh phải nói cho em biết... Tại sao không lừa em, em không muốn biết, em không muốn biết..."

Vành mắt Thịnh Khâu đỏ lên, hắn ôm cậu thật chặt, thấp giọng nói: "Xin lỗi..."

"Em khổ sở quá, Thịnh Khâu... Em phải làm gì bây giờ... Em cảm thấy em sắp chết, tại sao lại như vậy..." Cậu mờ mịt bất lực, một tảng đá tên là "ba" trầm trọng đè lên ngực, tảng đá đó làm cậu trở nên không đỡ nổi một đòn.

Thân Đông muốn tiếp tục tin tưởng Thân Bỉnh, nhưng đầu óc của cậu lại đáng chết tỉnh táo, lý trí của cậu vượt qua tình cảm, rõ ràng nói cho cậu biết Thịnh Khâu nói đúng.

Ông ta tuyệt đối không vô tội.

Thậm chí khả năng có tội...
Từng giọt nước mắt rơi lã chã, Thân Đông siết chặt cánh tay Thịnh Khâu, cậu ép mình tỉnh táo lại, run rẩy một hồi lâu, cậu chậm rãi giơ tay lau nước mắt, nói từng chữ từng câu: "Em muốn cho bọn chúng mở to mắt mà nhìn, người hại chết mẹ em, em muốn làm cho bọn chúng... Làm cho bọn chúng đi chết hết!"

Cậu muốn kéo cửa xe, bị Thịnh Khâu kéo lại: "Đông Đông..."

"Anh buông tay cho em!" Thân Đông hất tay hắn, dùng đôi mắt vẫn còn đỏ lạnh lùng nhìn hắn: "Anh cố ý muốn nhìn em xấu mặt đúng không? Vào lúc này nói cho em, em sắp đi gặp Mạc Vân Phân, anh muốn cho bà ta thấy em khó coi đúng không?"

Thịnh Khâu trầm mặc nhìn cậu.

Thân Đông biết mình đang tức giận, đang cố tình gây sự, có lẽ đến khi Thân Mạc nói cho cậu biết chuyện này, cậu sẽ càng thêm mất mặt —— nhưng cậu không nhịn được.
"Anh biết chuyện này bao lâu rồi?"

"Khi đó em mang thai, anh không dám nói... Sau đó anh cũng không muốn giấu giếm nữa, nhưng không tìm được cơ hội..."

"Được." Thân Đông hít một hơi, cậu dùng tay mở cửa xe, nhanh chân bước xuống.

Thịnh Khâu đi theo, khoác áo lên người cậu, không nói một tiếng đi theo sau. Sau khi đi vào thang máy, Thân Đông hít một hơi, cậu giơ tay mặc áo khoác, thò tay vào túi áo, siết chặt.